Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

8 - Hoàn

Ta nhẹ nhàng đẩy chàng : “Chăm sóc vết thương lành đã rồi hãy nói.”

Vụ án Hạc An tham ô quân lương rất nhanh đã được xét xử.

Là Tể vô cớ bịa đặt.

Tể thông đồng bán nước, cấu kết với địch quốc gây loạn ở biên giới, hãm hại Hạc An, muốn đoạt lấy binh quyền tay chàng.

Yên cũng bị thủ hạ của Tể mua chuộc, bọn muốn mượn ta để uy h.i.ế.p Hạc An.

May mắn thay Hoàng thượng minh xét chi tiết nhỏ, âm thầm phái người điều tra rõ chân .

Bốn ngày triều đình yết bảng cáo thị, phe cánh Tể bị xử trảm.

Mẫu thân gọi ta đến trước mặt, nước nước mũi tèm lem: “Là mẫu thân dễ tin người, có không tròng. Ôn Từ, này gia đình này giao con. Mẫu thân đã khấn với Bồ Tát, ăn chay ba năm.”

“Mẫu thân, người chú ý thân .”

Người gật hiệu ta lui xuống.

Khi Hạc An trở về, trời đã tối.

Đêm qua thực sự quá mệt, ta đã ngủ say.

lúc nửa tỉnh nửa mơ, có người hôn lên môi ta.

Hạc An vừa tắm xong, cả người mang theo một luồng hơi ẩm, dính dính nhớp nháp.

Ta muốn đẩy chàng , nhưng tiếc là bị hôn đến tứ chi mềm nhũn.

quân, vết thương của chàng vừa lành, ta vẫn tiết chế một chút đi.”

Mặt chàng dừng trước ta, hai sâu thẳm nhìn chằm chằm ta: “ nhân, đang nghi ngờ ta sao?”

“Thiếp không có, thiếp không , chàng nghĩ nhiều rồi.”

Chàng cúi người xuống ôm chặt lấy ta, muốn nhào nặn ta thân mình.

nhân, ta đã ngừng thuốc ba tháng rồi, ta một đứa trẻ nhé?”

con?

Mười tháng mang thai chàng sẽ không được chạm ta.

ta vui mừng khôn xiết: “Được, quân, ta !”

Thế nhưng ta quên mất Hạc An có nghe thấy tiếng của ta.

Chàng bỗng nhiên ngồi bật dậy, cuốn chăn của mình , quay lưng về phía ta nằm xuống.

“Thôi vậy, vẫn là không , ngày mai lập tức bảo Liên Kiều tiếp tục sắc thuốc ta.”

Ngày hôm , ta không để Liên Kiều sắc thuốc, mặc lên chiếc váy lụa mỏng, xông thẳng thư phòng của chàng.

Bút mực giấy nghiên “loảng xoảng” rơi đầy đất.

Chính đêm đó, hài của ta đã đến.

15 

Hơn chín tháng , ta bình an hạ hài .

Ngày con đầy tháng, đích mẫu và phụ thân của ta cũng đến.

Đích mẫu đích thân đeo đứa bé một chiếc khóa vàng nhỏ, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Giá đích tỷ của con còn sống…”

Phụ thân vỗ nhẹ vai đích mẫu: “Ngày đại hỷ chớ nhắc tới chuyện này.”

Suốt một buổi sáng ta không thấy Hạc An đâu.

Gần đến lúc khai tiệc, chàng dẫn theo một nam một nữ bước .

“Nhạc mẫu xem thử, đây là ai?”

“Ôn Nhu?” Đích mẫu đứng dậy, cẩn thận quan sát nữ kia.

Ta định thần nhìn kỹ, quả nhiên chính là đích tỷ của ta.

Nữ nhi đã khuất sống sờ sờ trước , đích mẫu nhào đích tỷ, khóc không thành tiếng.

Ta bước đến bên cạnh Hạc An, vẫn chưa kịp mở lời, chàng đã nói: “Ôn Nhu chưa chết. Tỷ cùng mã nhà đã nảy tình cảm từ lâu, ban định tìm ta để từ hôn, nhưng đích mẫu của không phép. Thế là tỷ đã dàn dựng cái c.h.ế.t giả, cùng ý trung nhân bỏ trốn.”

Ánh ta dời về phía nam đứng đích tỷ, quả nhiên, đó là mã làm việc nhà ta.

Đêm đến, khi tiễn tất cả tân khách.

Hạc An đã sớm đưa hài đến phòng nhũ mẫu.

Chàng ôm lấy ta nằm trên giường, chàng vùi hõm cổ ta, hít một hơi thật sâu.

nhân thơm quá.”

“Đã là phụ thân của người khác rồi. Chàng thận trọng một chút đi.”

Tay chàng chậm rãi di chuyển lên trên: “Nơi đây chỉ có hai thê ta, ta cần gì thận trọng?”

Hạc An, ta chàng. Chuyện giả c.h.ế.t này là do chàng bày mưu đích tỷ của ta không?”

Chàng cười mà không nói, xem ngầm thừa nhận.

“Chàng có nghĩ qua, lỡ tên mã kia không người tốt thì sao? Đích tỷ của ta chẳng …”

Ta bị chàng trêu ghẹo đến mức thở dốc, không phát âm thanh trọn vẹn.

Môi chàng dừng bên tai ta, dịu dàng thì thầm: “ nhân, khi ta đã vắt suy nghĩ làm sao để danh chính ngôn thuận cưới về. Huống hồ ta đã đi đích tỷ , rằng liệu nếu không có nam nhân kia, tỷ sống tiếp không. Tỷ nói không ta mới tay giúp đỡ. nhân sao có trách ta được chứ?”

Má và tai ta đều nóng bừng, căn bản không kháng cự động tác của chàng.

ta thầm mắng chàng: [ toàn yêu đương, chàng và đích tỷ ta đều là yêu đương hết thuốc chữa.]

Chàng ngẩng mặt lên, với vẻ mặt rất vô tội : “ nhân, yêu đương thì có gì không tốt sao?”

Ai.

quên mất rồi.

Ta nghĩ gì chàng đều biết cả.

Chàng tấc tấc đi sâu , ép ta tan chảy.

hết lần này đến lần khác ép ta: “ nhân, trả lời ta đi, yêu đương có gì không tốt chứ?”

Ta: @¥%…….

– Hết –

Tùy chỉnh
Danh sách chương