Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Gặp nhau đúng là trùng hợp.
Tôi vốn không định để ý, ai ngờ nó nhìn thấy tôi, liền chạy tới hỏi có phải tôi cũng đang đi tìm việc không.
Nó nói đã làm ở đây hai tháng, quen việc lắm, có thể giúp tôi xin việc.
Trông nó ra vẻ đắc ý lắm.
Tôi cười:
– Tránh ra, tôi đến mua đồ.
Nó sững người, rồi nghiến răng nói:
– Hôm trước bố mẹ sắp xếp cho tao đi xem mắt là bị mày phá rồi. Đừng tưởng tao không biết. Mày chẳng qua có con bạn giàu có, có gì mà oai?
– Tao nói cho mày biết, tao làm ở đây là để trải nghiệm cuộc sống thôi. Mày tưởng tao sẽ đi bốc hàng cả đời à?
Nghe xong tôi suýt nữa không nhịn được cười.
Tôi nhìn em trai, nói với vẻ chân thành:
– Cao Dương Huy, việc quan trọng nhất mày cần làm bây giờ là gỡ cài đặt mấy app truyện ngôn tình nhảm nhí đi.
Sau khi mua đồ xong, tôi cố tình nói với chủ cửa hàng không muốn để em trai tôi đi giao hàng.
Ông chủ hiểu, còn nói rằng em tôi làm ở đây hai tháng mà bị khách hàng khiếu nại không ít lần.
Nó cứ suốt ngày muốn kết bạn riêng với khách, có lần còn cố gắng làm quen với một bà đã có chồng, bị chồng người ta đ.ấ.m cho một trận.
Xong tháng này là sẽ bị đuổi việc rồi.
Sau khi đồ điện và nội thất được chuyển đến nhà, việc còn lại chỉ là mở cửa thông gió, chờ bay hết mùi.
Đến Trung thu, mẹ gọi tôi về nhà.
Tôi vốn định không về, nhưng nghĩ chắc chị họ cũng sẽ về nên tôi đồng ý.
Về nhà, tôi tay không trở về, mẹ liền không vui:
– Về ăn Tết mà tay không à?
Tôi cười:
– Con không có tiền, mẹ ạ. Giờ tiền lương mỗi tháng con còn phải trả nợ.
Mẹ tôi lắc đầu liên tục, giận không nói nên lời.
Bố tôi thì cười nhạt, chỉ vào hộp quà trên bàn:
– Nhìn xem, đây là quà Trung thu công ty em con phát đấy. Bánh Trung thu xịn thế này, con từng thấy chưa?
Tôi nhìn một cái, vỗ tay:
– Ghê thật. Đúng là vẫn phải em trai con mới giỏi chứ! Mà nó giỏi thế, mua cái ghế massage cho mẹ chưa?
Em tôi tò mò:
– Ghế massage gì?
Tôi cười:
– Ủa, mẹ không kể cho mày à? Tiếc thật đấy… Tao cứ tưởng mẹ sẽ nhờ mày mua.
– Nhưng mà em ơi, em đã giỏi thế rồi thì chị yên tâm lắm. Dù sao em cũng là con trai, nên gánh vác trách nhiệm lớn lao, nhất là chuyện lo cho bố mẹ. Sau này giao bố mẹ cho em nhé!
Bố tôi nghe xong, sĩ diện được bơm căng:
– Đó là đương nhiên. Con trai nhà họ Cao chúng ta sao lại kém được!
Tới nhà ông nội ăn cơm, cô út và chú út cũng có mặt.
Chú út làm ăn có tiền, hồi trước từng có xích mích với bố tôi, nên mỗi lần gặp mặt là không tha cho vài câu mỉa mai.
Năm nay đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Vừa ăn được mấy miếng, chú út đã nâng ly rượu nhìn bố tôi:
– Anh Hai à, nghe nói Dương Huy nhà anh làm bảo vệ hả? Thông minh đấy! Tôi thấy nhiều ông già sáu mươi còn đi làm bảo vệ cơ mà, Dương Huy mới chưa tới ba mươi, coi như tiết kiệm được ba mươi năm đi đường vòng rồi!
Cả bàn phá lên cười.
Bố tôi mặt đỏ như gan:
– Làm bảo vệ thì sao? Cũng tốt chứ! Với lại, công ty Dương Huy làm là công ty lớn, bảo vệ ở đó khác hẳn mấy ông giữ cửa bình thường.
Chú út cười ha hả:
– Vâng vâng, là tôi ít hiểu biết.
Rồi chú chuyển sang nhìn tôi:
– Tuyết Vân sao ăn mặc giản dị thế? Con gái nên ăn diện một chút mới phải.
Tôi cười:
– Con không có tiền, chú ạ. Con mới mua nhà rồi.
Bỗng bàn ăn im bặt.
Chú út tròn mắt:
– Mua nhà? Con á? Một mình con?
Tôi gật đầu, mỉm cười:
– Vâng, một mình con.
Mặt chú tối sầm. Chị họ nhìn tôi:
– Ghê vậy? Im lặng mà làm chuyện lớn hả?
Tôi cười:
– Thật ra là bạn con giúp mua, giờ con trả góp lại từng tháng.
Chị họ nâng ly:
– Vậy cũng giỏi rồi. Chúc mừng Tuyết Vân!
Mấy người họ hàng cũng nâng ly theo.
Tôi biết rõ tâm lý họ – chưa chắc thật lòng, nhưng tôi không cần lòng thật của họ. Tôi chỉ cần không ai còn khinh thường tôi nữa.
Chỉ có bố tôi là mặt mày tối sầm.
Thấy mọi người hỏi han tôi chuyện mua nhà, ông liền chêm vào:
– Tôi đến chỗ nhà nó rồi, chẳng ra gì, xa xôi hẻo lánh.
Chú út lập tức hỏi:
– Tuyết Vân, mua ở đâu vậy?
Tôi mỉm cười:
– Ở khu Dịch Cảnh Viên.
Mọi người sửng sốt.
Chị họ nói:
– Dịch Cảnh Viên mà xa gì? Ở khu đó tốt lắm, gần công viên, trường học, bệnh viện, trung tâm thương mại… toàn nhà biệt thự mini, yên tĩnh sạch sẽ.
Mọi người đồng thanh gật đầu.
Mặt chú út cũng thay đổi:
– Mua ở đó à? Thật sự là khu đẹp, không ngờ Tuyết Vân giỏi thế!
Bố tôi tức muốn nổ phổi.
Ông cau mày nhìn tôi:
– Chỉ biết ăn, không biết xuống bếp phụ lấy một đĩa thức ăn hả?
Tôi còn chưa kịp trả lời thì có họ hàng xen vào:
– Tuyết Vân ngồi phía trong, đi lại bất tiện. Để Dương Huy đi đi, nó ngồi ngoài, gần hơn.
Bố tôi không nghĩ ngợi:
– Gì cơ? Dương Huy là đàn ông, sao đàn ông lại vào bếp được?
Chị họ không vừa:
– Câu này chú Hai nói hơi quá rồi. Đàn ông thì sao lại không được vào bếp?
Bố tôi hừ một tiếng:
– Đây là quy tắc tổ tiên để lại, đàn ông vào bếp sẽ xui xẻo.