Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Ta chợt ngẩng , vẻ mặt mơ màng Thẩm Hạc An đang trầm tĩnh.
Chàng khẽ nhướng mày, khuôn mặt tuấn tú toát lên vẻ lãnh đạm cao quý trời sinh.
“Sao vậy, cơm nước không hợp khẩu vị sao?”
Ta vừa định đáp chàng thì lại nghe thấy giọng vừa nãy: [Hôm nay ánh phu nhân ta khác hẳn, nếu nhân cơ hội đề nghị cách ngày lại ngủ nhau, không nàng có đồng ý không nhỉ.]
[Lúc viên phòng, ta kiềm chế chút, không làm nàng bị đau đâu nhỉ.]
[ muốn muốn muốn được hôn hôn ôm ôm phu nhân quá , c.h.ế.t tiệt, sao không thể đến ngày mai ngay lập tức chứ.]
[Không được không được, không thể dọa phu nhân yếu ớt của ta sợ, ta lập tức đến thao trường luyện tập thêm mười vòng mới được.]
Đôi môi mỏng của chàng không hề động đậy
Những gì ta vừa nghe thấy, toàn bộ đều là tiếng của chàng.
Ta giả vờ như không có gì, tiếp tục vùi uống cháo.
Thẩm Hạc An “bịch” tiếng, đặt bát đũa xuống.
Ta khẽ liếc .
Yết hầu của chàng lên xuống vài cái.
“Phu nhân cứ dùng bữa, ta đến thao trường đây.”
Không đợi ta đáp .
Chàng sải nhanh như bay ra ngoài, như sợ ở lại với ta thêm nửa khắc.
Người không nội tình chắn nghĩ chàng nóng muốn rời xa ta.
Nhưng vừa rồi chàng rời , ta lại nghe thấy tiếng của chàng: [Không nữa thì sự không nhịn được. Da phu nhân trắng, mịn màng như ngọc, lông mi phu nhân vừa dày vừa cong, n.g.ự.c phu nhân… sự muốn nuốt chửng phu nhân người ta.]
Ta không nhịn được rùng mình cái.
Nghĩ đến việc ngày mai viên phòng.
không khỏi ngấm ngầm lo lắng.
Chàng không sự ăn thịt ta đấy chứ?
2
Ba năm trước, đích tỷ của ta bệnh mất, để không trái hôn ước hai nhà định, đích mẫu ghi tên ta dưới danh nghĩa của nàng ấy, để ta lấy thân phận đích nữ gả Thẩm gia.
kết hôn, ta luôn giữ lễ, Thẩm Hạc An kính nhau như khách.
mẫu thân chúng ta vẫn chưa viên phòng.
Người với Thẩm Hạc An: “Bất kể thế nào, mỗi tháng mùng năm mùng mười, con ngủ lại phòng Ôn .”
ngày đó, mỗi đến mùng năm mùng mười, ma ma thân cận của mẫu thân lại đứng canh trước cửa phòng ta, mãi đến phòng có động tĩnh thì bà ta mới yên tâm rời .
Ban , ta chỉ làm theo dặn của Thẩm Hạc An, chàng “lắc giường” có lệ.
Ta cứ ngỡ chàng như đồn đại, không gần nữ sắc.
đến ngày, ta xử lý xong việc hậu trạch, đẩy cửa , Thẩm Hạc An vừa tắm xong ra bình phong.
Ngày thường chàng đều tắm rửa phòng mình, không ngày đó vì sao lại đúng lúc bị ta bắt gặp.
Tẩm y của chàng nửa mở, những giọt nước suốt đọng trên lồng n.g.ự.c trắng nõn săn của chàng, chảy dọc theo đường cơ bắp xuống dưới.
Vừa chàng mới mặc vội, quần dài lỏng lẻo treo trên vòng eo mạnh mẽ, đường nhân ngư ẩn hiện.
Ta nuốt nước bọt, gò má không tự chủ mà nóng bừng.
khoảnh khắc ta né ánh , Thẩm Hạc An lại gần, có lẽ vì ta quá đột ngột, chàng quên cột đai áo
với của chàng, đường nét cơ bắp càng thêm rõ ràng đẹp .
Mùi hương nhàn nhạt bao quanh chúng ta.
Thẩm Hạc An không hề để ý đến bầu không khí kỳ lạ ám muội .
Giọng của chàng vẫn điềm tĩnh như thường: “Phu nhân, chiều nay mẫu thân đặc biệt đến thao trường tìm ta, người nếu bụng nàng vẫn chưa có tin tức thì bắt ta ngày ngày ngủ lại phòng.”
Ta ngẩng chàng, dưới ánh nến lung linh, đôi sâu thẳm của chàng sáng như đèn lưu ly.
“Ý của phu quân là gì?”
Chàng kéo tay ta đặt lên cơ n.g.ự.c săn của chàng, rồi lại ấn eo ta, kéo ta lại gần chàng.
“Để khỏi khiến phu nhân khó xử, hôm nay chúng ta viên phòng được không?”
khoảnh khắc, tim ta đập như trống dồn, thân là người vợ, làm sao có thể chối yêu cầu như vậy của phu quân chứ.
Ta khẽ đáp: “Được, phu quân.”
Ngay đó, trời đất quay cuồng.
Về , mỗi lần đều như nghi thức.
Nhưng ta vẫn luôn chưa có thai.
Ba năm rồi.
Mẫu thân mất hết kiên nhẫn.
Người gọi ta phòng, cười tủm tỉm : “A , mẫu thân chọn Hạc An tiểu thiếp, con đến xem thế nào.”
3
Ta bức họa được đưa tới, khen ngợi: “Người mẫu thân chọn ắt hẳn là cực kỳ tốt.”
mẫu thân sáng lên: “Con đồng ý rồi sao?”
“Vâng, có thêm người hầu hạ phu quân là tốt.”
“Vậy , con…” Ánh người cố ý vô tình đưa tới, ta hiểu ngay, người muốn ta là người mở miệng đề cập nạp thiếp.
Dù sao trước ta nghe thấy tiếng của Thẩm Hạc An, ta cũng như mọi người, đều rằng chàng là người thanh tâm quả dục.
Mẫu thân không muốn phá hoại tình mẫu tử giữa họ.
Vậy chỉ có thể do ta làm.
Ta gật : “Tối nay phu quân về, con với chàng.”