Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
41
nhà, mẹ chồng hỏi ta: “Con có phải còn thiếu ít không?”
Ta nghi hoặc “a” một tiếng.
Bà nói: “Con chắc là muốn một viện tử chứ gì.”
Ta ngây người, biết ngẩn ngơ gật đầu.
Mẹ chồng thật thần kỳ, lẽ có thể thần cơ diệu toán sao?
“Đi ta đây.”
Ta liền bà phòng.
thấy bà mở cửa tủ, từ lục lọi một hồi lâu, lấy ra một túi đưa ta:
“Con tự đếm đi, nếu không đủ ta sẽ bán thêm hai con heo.”
Ta nhìn chằm chằm túi tiền tay bà, bỗng cảm thấy mắt mình hơi ươn ướt.
Ta thật không ngờ bà lại có thể lấy của mình ra.
Bình thường mẹ chồng giữ rất chặt, phòng chúng ta khác gì phòng trộm.
Mỗi lần bán lương thực hay gia súc, số ấy bà thậm chí còn để chúng ta nhìn qua một cái.
Vậy giờ bà lại bằng lòng đưa ta đi viện tử.
42
Thấy ta không nhận, mẹ chồng liền nhét n.g.ự.c ta, nói:
“Ta cũng không phải không có tư tâm. Ta biết con còn trẻ, bảo con không tái cũng hơi khó con. Nhưng nếu con mang hai cháu của ta đi tái thì ta khó lòng chấp nhận.
“Ta muốn nói, sau này nếu con thật sự tái , thì để hai cháu ta nuôi, con muốn gặp lúc nào cũng . Ngôi viện con muốn , khế đất cũng viết tên hai cháu .”
Ta vội nói: “Con không muốn tái nữa. Nếu lại gặp phải kẻ Chu Đại Trụ, phải càng thêm phiền lòng sao.”
Nghĩ Chu Đại Trụ là con của bà, ta lại vội vàng thêm một câu:
“ cũng không phải không có ưu điểm, tuy tầm thường, nhưng tự tin, cũng coi tốt.”
Mẹ chồng bĩu môi: “ coi phế . Nhưng may là ta còn có một con , lại thêm hai cháu . , ngày mai chúng ta huyện , thủ tục nhà xong.”
Chúng ta lại bàn thêm một hồi, định nhà ở huyện thì tiểu thúc cũng có thể ở đó, khỏi phải đi đi , có thêm nhiều thời gian ôn tập.
Tiểu thúc sắp phải đi thi tú tài .
Kim tuổi cũng vừa , có thể học đường, lại tiện đường đi hơn.
Ở chung với tiểu thúc, còn có thể chiếu cố phần nào.
Thiết thì hãy còn quá nhỏ, mang e rằng ta bận rộn không lo xuể, vậy nên để nó ở lại thôn cùng mẹ chồng.
Ý mẹ chồng là, gia cầm nhà cũng không thể bán hết một lúc, nhà vẫn cần có người trông nom.
Bởi thế nên bà sẽ tạm ở lại, chờ ta gây dựng việc buôn bán ở huyện ổn định, thiếu người trông coi, cũng có của ăn của để, lúc ấy bà sẽ qua giúp ta, trông hai nhỏ.
Không thể không nói, có mẹ chồng chỗ dựa, ta cảm thấy thật sự yên tâm hơn nhiều.
Con cái cũng ở bên cạnh.
Lại có thêm người đỡ đần.
mẹ chồng lại hết mực thương yêu chúng.
43
Đi xem nhà ở huyện , cả nhà cùng nhau xuất phát.
Tiểu thúc và hai nhỏ cũng đi .
Trên đường thì gặp Chu Đại Trụ đang đỡ Đan với cái bụng lớn.
Hai người còn mang hành lý.
Chu Đại Trụ nhìn thấy chúng ta, trên mặt toàn là ủy khuất và không cam lòng.
nghẹn ngào mở miệng: “Nương, con sai , bây giờ con quay !”
Một vẻ mặt thể chúng ta cuối cùng cũng đạt mục đích, khiến phải chịu ấm ức lắm vậy.
Ta: …
Mẹ chồng: …
Tiểu thúc: …
Kim : Cha.
Thiết : Đại bá.
Chu Đại Trụ: …
44
Mẹ chồng nói: “Sao ta không biết khi nào thì ngươi bị điếc vậy hả!”
Chu Đại Trụ nói: “Nương, Đan nhất định phải con , chính thất, Lưu thiếp.”
Ta: …
Tiểu thúc nói: “Ca, không còn là thê tử của huynh nữa .”
Mẹ chồng nói: “ nhà không còn chỗ các ngươi nữa. Ngươi cũng lớn, có con , thì tự sống đi. Nương già , muốn có vài ngày yên ổn thôi.”
Chu Đại Trụ lùi một bước: “Vậy thì hai bình thê không?”
Mẹ chồng dẫn chúng ta quay người bỏ đi.
Chu Đại Trụ lại lùi thêm một bước: “ Đan có thể tiểu thiếp. Nhưng Lưu không ức h.i.ế.p ấy.”
Ta: …
Mọi người ai muốn nói thêm với câu nào, có Thiết : “Đại bá thường xuyên nhà chơi nhé.”
Thiết đúng là một trẻ hiếu khách.
45
Ở trấn trên, việc nhà cửa cũng khá thuận lợi.
Chúng ta xem qua ba căn, cuối cùng chọn một căn phù hợp với yêu cầu.
Sau đó liền nha môn viết địa khế.
Tên ghi là của Kim và Thiết .
Tiểu thúc hỏi: “Sao không phải là tên của ? Đây phải do ấy buôn bán có sao?”
Mẹ chồng nói: “Tương lai nếu còn tái , thì căn nhà này ta sẽ mang hai cháu ở. muốn thăm con cũng tiện hơn.”
Tiểu thúc à một tiếng.
Ta sớm quyết định sẽ không tái nữa.
Ta có hai con , cần nuôi dạy chúng nên người, trưởng vững vàng, còn quý hơn bất cứ thứ gì.
Ta chuẩn bị cố gắng kiếm tiền, để hai con cũng đi học tiểu thúc, sau này tham gia khoa cử, đỗ đạt công danh, thì sẽ không phải cực khổ mưu sinh chúng ta bây giờ.
46
Chu Đại Trụ lại cố tình đối nghịch với chúng ta.
dắt Đan, sống c.h.ế.t bám riết muốn quay .
Đan còn đang bụng bầu, biết rơi lệ nhìn chúng ta.
Mẹ chồng tức giận suýt ngất.
Hai người bọn họ cũng thật sự thảm hại.
Không tiền, không lương thực.
Những tháng ngày hai kẻ ấy cầm cự, tiểu thúc thỉnh thoảng họ ít .
Nhưng tiền của tiểu thúc cũng dư dả gì.
Thế nên hai người ăn bánh bột đen và cháo rau dại.
Chu Đại Trụ giờ gầy da bọc xương.
trách mặt mũi cũng không cần.
Đan càng thê thảm hơn, hốc mắt hõm sâu, trông giật mình.