Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Vốn dĩ tôi từng là người được Kỷ Sâm ưu ái nhất bên cạnh, giờ điều sang Quan hệ chúng, chẳng khác giáng chức.
Tôi gọi cho Tâm Tâm, thở dài một tiếng, bắt đầu lảm nhảm một cách văn vẻ:
“Mùa xuân năm Khánh Lịch thứ tư, Đằng Tử Kinh đày đi giữ chức ở quận Ba Lăng…”
Tâm Tâm ngắt lời tôi: “Nói tiếng người coi.”
“Tớ giáng chức rồi, giờ đang làm ở Quan hệ chúng đây.”
Tâm Tâm: “…”
Cô ấy bảo để cô ấy nghiên cứu thêm rồi tắt máy luôn.
Ở PR, tôi là người , mà bọn họ chẳng hề nể mặt tôi – cựu thư ký tổng giám đốc tí . Bao nhiêu nặng nhọc, bẩn thỉu đều giao hết cho tôi.
Haizz, là bi kịch bắt đầu từ một ly cà phê.
Ngày thứ bảy tôi tới Quan hệ chúng, một chuyện lớn ập đến. Chính là tình ái của Kỷ Sâm mà đối tượng lại là một tiểu hoa đang cực hot.
Là viên PR, lại từng là bạn gái cũ của Kỷ Sâm, khi phải xử scandal kiểu này lòng tôi ngổn ngang trăm mối.
Tôi báo ngay cho Tâm Tâm: “Không cầnra tay nữa đâu, Kỷ Sâm có bạn gái rồi.”
Tâm Tâm kích động hét to: “Tranh lại mau đi em ơi!”
“Tính thì… thôi đi, tớ…”
“ gì mà ? Ai nói phải tranh đàn ông? Tớ đang nói đến một triệu đó! một triệu ấy!” – Tâm Tâm cắt lời tôi, “ định không lấy nữa chắc?”
rồi, nhắc nhớ, đàn ông thì có thể , nhưng thì không! Không ai được cướp con vịt đã lên đĩa khỏi tay tôi!
Chúng tôi lao vào xử khủng hoảng truyền thông, cuối cùng cũng dập được làn sóng dư luận. Chỉ riêng phí dập đã tiêu tốn hàng chục triệu tệ.
Không còn cách khác, bên kia là lưu lượng đang hot, truyền thông khủng, không rải nhiều thì dìm không nổi.
chục triệu ấy mà chuyển hết cho tôi thì tốt biết bao.
là tên phá của, Kỷ Sâm.
Chưa kịp thở, lại thêm , lần này là một hot girl mạng.
Dù lần này không tốn kém như trước, nhưng tôi biết chắc: Kỷ Sâm cố tình. Anh ta điều tôi tới PR rồi liên tiếp tạo scandal tình ái, chẳng phải để thù tôi sao?
Tôi thật sự thấy đau lòng, bởi vì tôi vẫn còn yêu anh.
Thật do tôi chia tay Kỷ Sâm, nói trắng là tôi tự ti. Gia cảnh tôi và nhà họ Kỷ khác biệt như trời đất. Từ lúc bắt đầu quen anh, tôi đã biết sớm muộn gì cũng có ngày phải chia tay.
Tôi và Kỷ Sâm không cùng một giới.
Tôi chia tay là vì nghĩ cho tương lai của cả hai, nhưng không ngờ lại đẩy mọi thứ đến nông nỗi này khiến Kỷ Sâm sa sút tinh thần, bê , chỉ biết vùi mình trong những mối quan hệ mập mờ.
Khi mẹ Kỷ Sâm tìm đến tôi, tôi vừa bất ngờ vừa thấy áy náy, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ bình tĩnh.
Một triệu tệ là cám dỗ quá lớn. Nhưng giờ đây tôi không muốn lấy nữa.
Tôi kể suy nghĩ đó cho Tâm Tâm, cô nàng mắng tôi là: “Đầu óc toàn yêu đương.”
“Một triệu tệ mà nói là ? biết không, ở PR mà cứ này, cả đời cũng chưa chắc kiếm nổi một triệu.”
Tôi khổ: “Đừng nói là chưa chắc, mà là chắc chắn không kiếm nổi.”
Tâm Tâm gật gù: “Nói gì thì nói, ít vẫn còn biết mình là ai.”
“…”
Thôi thì quyết định vậy đi.
Tôi tìm đến Kỷ , định nói bà rằng tôi không làm nữa, và sẽ lại 5 triệu. Nhưng chưa kịp mở miệng, bà đã mỉm khen tôi làm nhanh gọn.
“A Sâm đã lại quỹ đạo rồi. Giờ nó toàn tâm toàn ý lo cho , vụ cũng biến mất. Cô làm tốt lắm. Tôi đã cho người chuyển nốt năm trăm còn lại vào tài khoản của cô rồi.”
“Hả…?”
( Truyện được dịch bởi Quất Tử, chỉ được đăng tải trên MonkeyD và Mọt truyện cùng kênh youtube Quất Tử Audio )
Ngay sau đó, tôi nhận được nhắn năm trăm vạn đã vào tài khoản.
Tôi còn đang ngẩn ngơ thì đã rời đi. Quả nhiên là nhà giàu, một triệu nói cho là cho, không chớp một .
Tôi nhìn theo bóng lưng của bà, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm:
Sau này, tôi cũng phải làm như !
Nhưng mà Kỷ Sâm là đây? Gây hai scandal, rồi đột nhiên ngoan ngoãn về quỹ đạo?
Chẳng phải anh ta cố ý muốn hành tôi, đợi tôi rời đi rồi dừng lại trò vớ vẩn kia sao?
Tên trời đánh này! Tôi còn định lại một triệu kia cho nữa chứ…
gì mà , không nữa!!!
Tôi đến tìm Kỷ Sâm. Dù gì đi nữa, tôi cũng nhờ anh ấy mà lấy được một triệu tệ, phải đến cảm ơn một tiếng chứ.
Còn chuyện tôi nghỉ , cũng nên báo cho anh ấy biết.
Kỷ Sâm nghe xong, khẽ bật :
“Lấy được một triệu là mãn nguyện rồi à?”
“Tại sao anh biết?”
Không thể là do mẹ anh ta nói cho biết được.
Kỷ Sâm nhìn tôi bằng ánh lùng, trong đôi kia toàn là hận:
“Tống Tri Phi, nếu cô thích như , vậy tôi cho cô một con đường kiếm nhé.”
Anh đứng dậy, chậm rãi bước đến gần, từ trên cao nhìn xuống tôi.
“Tôi bao nuôi cô. Làm người phụ nữ của tôi, mỗi tháng tôi cho cô hai triệu…”
“Bốp!” Tôi giơ tay tát thẳng vào mặt anh.
Anh không né tránh, chỉ nở một nụ lùng, tàn nhẫn:
“Chê ít à? Vậy thì bốn triệu.”
“Tốt nhất anh giữ lại đó mà nuôi cô người yêu của anh đi.”
Tôi người bước đi, nhưng cổ tay siết lại.
Giọng nói băng giá của Kỷ Sâm vang lên phía sau lưng:
“Cô nghỉ rồi, vậy ai xử của tôi?”
Tôi biết ngay mà, anh cố ý!
“Anh trẻ con vừa thôi có được không?” Tôi lại nhìn anh, “Lo mà quản ty cho tử tế đi, không lại để mẹ anh đến tìm tôi, bảo tôi quyến rũ anh rồi đá anh thêm lần nữa để anh ăn đủ khổ đau tình yêu!”
Ánh Kỷ Sâm càng lúc càng , bàn tay siết lấy cổ tay tôi như muốn bóp nát xương.
Anh ta buông tay, lưng đi, giọng trầm xuống, như băng:
“Cút.”
“Tớ Kỷ Sâm chính thức trở mặt rồi.” Tôi nói Tâm Tâm, lòng nặng như đeo đá.
Tâm Tâm sáng rỡ hỏi ngay: “ chuyển hết chưa?”
Tôi gật đầu.
Cô nàng đập đùi bốp:
“ thì buồn nỗi gì?! Một triệu đấy chị em ơi! Thích làm gì thì làm luôn rồi!”
Câu này nói trúng tim đen tôi ghê gớm.
Tôi bật :
“ , phải sống cho chất! Tối nay đi bar ngắm trai đẹp, tớ bao!”
Tâm Tâm gật đầu lia lịa.