Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chúng ta đều có chút gượng gạo.
Nửa khắc sau, ta mở lời: “Phu quân, tắm rửa xong thì nghỉ ngơi sớm đi.”
Ta xoay người muốn đến gương trang điểm tháo bỏ trang sức và búi tóc.
Chỉ nghe thấy chàng nhắc nhở phía sau: “Phu , hôm nay là mùng năm.”
9
Ta sững sờ ngẩng lên nhìn chàng không chớp , hơi nóng bỏng rực gò má cứ lan mãi đến tận vành tai.
Những lời chàng nói trong phòng mẫu tựa như từng viên sỏi nhỏ ném lòng ta, khuấy động lên từng đợt gợn sóng, mãi không thể bình yên.
Môi ta không chủ mà run rẩy: “Chẳng nói là ngừng thuốc ba tháng sau mới có thể…”
Tim đập thình thịch, ta hoàn toàn không biết mình nói gì.
Ngay khắc sau, chàng đã đứng ngay ta, chúng ta dính rất sát nhau, hương gỗ nhè nhẹ thoang thoảng.
“Phu , chuyện mật nàng không vì muốn sinh con, mà là…” nghẹn một chút, thần sắc xúc động, ngữ khí trở nên dịu dàng: “Mà là vì nàng.”
Chàng nâng mặt ta lên, ta đón lấy chàng, ánh lưu chuyển, sâu thẳm vô cùng.
Cổ họng ta như bị nhét một nắm bông: “ ta?”
nhỏ ta đã không mong đợi có người sẽ ta.
Tiểu thiếp sinh ra ta là thiếp thất ít phụ sủng ái nhất, mười năm đã u uất mà qua đời. May mắn là mẫu đối xử ta cũng tạm ổn.
ta và tỷ đãi ngộ như nhau, ta đọc sách viết chữ, những thứ nữ tử gia cần học đều ta học không thiếu sót.
Sau này ta trở thành con gái danh nghĩa của .
nhưng không ta, ta chỉ là lựa chọn thứ hai của .
Ta không trách mẫu, đã trải qua nỗi đau mất con gái, không còn dư dả tình chia ta.
ngày gả phủ, ta đã nhủ, đừng mong cầu tình của người khác, mọi chuyện chỉ có thể dựa chính mình.
nhưng giờ phút này phu quân vốn dĩ đoan chính chủ của ta nói ta rằng chàng ta.
Chàng ôm lấy eo ta, ghé sát giọng nói: “ rồi, mặt mẫu ta đã nói dối một chút.”
Tim ta thắt : “Gì cơ?”
cúi , giọng chàng khàn đục lướt qua vành tai ta, như châm lửa, thiêu cháy cả trái tim ta.
“Ta không là gặp đã nàng đêm tân , nhiều năm , ta đã thích nàng rồi.”
10
Ta chợt nghiêng nhìn chàng, môi dán môi chàng.
Bỗng nhiên, tay chàng giữ lấy sau gáy ta, làm nụ thêm sâu và nồng nhiệt.
Rèm hoa ấm áp, nến đỏ lay động.
Ta mồ hôi đầm đìa nằm úp vai , khẽ hỏi chàng: “Những gì chàng nói đều là thật sao?”
rồi chàng nói, lần tiên gặp ta là ở hội đánh cầu ngựa của phu Hầu phủ.
Lúc đó chàng vẫn còn là một kẻ ốm yếu.
Lão tướng quân sủng thiếp diệt thê, tâm tư của mẫu chàng hoàn toàn không đặt người chàng.
Có lần chàng sốt cao ban đêm, do chữa trị chậm trễ nên bệnh mãn tính.
Các công tử gia chê chàng vướng bận, không muốn chơi cùng, chàng đành đứng ở rìa sân bóng nhìn xa.
Chỉ có ta cưỡi ngựa đến hỏi chàng vì sao không chơi.
thất vọng lắc , nói mình bị bệnh.
“Vậy chẳng huynh đã mất đi rất nhiều niềm vui sao?”
Chàng bất đắc dĩ cười một tiếng: “Đây là số mệnh, chấp nhận.”
“Huynh chấp nhận số mệnh ư? Ta thì không. Nói huynh một bí mật, ta thực chất là thứ nữ, vốn không có cơ hội xuất hiện ở đây. Nhưng ta không chấp nhận số mệnh, nếu chỉ dựa xuất mà phán xét cả đời một người thì chẳng quá bất công sao. mẫu ta học gì thì ta liền học tốt nấy, mỗi một cơ hội đến ta, ta đều không bỏ lỡ. Sẽ có ngày, ta sẽ có một vùng trời riêng.”
Ánh ảm đạm của trong chớp đã lóe lên tia sáng.
Nụ của chàng rơi trán ta: “Có lẽ phu đã sớm quên rồi. Lời nàng nói ngày hôm đó ta vẫn nhớ đến tận bây giờ. Sau ngày ta liền chăm chỉ rèn luyện, nên mới có ta như hôm nay.”
Lòng ta như rót đầy mật ngọt, lật người qua nằm sấp n.g.ự.c chàng: “Vậy nên khi hai nhà chúng ta đính , người chàng muốn cưới ngay … chính là ta?”
Chàng gật : “Nhưng mẫu nói ta, nếu muốn cưới nữ nhi Ôn gia, chỉ có thể cưới tỷ của nàng. May mắn thay nàng …”
Ta vội vàng bịt miệng chàng: “Không nói bậy, tỷ khi còn sống đối xử ta không tệ, chàng nói như vậy là bất kính người đã khuất.”
“Phu , thực ra tỷ của nàng…”
Không đợi chàng nói hết, ta chỉ muốn xác nhận tâm ý của chàng: “Vậy chàng đã sớm thích ta rồi, vì sao đêm tân không nói? Sau này mượn lời mẫu làm cớ viên phòng ta?”
“Ban là sợ dọa nàng, sau không nỡ.” Đôi chàng dịu dàng như nước, chăm chú nhìn ta.
“Không nỡ điều gì?”
“Không nỡ nàng cô đơn lẻ bóng, cũng không nỡ mình chịu đựng. Ta muốn thử thăm dò một chút, xem nàng có thật lòng muốn làm thê tử của ta không.”