Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

11

cưới , chính là làm mất mặt tổ tông mười tám đời ngươi! Từ nay về sau thôn cũng chẳng còn ngẩng nổi đầu!”

Mẹ chồng mắng chửi một trận, lại còn nhổ một ngụm: “Lời hay khuyên chẳng được thằng c.h.ế.t trôi! Chu Đại Trụ, ngươi nhớ cho ta, ta đã khuyên ngươi hết lần lần khác, đánh cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng. Là chính ngươi khăng khăng đòi .”

“Mai sau có hối hận, đừng trách ta không giữ nổi ngươi!”

Khóe miệng Chu Đại Trụ rỉ máu.

Hắn nghiêm túc gật đầu, tuyệt đối không hối hận.

Ta hừ lạnh một tiếng!

Đồ cặn bã!

Trước kia ta ân ái, còn thề non hẹn biển, cả đời sẽ đối xử tốt với ta!

Lúc đó ta còn cảm động mà tin tưởng!

Kết quả thì sao chứ!

12

Mẹ chồng trước tiên đứng ra phân xử chuyện .

Ta sớm đã đoán được kết cục.

Bọn họ vốn là người một , huyết mạch ràng buộc với nhau, còn ta là kẻ ngoài.

Chắc chắn sẽ cho ta mang y của mà đi, ngoài ra cái cũng không được.

Thế nhưng ta đã nghĩ , nếu bọn họ dám ức h.i.ế.p ta vậy, thì lắm mọi người chết.

Mấy năm nay, ta , việc nặng nhọc khổ cực đều gánh vác.

ngoài đều là ta làm!

Mỗi năm bán lương thực, bán súc, số bạc đều do mẹ chồng nắm giữ.

một đồng xu cũng chẳng chia cho ta.

Khi ta còn đang căm phẫn bất bình, mẹ chồng bỗng cất lời.

13

“Nương Đản và Cha Đản , hôm nay liền phân chia cửa cho rõ ràng.”

Ta mở miệng: “Hài tử của ta, ta nhất định phải mang .”

Đản năm tuổi, Thiết Đản ba tuổi, cả đều hiểu đang xảy ra chuyện .

Chúng ôm chặt lấy ta, như đã có dự cảm, lặng lẽ rơi nước mắt.

Mẹ chồng hỏi Chu Đại Trụ: “Ý ngươi thế nào?”

Chu Đại Trụ : “Hài tử là huyết mạch Chu , không để nàng mang đi.”

Mẹ chồng gật gù: “Đúng vậy, hài tử là người Chu , ngươi mang đi thì còn đi đâu cho được.”

Ta vừa định lật bàn, thì giọng mẹ chồng lại vang lên: “Cho nên, đứa trai đi nương Đản, ta cũng nương Đản.”

Ta: ???

Mọi người: ……

ánh mắt khiếp sợ của tất cả, mẹ chồng tiếp tục : “ nhị tuổi cũng đã lớn, cũng nên thì riêng , vậy ta vẫn để con lại cũ. Đại Trụ thì dọn ra ngoài riêng là được.”

Mẹ chồng quay sang với ta – kẻ đang sững sờ ngây dại: “Từ nay về sau, con chính là nhi của ta, vẫn gọi ta là nương. Được , mau đi thu dọn y cho Chu Đại Trụ đi.”

14

Chu Đại Trụ ngẩn người.

Không ai là không ngẩn người.

Dù sao thì nào , lại đuổi con trai đi, giữ lại tức phụ chứ.

Mẹ chồng đẩy ta một cái.

Bất kể thật giả ra sao, trước hết có là được!

Ta vừa có đứa nhỏ, lại có chỗ dung .

Còn về sau bọn họ có phải đang giở trò kéo dài thời gian, hay có tính toán để Chu Đại Trụ được hưởng phúc tề nhân hay không, ta mặc kệ.

cần tay có thư, ta liền là kẻ tự do.

Hơn nữa, còn có nhân quãng thời gian mà kiếm tiền, tìm cách lập hộ cho !

Ta vội vàng trở về phòng, thu dọn y của Chu Đại Trụ.

Trước đó đã có dự cảm sẽ phải , ta đã sớm thu cất y của , để lúc đi không bị cuống quýt.

Vốn dĩ y và tiền bạc chẳng có bao nhiêu, nếu lại mất thêm, thì còn biết làm sao cho phải!

15

Bên ngoài, Chu Đại Trụ còn đang gầm thét:

“Nương! Người dùng cách ép con cũng vô ích! Con thật lòng thích Mẫu Đan, cho dù bị đuổi khỏi cửa, con cũng phải bên nàng ấy!”

“Nương, người điên sao! Lưu Nguyệt có chỗ nào tốt chứ! Trước kia chẳng phải người còn chê nàng ta từ đầu chân đó sao?!”

“Người còn là nương của con không! Chẳng lẽ có trai thì không cần con trai nữa sao! bụng Mẫu Đan cũng là trai của người đấy!”

Mẹ chồng lúc hừ mạnh một tiếng, nhổ ra một ngụm: “Ngươi làm Vương bát đản thì cứ việc, còn nương thì không!

trai của nương tuyệt đối không chui ra từ bụng ! Để người ta chê cười rụng răng chắc!

“Ngươi đừng tưởng bản ngươi quan trọng lắm! nương cho ngươi biết, nương không có một ngươi là con trai!

nương còn có Đản và Thiết Đản – trai bảo bối kia!

nương không có cái loại con trai hồ đồ như ngươi! Mau cút đi đi, mang nhân ngươi thương đi cho khuất mắt ta!”

16

Ta vội vàng ném gói hành lý của Chu Đại Trụ cho hắn.

Chu Đại Trụ thấy không đấu lại được mẫu , lại trút hết cơn giận sang ta.

“Lưu Nguyệt, có phải ngươi giở trò đúng không?! Ngươi cứ mặt dày lại Chu , thấy vui lắm sao?! Ta sớm đã chẳng ngươi chung sống nữa !”

“Ngươi tưởng nương ta thật lòng giữ ngươi lại ư? Chẳng qua là ta quay về thôi! Ta cho ngươi biết, ta tuyệt đối sẽ không khuất !”

Ta hừ một tiếng, nhổ thẳng vào mặt hắn:

“Đừng có tự dát vàng lên mặt ! Bản ngươi là hạng người , chẳng lẽ chính ngươi không rõ sao? Ngươi tưởng ta còn sống ngươi à?

“Ngươi yên tâm! , ta và Chu các ngươi chẳng còn liên quan ! Nhưng đứa con là của ta, nhất định phải đi ta!

“Ngươi – một nông phu quê mùa – lại còn đi dạo thanh lâu! Chẳng có chút bản lĩnh nào, lại bắt chước dáng vẻ của bọn công tử ăn chơi trác táng!

“Hài tử mà ngươi thì học thói xấu! Còn cưới cả , hừ, mai sau cũng khiến người ta khinh thường!”

Chu Đại Trụ giận dữ quát:

“Mẫu Đan thanh lâu, cũng là bất do kỷ! Sao các ngươi cứ phải đem chuyện thương tâm của nàng ra mà công kích chứ?!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương