Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

10

53

Buổi tối, ta dẫn hai đứa con chuẩn bị đi ngủ.

gọi ta sang chỗ bà để nói chuyện.

Ta nghi hoặc đi theo.

Bà nói: “Con cho Vương lão bản sao?”

Ta lắc đầu: “Con không lấy . Chỉ nuôi Kim và Thiết khôn lớn.”

Sắc mặt bà trở nên khó xử, cuối cùng nói: “ ra, con xem, lão đại nhà ta không , nhưng còn lão mà.”

Ta: “A?”

Bà nói: “Hay là con cho Ngưu đi. Ngưu là tiểu thúc của Kim và Thiết , bình thường cũng đối xử với chúng.

“Nó cũng đối xử không tệ với con, chúng ta là người một nhà, biết rõ gốc gác. Thành thân rồi thì ngày tháng cũng không khác gì trước kia.”

Ta: ???

Ta kinh ngạc: “Tiểu thúc chẳng phải người đang lo chuyện khoa cử sao, con chẳng phải là chôn vùi tiền đồ của thúc ấy à?”

Bà trợn mắt: “Thế thì nó có ta, một bà lão nông thôn , cũng coi bị chôn vùi rồi đấy!”

54

Bà nói ra sự quá bất ngờ.

Ta… ra trước kia cũng từng nghĩ, tại sao người ta không phải là tiểu thúc chứ.

Tiểu thúc ít nhất còn có tiền đồ, hơn nữa hắn chu đáo, đối xử với các con ta.

Không ngờ, bây giờ bà lại nói, ta có cho tiểu thúc.

cho hắn, đương nhiên là .

Ta và các con không phải chia lìa.

Mọi người là một nhà.

Tiền đồ sau của tiểu thúc, ta không dựa vào thân phận “ cũ” hưởng lây.

Cho dù hắn khoa cử không thành, nhưng hắn là người , siêng năng, đối xử tử tế với bọn nhỏ, lại sẵn lòng chơi với chúng.

Dù nhìn thế nào, hắn cũng là một người nam nhân không tệ.

Cho nên bà vừa nói xong, ta lập tức đáp: “Con đồng ý!”

Chỉ sợ nhận lời chậm một chút, thì miếng thịt béo đến miệng lại bay mất.

Bà vỗ tay một cái: “Ta thích cái tính dứt khoát của con.”

Hai chúng ta vui.

Ta lại hỏi: “Vậy tiểu thúc không chê ghét chứ?”

“Chính nó đề nghị, thì sao có không bằng lòng ?”

55

Ta và tiểu thúc định việc sự.

chắc chắn thành thân với hắn.

Bây giờ nhìn thấy hắn, ta còn hơi ngượng ngập.

Tiểu thúc thì lại tự nhiên, còn tặng ta một chiếc trâm bạc.

Ta cũng mua vải, chuẩn bị may cho hắn một bộ quần áo .

lễ tổ chức ở trong thôn.

Chúng ta dự định đợi hắn thi xong rồi làm.

Nhưng việc chuẩn bị phải tiến hành.

Nhà cửa tu sửa và mở rộng.

Chúng ta kiếm tiền, tất nhiên cũng sống thoải mái hơn, hơn nữa, đây cũng xem một lễ , một khởi đầu .

56

Chu Đại Trụ lại đến tìm ta: “ Ngưu sắp lấy vợ rồi, nàng còn ở chung với họ, nàng thấy có thích hợp không? Không danh không phận! Nàng mau đi nói với , chúng ta làm hòa đi!”

Ta kỳ lạ hỏi: “Mẫu Đan đâu?”

Chu Đại Trụ mím môi, cuối cùng cũng nói : “Nàng ta nói đứa bé là của một thương nhân giàu có, tưởng rằng hắn không quay lại, nên lừa ta rằng đứa bé là con ta!”

Hắn ôm đầu, đau khổ nói: “Ta không ngờ nữ nhân bên ngoài lại biết lừa dối vậy! Lưu Nguyệt, là nàng nhất!”

Lúc , Ngưu đi tới.

Trong tay hắn cầm nửa quả dưa hấu, nói với ta: “ mua đấy, bảo chúng ta ăn thử.”

Hắn lại nhìn Chu Đại Trụ, nói: “, lễ của ta và Nguyệt Nguyệt, nhớ tới nhé. Hôm đó nhiều món ngon, ăn no nê một bữa.”

Chu Đại Trụ ngơ ngác: “Ngươi và ai hả?”

“Nguyệt Nguyệt chứ ai.” Tiểu thúc vẻ mặt đương nhiên.

Hắn còn nắm tay ta, dạy dỗ Chu Đại Trụ: “, nàng dâu Nguyệt Nguyệt, không thì ta . nói rồi, không để người ngoài lợi.”

57

Chu Đại Trụ sau khi hiểu ra thì tức giận gào lên: “Nàng là của ngươi, sao ngươi có nàng!”

“Chính vì là của ta nên ta phải chứ! Đây gọi là nước béo không chảy ra ruộng ngoài!”

Chu Đại Trụ lập tức giơ tay định đánh.

Tiểu thúc nói: “Ngươi đánh ta, ta gọi đánh ngươi.”

Chu Đại Trụ khựng lại.

Tiểu thúc lại nói: “, tỉnh lại đi, Nguyệt Nguyệt cho dù không cho ta thì cũng không quay lại với . Nếu sự còn giữ Nguyệt Nguyệt, thì hãy chúc phúc cho chúng ta đi, dù sao nàng cũng ở trong nhà ta thôi!”

Chu Đại Trụ hét: “Ngươi hèn hạ! chính của mình! Ngươi còn là người sao?!”

Tiểu thúc đáp: “, Mẫu Đan, ta cũng đâu có nói gì, ta còn đưa tiền cho hai người ăn cơm nữa. Vậy mà lại có nói ta thế sao?”

Chu Đại Trụ á khẩu.

58

Hắn nhận ra chúng ta sự sắp thành thân, liền khóc.

Hắn khóc thảm thương.

Hắn hỏi : “Rõ ràng vợ là của con, con cái cũng là của con, tại sao cuối cùng, rõ ràng ở trong một nhà, mà con lại chẳng còn gì cả?”

Bây giờ Chu Đại Trụ cũng quay về.

để hắn ở trong thôn giúp làm nông, nuôi gia cầm, còn trông coi việc xây nhà.

Kim và Thiết gọi cả hắn lẫn tiểu thúc là cha.

Nhưng rõ ràng hai đứa trẻ thân thiết với tiểu thúc hơn.

Chu Đại Trụ mỗi lần mất hồn mất vía.

Hắn chắc cảm thấy mình và ngôi nhà không sao hòa hợp .

nói: “Lúc trước ta bảo ngươi đừng có hồ đồ, mà ngươi cứ cố phạm bậy. Thôi, ngã một lần thì phải khôn ra. Ăn một vố, nhớ một đời!”

, con chẳng còn gì cả!”

tát cho hắn một cái: “Tỉnh ra chưa! cá cược thì phải chịu thua! Lẽ cũng không hiểu sao? Mau đi làm việc đi!”

Chu Đại Trụ ôm mặt bỏ chạy.

Tiểu thúc thi đỗ tú tài.

lễ của chúng ta cử hành đúng hẹn.

Mọi người cười nói: “Nguyệt Nguyệt mang theo con và cho tiểu thúc, cũng thú vị.”

Bà nói: “ là chuyện vui của nhà ta, mọi người uống rượu đi thôi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương