Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
🚫 CẢNH BÁO BẢN QUYỀN: phẩm này là kết tinh từ mồ hôi, trí tuệ và thời gian của giả Tôi không là Thần Muối.
Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Quất Tử.
Kỷ nhân nhìn tôi bằng ánh mắt thể : “Ra là cô? Cuối cùng cũng tóm được cô rồi.”
“Xin lỗi dì ạ.” Tôi cười gượng gạo.
Kỷ nhân hừ một tiếng: “Cô còn biết ngại cơ à?”
“Thật sự là ngại đấy ạ.” Tôi ngập ngừng một chút rồi vẫn mặt dày ra, “Mà dì ơi, hay là mình ký hợp đồng trước nhé? Đảm bảo là số tiền này là do dì tự nguyện cho, không đòi lại.”
Kỷ nhân: “Ra là cô ngại này à.”
Tôi cười khan hai tiếng: “Tính cháu cẩn thận ấy mà.”
“Có thể ký, tôi không thiếu 10 đó.” Bà ấy ngồi thẳng lưng, tao nhã quý phái, khí chất nhân nhà quyền quý toát ra từ đến chân.
“Điều tôi tò mò là: vì cô lại đá con trai tôi?”
Thật ra điều bà ấy muốn hỏi là: Cô lấy tư cách mà dám đá con tôi?
vậy, nếu xét theo tiêu chuẩn thông thường, tôi không tiền không , hoàn toàn không xứng với vị tổng tài anh ta. Huống hồ, người đề nghị chia tay lại là tôi.
Tôi thở dài, làm ra vẻ có nỗi khổ riêng: “Dì ơi, cháu cũng là bất đắc dĩ thôi.”
“Được rồi, tôi không có hứng nghe mấy câu sáo rỗng đó. Cô tranh thủ làm nhiệm vụ . Tôi chuyển trước 5 , xong việc sẽ trả nốt phần còn lại.” Kỷ nhân mạnh mẽ, chất người làm việc lớn.
“Vâng vâng.” Tôi hoàn toàn không có ý kiến .
Bà ấy gọi người mang hợp đồng đã soạn sẵn tới, chúng tôi ký tên xong, hợp đồng có hiệu lực.
Tôi đưa tay ra: “Dì ơi, hợp vui vẻ nhé.”
Kỷ nhân lùng liếc tôi một rồi rời . Tôi còn chưa kịp hỏi bà ấy làm cách nào tìm ra tôi nữa cơ.
khi 5 chuyển khoản vào tài khoản, tôi kiểm tra kỹ lưỡng rồi chuyển sang tài khoản phụ cho chắc ăn. Xong xuôi, tôi bắt hành động.
Tính ra mới chia tay Kỷ Sâm có ba ngày, giờ mà đến tìm chắc chắn anh ấy sẽ không thèm đoái hoài.
Tôi tìm cô bạn thân tên Tâm Tâm xin , ai ngờ cô ấy trợn mắt nhìn tôi.
“Cậu còn là người không đấy?”
Tôi biết mình làm này là không , tôi cũng có lý do của mình.
“Dù không tớ cũng sẽ là người khác. Vậy không thể là tớ chứ? Mười đấy, cho không mà cậu không lấy à?”
“Mười cơ á?” Biểu cảm nghĩa trên mặt Tâm Tâm dần biến mất, “Mười … mười …”
Xong, xử lý xong rồi.
“Giờ có thể bày mưu tính cho tớ chưa?” Tôi thêm, “Tiền tới tay rồi tớ chia cho cậu một .”
Tâm Tâm đập bàn: “Chờ đấy, tớ lật hết ba mươi sáu , nhất định nghĩ ra được cách.”
Tự nhiên tôi lại nghĩ ra: “Hay là dùng mỹ nhân nhỉ?”
Tâm Tâm hừ : “Cậu vừa mới đá người ta xong, giờ Kỷ Sâm chắc chắn hận cậu tận xương rồi, mỹ nhân có dụng chứ?”
cũng , mỹ nhân pass!
tiên mà Tâm Tâm bày cho tôi là: “Đánh rắn động cỏ”.
Cô ấy : “Cậu cứ thử thăm dò thái độ hiện tại của Kỷ Sâm với cậu xem , rồi tính tiếp cho hướng.”
