Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cuối , tôi đồng ý với điều kiện bá đạo Kỷ Sâm.
Còn biết làm sao, bây tôi dựa vào anh mà sống, không thì đống ve về tôi để ăn chắc?
Hu hu hu, nhục ghê… nghỉ việc rồi mà sắc anh ta mà sống, thấu cho tôi chứ?
Sáng hôm sau, tôi đến công ty Kỷ thị ký hợp đồng. nhựa thì có chỗ tiêu thụ rồi, nhưng còn mấy món khác thì sao?
Kỷ Sâm cũng tôi đúng câu đó.
Tôi miễn cưỡng kéo khóe miệng:
“Chưa có… hay là giám đốc Kỷ cho tôi một con đường sáng?”
Ánh lạnh lẽo Kỷ Sâm tôi:
“Tôi? Cô cầu xin tôi đấy à?”
Tôi cố nặn ra một nụ cười, nghiến răng nghiến lợi nói:
“ rồi, giám đốc Kỷ gia nghiệp to lớn, nuôi một công ty nhỏ xíu tôi chắc không thành vấn đề đâu nhỉ? Huống hồ tôi cũng không để anh nuôi không đâu, chuyện này là đôi bên có lợi, đúng không?”
Ngón tay Kỷ Sâm gõ nhẹ lên bàn.
Tôi từng anh ta đi đàm phán làm ăn, khi đó thấy hành động này ngầu c.h.ế.t đi được, đúng kiểu tài bá đạo chính hiệu.
đến lượt tôi làm chủ rồi, mới biết loại ngầu này ngứa c.h.ế.t đi được!
“ này tôi suy nghĩ đã.” Kỷ Sâm khẽ chớp , ánh lạnh tanh, “Cho tôi một lý do, thuyết phục tôi đi.”
Tôi sững người một giây, rồi chập mạch luôn:
“Là thuyết phục hay ngủ phục đấy?”
Kỷ Sâm liếc tôi:
“Cô nghĩ là gì?”
Kỷ Sâm không đôi co thêm:
“Cho cô ba . Nếu cô thuyết phục được tôi, bất kỳ phế liệu cô được, tôi đều sẽ nhận hết.”
Nói xong, anh quay đi, không thèm tôi . Tôi làu bàu mấy câu rồi rút lui.
Tâm Tâm cặm cụi nghiên cứu Tam thập lục kế.
“Sau bao đọc nghiền ngẫm, tôi thấy chiêu rút củi đáy nồi rất đáng để thử.”
Tôi nhíu mày:
“Hay là cứ dùng mỹ nhân kế cho nhanh?”
Tâm Tâm giơ bốn ngón tay lên thề thốt:
“Tớ dám đảm bảo, mỹ nhân kế không có tác dụng đâu.”
Tôi nghĩ cũng đúng, Kỷ Sâm chắc ghét tôi thấu xương.
Tôi ngồi thở dài thườn thượt:
“Sao tự nhiên lại đi mua công ty mua ve làm gì cơ chứ?”
Mà tôi không tin là trên đời có Kỷ Sâm cần ve !
Tôi đứng bật dậy:
“Không lẽ Kỷ Sâm ra thì không có nhu cầu chắc? Tớ đi tìm mối khác! Tớ sẽ tới Thượng Hải trước, rồi sang Quảng Châu, Thâm Quyến. Tớ, Tống Tri Phi, sẽ khiến ve mình tràn ngập khắp Trung Quốc, trở thành nữ hoàng phế liệu!”
Tâm Tâm giơ ngón lên:
“Quá đỉnh! Quả nhiên người có ước mơ là người đẹp nhất. Cố lên!”
“…”
Nói là làm, hôm sau tôi lên đường tới Thượng Hải. Nhưng nấy đều có kênh mua riêng rồi, hơn họ cũng chê lượng hàng tôi ít.
Thật ra ít không vấn đề, họ cần bao nhiêu tôi cũng có thể gom được. Nhưng tôi là lính mới trong ngành mua đồng nát, cho tôi vào sân chơi cả.
Sau nửa tháng chạy đôn chạy đáo khắp Thượng Hải, tôi đành bỏ cuộc.
Tôi bay thẳng vào Thâm Quyến. Kết quả, kiếm được mối mà còn mắc kẹt ở đây luôn.
Đúng là đến thì dễ, về thì khó.
Tâm Tâm sốt ruột gọi điện tôi khi về.
“Tớ cũng không biết , nơi này vào chứ không ra được.”
Tâm Tâm thở dài:
“Biết thế này tớ đã không động viên cậu phấn chấn làm gì. Cậu cứ tiếp tục ôm gối khóc vì thất tình thì ít ra còn ở nhà được!”
