Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi và Kỷ Sâm ở lại Thâm Quyến nửa tháng. Tôi còn ký một vụ làm ăn nữa kìa.
Trên đường trở về, tôi tít không ngậm miệng lại nổi. Ngược lại, Kỷ Sâm chẳng vui vẻ .
“Anh là em gom anh thu mua hết, vậy em còn đi thương lượng ta làm ?”
“Chẳng lẽ em định cả đời dựa vào anh à?”
Sắc Kỷ Sâm lại xuống: “Ý em là ?”
Đúng là đâu nhỏ nhen.
“Ý em là… Em tuy là bạn gái anh, em độc lập chứ.”
Tuy là độc lập, trong lòng tôi vẫn thấy hơi chột dạ. Dù sao khoản tiền giúp tôi khởi nghiệp, một triệu tệ đó là do Kỷ Sâm .
bây giờ, tôi lại quay lại Kỷ Sâm. Dù tôi không vi phạm giao kèo, vì anh vực dậy tinh thần thật. tôi vẫn chưa biết đối anh nào.
Xuống sân bay, tài xế Kỷ Sâm đợi sẵn ngoài.
Tôi lên xe, do dự một hồi Kỷ Sâm:
“Hay là để em gặp bác gái trước?”
“Chúng ta cùng đi.” Anh bật , nắm tay tôi. “Căng thẳng à?”
Tôi lắc đầu: “Không căng thẳng”
Tôi : “Chỉ là em sợ.”
chuyện nên đối vẫn đối , trốn không trốn .
Sau khi Kỷ Sâm sắp xếp xong, tôi đến gặp anh. Ba chúng tôi cùng ngồi.
Tôi ngồi cạnh Kỷ Sâm, bà ngồi đối diện.
Ánh cao ngạo bà nhìn tôi chằm chằm:
“Cô hoàn thành nhiệm vụ tôi giao như đấy à? Tiền nhận hết .”
“Tiền đúng là cháu nhận, nhiệm vụ cháu hoàn thành .”
“Tôi không cần biết.” Bà cao cao tại thượng, giọng như băng, không chút cảm xúc. “Cô nhận tiền tôi nhất định rời xa trai tôi.”
“, sẽ không chia tay Tri Phi đâu.” Giọng Kỷ Sâm trầm , đầy kiên quyết.
Kỷ phu nhân liếc nhìn anh, sau đó lại quay sang tôi ánh lùng.
“Cô Tống, tôi vài lời riêng trai tôi. Phiền cô tránh một lát.”
Kỷ Sâm siết c.h.ặ.t t.a.y tôi: “Em ra ngoài chờ anh.”
Tôi gật đầu, bước ra.
Tôi ngồi chờ ở phòng khách tầng dưới gần nửa tiếng Kỷ Sâm đi xuống. Sắc anh rất khó coi, vừa đến gần kéo tôi đi luôn.
Tôi kéo tay anh lại: “ chuyện vậy?”
Kỷ Sâm nhìn tôi, trầm mặc một lát:
“Lên xe .”
Vừa lên xe, tôi không nhịn hỏi:
“ chuyện ? Anh bác gái?”
“Bà anh thể ở em.”
Ánh tôi sáng lên: “Thật á?”
Kỷ Sâm nhẹ:
“ điều kiện là anh từ bỏ tập đoàn Kỷ thị, từ bỏ tất cả những đang .”
“Cái cơ?” Tôi giật mình phản ứng lớn, “Không chứ, anh là một, mấy thứ trong nhà anh không để lại anh để lại ai?”
Kỷ Sâm: “…”
Tất nhiên , trọng điểm không là câu đó.
Tôi ho khẽ một tiếng: “Anh đồng ý thật à?”
Kỷ Sâm mím môi, trông vẻ rất bất lực: “Em nghĩ sao?”
Tôi thể chắc anh đang chửi thầm tôi trong bụng là hỏi mấy câu vô nghĩa. Haiz, cái tên đáng thương này, vì tôi từ bỏ tất cả.
Tôi ôm lấy anh: “Không sao, em thu mua phế liệu nuôi anh.”
Lời tôi khiến Kỷ Sâm bật . Chỉ cần anh vui là .
tôi không thể quá ích kỷ, vì ở Kỷ Sâm phá hỏng mối quan hệ họ.
Tôi khẽ hỏi: “ anh thích trẻ không?”
Kỷ Sâm khựng lại: “Ý em là ?”
“Trên TV toàn diễn như vậy đấy, em sinh bác một đứa cháu là ổn, nếu như giúp hai làm lành em sinh một đứa , dù chút thiệt thòi , em sẽ rất, rất yêu nó. Anh sẽ , đúng không?”
Kỷ Sâm nhìn tôi bằng ánh quá cạn lời. Thôi , tôi biết ý tưởng này đúng là vớ vẩn.