Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta thấy Tiêu Tễ Vân không nỡ nên chủ động tiến lên một bước, đỡ nàng ta dậy.
Nàng ta thấy ta, liền sợ hãi lùi về sau, nói rằng tất cả những điều này đều là âm mưu của ta.
“Thế tử gia, chàng hãy tin Nguyệt Nhi, Hạ Liên ghen ghét thiếp thân muốn móc mắt nàng ta nên mới muốn trả thù thiếp.”
“Mấy ngày trước, nàng ta còn đến trang viên hành hạ thiếp.”
Thấy Tô Đường Nguyệt nói xong, ta giả vờ như không biết gì và còn đau khổ.
“Tỷ tỷ, sao ngươi có thể đảo lộn trắng đen như vậy chứ?”
“Rốt cuộc vì sao người lại độc ác đến thế? Chẳng lẽ chỉ vì ta mang thai cốt nhục của Thế Tử gia sao? Hay là vì người sợ ta sẽ nói ra chuyện năm đó Thế Tử bị kẻ thù truy sát, thật ra là do ta cứu?”
“Ta và tỷ tỷ tình nghĩa như chị em, ta tuyệt đối sẽ không nói ra đâu.”
Tô Đường Nguyệt hoảng loạn, bởi vì nàng ta đã dựa vào cái ơn cứu mạng này, từ một thiếp thất không được sủng ái trở thành Trắc Phi của Thế Tử gia.
“Ngươi… ngươi có bằng chứng gì?”
Ta cười nhẹ, vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp kia, đáp.
“Bằng chứng ư? Đâu chỉ là có chứ!”
Trước mặt mọi người, ta hỏi Tô Đường Nguyệt có biết khi lâm trọng bệnh Thế Tử đã cắn ân nhân của hắn hay không.
Chuyện này tuyệt đối không có người thứ ba nào biết.
Lời này vừa nói ra, Tiêu Tễ Vân cũng hiểu rằng hắn đã bị Tô Đường Nguyệt lừa gạt.
Tô Đường Nguyệt thấy mọi chuyện không còn đường xoay chuyển nên dùng hết toàn lực nhào về phía ta, nàng ta muốn cá c.h.ế.t lưới rách.
Nhưng trong bụng ta có hài tử của Tiêu Tễ Vân a, làm sao hắn có thể cho phép ta bị tổn thương?
Khi nàng ta xông đến, Tiêu Tễ Vân đã đẩy ta ra, Tô Đường Nguyệt tuyệt vọng tột cùng, hung hăng kéo hắn lại, hai người cùng nhau rơi xuống.
Thế Tử Phi lập tức ra lệnh cho người vớt lên, Lão Phu Nhân sợ đến mức nguyền rủa Tô Đường Nguyệt là một yêu tinh.
Bà ấy đã sớm nhắc nhở Tiêu Tễ Vân, bảo hắn đừng đặt tâm tư vào nữ nhân, nào ngờ hắn không nghe.
Thậm chí còn nói thế nào cũng không chịu rời đi, khăng khăng “sống phải thấy người, c.h.ế.t phải thấy xác”.
Ta chỉ đành lấy lý do thai nhi trong bụng vẫn cần sự quan tâm của bà ấy để an ủi bà ấy thì lúc này Lão Phu Nhân mới đồng ý rời đi.
Trước khi đi, ta chặn Thế Tử Phi lại: “Tần Ngữ An, là ngươi sắp xếp để ta có thể hầu hạ Tô Đường Nguyệt có phải không?”
Ả hiểu ra, khen ta không chỉ xinh đẹp mà còn rất thông minh, còn bảo ta không cần cảm ơn ả.
Ta đỡ ả xuống thuyền, thôi cứ để ả tận hưởng chút hoan lạc cuối cùng này thêm một thời gian ngắn nữa đi.
Chẳng mấy chốc, ả sẽ bị chính danh tiếng mà mình khổ tâm xây dựng đ.â.m cho tan nát thân thể.
Sau khi Thế Tử Phi và Lão Phu Nhân đi xa, ta dặn dò quản gia, nếu tìm thấy hai người họ thì lập tức đến bẩm báo cho ta, không cần làm phiền Lão Phu Nhân và Thế Tử Phi.
Ban đầu hắn ta hơi khó xử. Cho đến khi ta nói với hắn ta rằng hài tử trong bụng ta là huyết mạch duy nhất của phủ Thế Tử, hắn ta mới đồng ý.
11
Phủ Thế Tử bỗng trở nên lạnh lẽo vắng vẻ.
Ngay khi ta đang nhớ lại từng cảnh tượng thuở trước thì Hà Hoa đến.
“Không phải ngươi đã ra khỏi phủ tìm lang quân của ngươi sao?”
Nàng ta không nói gì cả, chỉ nói với ta rằng khi nàng ta mang bạc ra khỏi phủ thì phát hiện lang quân của mình đã cưới thê tử rồi: “Trong lòng ta, hắn đã c.h.ế.t rồi.”
Từ khi ta thấy Hà Hoa luôn ngày đêm không nghỉ khâu giày mà cỡ giày đó, lại là của nam nhân.
Ta đoán, đó nhất định là dành cho người trong lòng nàng ta.
Thế là ta lợi dụng tình yêu của nàng ta, ta đã lấy một trăm lượng bạc để uy h.i.ế.p nàng ta bỏ thuốc vào canh của Tô Đường Nguyệt giúp ta.
Hình như ta… thật sự là một kẻ độc địa.
Uy hiếp, tính kế một người lương thiện không liên quan gì đến chuyện này nhưng ta không còn lựa chọn nào khác.
“Hạ Liên, ta… có thể đi theo bên cạnh người được không?”
Ta vui mừng khôn xiết, dù sao thì phía sau ta, không có ai đáng tin cậy.
“Người không sợ ta sẽ tìm cơ hội báo thù cho Tô Đường Nguyệt sao?”
Ta lắc đầu, dù sao thì người đắc đạo được nhiều sự giúp đỡ, kẻ thất đạo thì ít sự giúp đỡ.
12
Hà Hoa trở thành người đáng tin cậy nhất của ta trong phủ.
Từ sau khi rời khỏi Hồ Tâm Nguyệt, Thái Tử Phi luôn ở trong Phật đường cùng Lão Phu Nhân, ta rất ít khi gặp người.
Ta chỉ có thể tạo cơ hội để tiếp cận ả thôi.
Khi hài tử được tám tháng tuổi, ta lấy cớ đi lại nhiều có chút mệt mỏi mà chủ động đến phòng ả.
“Tỷ tỷ, ta khát nước quá, chỗ người có nước ô mai chua để giải khát không?”
Tuy ả có chút kinh ngạc nhưng vẫn sai người trong phòng mang đến cho ta.
Ta uống cạn một hơi những quả dâu tẩm đáng yêu trong bát.
Sau khi uống, bụng ta đau không ngừng.