Tôi không nhịn được giơ ngón khen cô ấy: “Quả nhiên cậu là cao nhân, từ nay cậu là quân sư của tớ.”
Tâm Tâm cười thẹn: “Ấy ấy, đều nhờ sức mạnh của đồng tiền cả thôi.”
Vì , khi tan làm, tôi liền chui vào bãi đậu xe, ngồi đợi Kỷ Sâm. Đợi mãi đến hơn chín giờ, cuối cùng anh ấy cũng xuất hiện.
Mẹ nó, kiếm tiền là không dễ dàng .
Tôi đứng thẳng dậy, bước phong độ, giả vờ làm ra vẻ tình cờ gặp nhau. ngay lúc chuẩn bị mở miệng bụng tôi “ùng ục” một tiếng phản chủ.
Chờ lâu vậy, tôi còn chưa kịp ăn tối cơ mà. Kỷ Sâm chỉ nhạt liếc tôi một rồi xe.
Chiếc xe lướt qua trước mặt tôi, thẳng không chút lưu luyến.
Tôi gọi cho Tâm Tâm: “Chiêu đánh rắn động cỏ của cậu là có dụng đấy, tớ đã thăm dò được thái độ của Kỷ Sâm rồi.”
Tâm Tâm hào hứng hỏi: “ nào? Anh ta phản ứng ra ?”
“Tức là, anh ấy cực kỳ cực kỳ ghét tớ luôn rồi.”
Tâm Tâm: “Cần cậu , tớ cũng đoán được.”
“Tạm bỏ qua lời thừa ? Bước tiếp theo làm ?”
“Chờ chút, tớ lấy sách.” Bên kia vang tiếng loạt xoạt lục lọi.
Cô nàng thật có tâm, còn mua sách giúp tôi.
Rất nhanh đó, giọng Tâm Tâm vang lại: “Chiêu tiếp theo là ‘dụ địch sâu vào rồi quay ngược tình ’. Cậu làm này, kia…”
Cô ấy luyên thuyên cả buổi trong điện thoại rồi hỏi tôi: “Nhớ chưa?”
“Nhớ rồi nhớ rồi.”
tôi mà, đỉnh của chóp. mà không ổn rồi, tôi về nhà ăn cơm trước đã, sắp đói c.h.ế.t đến nơi.
…
Xưa có Gia Cát Lượng bảy bắt bảy thả Mạnh Hoạch, nay có tôi – Tống Tri Phi bảy ra vào chinh phục Kỷ Sâm…
À, “ra vào” đây là ra vào văn của Kỷ Sâm nhé. Tôi làm thư ký cho anh ấy, có lý do đáng ra vào văn mà.
tiên vào là báo cáo công việc trong ngày.
khi xong sự, tôi đang định mở miệng, giọng lùng của Kỷ Sâm đã vang : “Ra ngoài .”
Tôi còn chưa kịp dụ, anh đã cho tôi thoát luôn rồi.
Không , tiếp tục!
thứ hai tôi vào là mang cho anh. Tôi tới cạnh Kỷ Sâm, đặt ly xuống bàn, giả vờ tay run một , đổ.
Tôi tính toán cả rồi: đổ vào quần anh, rồi tôi sẽ ngồi xuống lau cho anh, đó anh cúi , tôi ngẩng , hai ánh mắt giao nhau, một ánh nhìn định mệnh “bùm” là xong!
trời không chiều lòng người, đổ hết tay tôi!
Nóng điếng người!
“Á!”
Kỷ Sâm bật dậy, nắm lấy cổ tay tôi kéo vào nghỉ trong văn , xả nước cho tôi.
này là nóng thật, may mà không đổ vào người Kỷ Sâm, không tôi bán thân cũng không đủ bồi thường.
không , quá trình không quan trọng, kết quả mới quan trọng, Kỷ Sâm vẫn lo cho tôi! vậy là tôi dụ được anh rồi chứ ?
vài phút, Kỷ Sâm buông tay tôi ra.
Tôi còn chưa kịp cười thầm giọng anh băng vang : “Chuyện nhỏ vậy cũng không làm nổi, này khỏi cần cô làm mấy việc này nữa.”
“??”
Kết quả này không với dự tính của tôi nha!
“ tôi làm ?”
Kỷ Sâm: “Cô sang Quan hệ công chúng .”
“…”
Tôi chỉ muốn chửi thề: Mẹ nó chứ!!!