Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Theo ta được , ở quê nhà ngươi một mối hôn sự môn đăng hộ đối, thế nhưng ngươi lại ghét bỏ vị phu tương lai tầm thường mình, lén lút viết thư mẫu thân ta. Trong thư ngươi còn thổi gió bên tai người, ám người nạp ngươi tướng .”
Sắc mặt Như Yên thoáng chốc trắng bệch: “Ngươi… ngươi ?”
Ta nửa híp , nhìn chằm chằm nàng ta: “Ta không ngốc, không giữ một kẻ không rõ lai lịch trong phủ Tướng . Ta cứ nghĩ ngươi bám víu quyền thế, không ngờ ngươi lại ác độc đến mức mưu hại chúng ta. Kẻ chủ mưu phía ngươi ai? Các ngươi rốt cuộc đang mưu tính điều gì?”
Nam tử đứng Như Yên bước ra từ trong bóng tối, ánh hắn ta âm hiểm: “Phu nhân cứ yên tâm, nếu Thẩm tướng điều, giao binh phù ra, chúng ta không gì ngươi.”
“Binh phù? Các ngươi tạo phản?”
Nam tử “ha ha” cười lớn: “Thẩm phu nhân, quá nhiều đối với ngươi chẳng lợi lộc gì đâu.”
dứt lời, hắn ta và Như Yên một trước một định rời đi thì bên ngoài cửa truyền đến đao va chạm, và đánh nhau.
“Ầm” một , cửa bị tông mở.
Một giọng nam quen thuộc theo gió tràn : “Giữa ban ngày ban mặt mà dám bắt người từ phủ Tướng ta đi, chẳng bao năm nay ta việc uổng phí rồi ?”
Nam tử uy h.i.ế.p ta lao đám người đang giao đấu.
Máu tươi văng tung tóe, kêu thảm thiết liên hồi.
Như Yên sợ hãi liên tục lùi lại. Từ dưới đất nàng ta nhặt lên một thanh trường bị rơi, ta, thét chói tai: “Dừng tay! Nếu không dừng tay ta đ.â.m c.h.ế.t nàng ta!”
13
Thẩm Hạc An giơ tay ra hiệu các binh sĩ dừng tay.
Tay chàng cầm thiết , trên đó còn m.á.u tươi nhỏ giọt, trong giọng nói mang theo vẻ uy nghiêm không thể kháng cự: “Ngươi thử động đến một sợi tóc phu nhân ta xem! dù ngươi nữ nhân, ta cũng không buông tha ngươi.”
Như Yên sợ đến run rẩy khắp người, Thẩm Hạc An vươn mình nhảy tới, một cước đá bay thanh trong tay nàng ta.
Ta thừa lúc nàng ta không để ý, nhào Thẩm Hạc An.
Chàng vững vàng đỡ lấy ta, khẽ thì thầm bên tai ta: “Phu nhân, bọn họ khó nàng không?”
“ không .”
Bỗng nhiên, phía vang lên một động tĩnh lạ.
Thẩm Hạc An kéo ta ra lưng chàng, tay cầm trường đ.â.m tới.
Lưỡi chàng chạm Như Yên thì Như Yên cũng đ.â.m trúng chàng.
Nữ nhân trợn tròn , ngã xuống.
Ta đỡ lấy Thẩm Hạc An, một mảng m.á.u lớn ở trước n.g.ự.c chàng loang ra.
“Phu !”
Nước không kìm được mà trào ra.
Binh lính cõng chàng ra ngoài.
Khi chúng ta trở về phủ Tướng , ngự y ở trong phòng chờ sẵn. Ta lùi về phía bình phong, không ngừng đi đi lại lại.
Chàng chinh chiến nhiều năm, vết thương này chẳng tính gì đâu nhỉ?
Chàng không đâu.
Ta liên tục an ủi bản thân, rồi trong xe ngựa, Thẩm Hạc An nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, giọng nói yếu ớt: “Phu nhân, không ta thể chống đỡ nổi không, nàng thể nói ta , nàng…”
Chàng chưa nói hết câu ngất đi.
Rốt cuộc chàng nói với ta điều gì?
Trong tràn ngập chua xót, nước như chuỗi ngọc đứt , rơi mãi không ngừng.
Ngự y bước ra.
Lông mày ông ấy cau lại rất sâu, lắc đầu với ta.
Tiểu đồng bưng ra một chậu máu.
Lưng ta lạnh toát, xông , quỳ bên giường: “Thẩm Hạc An, chàng không được chết.”
“Chẳng chàng cùng con ? Nếu chàng chết, đi tìm người .”
Lông mi chàng khẽ động đậy.
chút phản ứng rồi.
Ta lau nước mũi nói tiếp: “Thẩm Hạc An, chẳng chàng nói mình rất dũng mãnh ? Chút vết thương nhỏ thế này mà lấy mạng chàng, chàng cũng yếu đuối quá đấy. Chàng mà không tỉnh lại không thích chàng nữa đâu, đi thích người đấy.”
Nói xong, ta giả vờ đứng dậy đi.
Bỗng nhiên một bàn tay thô ráp to lớn ghì chặt cổ tay ta.
“Ôn Từ, ta nàng đang lừa ta.”
14
Thẩm Hạc An cong cong nhìn ta.
“ rồi chàng diễn ?”
Ta phản ứng lại, siết chặt nắm tay đ.ấ.m tới.
Chàng “ai da” một kêu đau: “Phu nhân, hôn mê diễn thật, nhưng vết thương thật đấy.”
“Vì lừa ?”
Chàng dùng hai tay chống đỡ ngồi dậy, trong giọng nói mang theo một tia ủy khuất: “Bấy lâu nay đều ta chủ động, nghe một chút lời thật phu nhân.”
Ta tức đến bật cười: “Chẳng chàng thể nghe thấy ?”
“Nghĩ trong và tận tai nghe thấy hai chuyện nhau.”
Chàng dịu dàng thâm tình đưa tay ôm ta , hôn lên trán ta: “Phu nhân, lời nói ra không thể quỵt được, nàng cả đời này không được rời xa ta. Không được thích người , cũng không được con với người . thì được với ta.”