Tôi cúp máy.
Một lúc sau, điện thoại lại đổ chuông. Là Kỷ Sâm gọi tới.
Trong tất cả những người tôi không nghe thấy lúc này, thì anh ta đứng top đầu.
Nhưng tôi không thể không bắt máy. Nếu làm phật lòng Kỷ Sâm thật, sau này tôi còn sống bằng gì?
Tôi ấn nút nghe. nói lạnh tanh quen thuộc vang lên:
“Tống Tri Phi, cô không đã quên rồi đấy chứ? Tôi cho cô ba . Bây là thứ mấy rồi?”
Tôi bỗng thấy tủi thân, trào ra, rơi lã chã không kìm được.
“Xin lỗi tôi ở tỉnh, không thể quay về được.”
Bên kia điện thoại im lặng một lúc.
“Cô ở đâu?”
“Thâm Quyến.”
“Thâm Quyến?” Kỷ Sâm nhướng , “Cô chạy đến đó làm gì?”
Anh còn nổi giận với tôi.
tôi tuôn ào ào vòi hỏng, không dừng được.
“Nói.” anh trầm thấp, lạnh lẽo ra lệnh.
Tôi dập máy ngay, úp xuống giường mà khóc òa lên. Kỷ Sâm không gọi lại .
Trời cửa sổ dần tối sầm.
Tôi mới lồm cồm bò dậy, vào nhà vệ sinh rửa một cho tỉnh táo. Vừa ra khỏi phòng tắm, chuông điện thoại lại vang lên không ngừng.
Là Kỷ Sâm. là anh. Anh rốt cuộc làm gì ?
Tôi bắt máy, vui vẻ gì:
“Gì ?”
“Vị trí.”
“Hả?”
Kỷ Sâm lạnh băng:
“Cô ở đâu, gửi định vị cho tôi.”
Tôi hơi khựng lại, nhưng gửi cho anh địa cụ thể kèm số phòng.
Gần một tiếng rưỡi sau, có tiếng gõ cửa vang lên. Tim tôi bất giác đập thình thịch, do dự một chút rồi chạy ra mở cửa.
Là Kỷ Sâm.
Khoảnh khắc ấy, tôi thật sự nhào vào lòng anh. Nhưng tôi cố kìm lại.
“Sao anh tới đây?” tôi nhỏ.
Kỷ Sâm không trả lời, lặng lẽ kéo vali bước vào phòng.
Tôi nuốt bọt, ngập ngừng:
“Anh đừng nói với tôi là tính ở lại đây nhé?”
“Nếu không thì sao?” anh lạnh tanh, “Khách sạn hết phòng, tôi ngủ hành lang chắc?”
Gì mà căng vậy?
Rõ ràng là lo cho tôi, không yên tâm để tôi một mình, còn làm bộ lạnh lùng giả vờ làm gì cho mệt?
Tôi liếc anh một :
“Anh đi rồi thì công ty lo?”
Kỷ Sâm cười khẩy:
“ mấy cô không làm thư ký mà đã quên hết rồi sao?”
Được rồi, tôi câm luôn. Dù tôi có nói gì cũng sai hết.
Kỷ Sâm xuống dưới làm lại thủ tục xong, trở lên phòng, liếc đồng hồ rồi :
“Ăn cơm chưa?”
Tôi lắc đầu.
Hồi nãy không đói, nhưng bây thì…
“Ọc ọc ọc… ọc ọc…”
Tôi xoa bụng, ngượng ngùng.
“Ra ăn không?”
“Không ra .”
Kỷ Sâm liền gọi dịch vụ phòng.
bao lâu sau, nhân viên đem đồ ăn lên.
Tôi ở khách sạn thường, dĩ nhiên không kiểu phòng thống, vậy mà đại tài anh lại chịu ngồi ăn ở bàn vi tính chật chội với tôi. Thật đúng là nể tôi quá rồi.
Ăn xong, Kỷ Sâm vào tắm rửa. Khi anh ra , tôi:
“Làm ăn thế rồi?”
“Không ra gì cả.”
Nói đúng hơn là có chút tiến triển .
Kỷ Sâm tôi một lúc lâu rồi nhàn nhạt nói:
“Không cần tiếp tục .”
Tôi hiểu ý anh. Bao nhiêu tôi được, anh sẽ nhận hết.
Khi đó Kỷ phu nhân nhà đã nói rất rõ rồi , tôi và Kỷ Sâm vốn không một thế giới.
Tiếng chảy róc rách trong phòng tắm vang bên tai tôi.
Không một thế giới ư.
Là không sao?