Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11
Gần đây trong nhà, cả đại ca, tẩu tẩu và Lý Cảnh Nhượng đều ở doanh trại. Phụ thân ta được chọn làm thầy giảng kinh Đông cung, thường cũng phải đến chạng vạng mới về đến nhà.
Ta lắng đến mức cứ đi đi lại ngoài cổng.
cùng cũng chờ được xe của phụ thân trở về, chưa đợi xa phu dừng hẳn, ta đã vội nhào lên:
“Cha!”
Phụ thân vén rèm xe, nhìn ta đầy kinh ngạc.
Suốt dọc đường, ta kéo lôi, khiến áo phục của người nhăn nhúm cả. Người chỉ khẽ thở dài:
“Đoan trang nào, đoan trang một chút. Ca ca con vốn đã lỗ mãng, con cũng thành ra thế này? Tất cả là do hiền tế cưng chiều con quá rồi.”
Vào tới chính sảnh, ta xua hết người hầu lui ra, chẳng còn tâm trí giữ vẻ đoan trang dịu dàng, liền một mạch không dứt kể lại hết lời của Đại tiểu thư nhà họ phụ thân nghe.
Trong phòng lặng ngắt hồi lâu.
Ngay cả phụ thân cũng không giữ dáng vẻ điềm đạm thường ngày nữa, sững sờ đứng , vô thức một vòng tại chỗ:
“Chuyện này… không thể xem nhẹ…”
Người túm lấy vạt bào nhàu nhĩ, đột nhiên nhớ ra điều :
“Mau truyền tin bảo ca ca, tẩu tẩu con và Cảnh Nhượng về, ta phải đến Quốc Tín Sở một chuyến.”
Quốc Tín Sở chuyên quản việc ngoại giao, phụ thân có quen người làm bên .
Nếu quả thật chuyện Cao Văn Hán có khuất tất, thì đi điều tra rõ ngọn ngành là điều nên làm.
bước ngưỡng cửa, phụ thân lại khựng lại, ánh mắt trở nên trầm trọng:
“Không, phải đến Đông cung trước đã.”
Thái tử tuy còn trẻ là người nhân hậu. Việc này liên đới quá , chỉ dựa vào nhà ta e là không điều tra ra .
Hai đoàn người cùng rời phủ.
Một cỗ xe ngược trở lại đường cũ, hướng về cổng Đông Hoa.
Một con tuấn mã mang theo thư tín, phóng nhanh về phía doanh trại.
Ta ôm lấy lồng ngực vẫn chưa nguôi nhịp tim hốt hoảng, ngước nhìn ngọn núi phía sau cung đình. Hoàng hôn rực đỏ như ngọn lửa thiêu đốt, dòng sáng như dung nham chảy tràn đỉnh núi hùng vĩ, như thể sắp tan chảy, sụp đổ.
12
Không lâu sau, Thái tử ra chỉ yêu cầu Ngự sử dâng hai bản tấu chương buộc tội, khiến triều đình chấn động như sấm nổ giữa trời quang.
Một là: Cao Văn Hán trong chuyến đi sứ, ký kết hiệp nghị hòa bình “ngoài mặt tuân theo, bên trong chống đối”, lén lút thông đồng với người Hồ. Thực tế, người Hồ đã rõ kế hoạch Bắc phạt, sớm bố trí mai phục ở biên giới, chỉ chờ đại của ta tự chui vào bẫy.
Hai là: Hứa tể tướng nhận hối lộ của người Hồ, để che giấu việc sứ đoàn thất bại, liền thuận nước đẩy thuyền, đề xuất Bắc phạt, rút phòng thủ biên cương. Trong phủ còn bị lục ra bản thảo hiệp nghị hòa mới chuẩn bị sẵn, cùng nhiều thư từ mật chưa kịp thiêu hủy giữa ông ta và Cao Văn Hán – từng bằng chứng, từng việc rõ rành rành như sắt đá.
Ngô Lão tướng , tính khí nóng nảy, lập ném thẻ bài lên triều, nện thẳng vào Hứa Tể tướng. Đến cả , người xưa nay vốn ưu ái vị tể tướng này, cũng giận đến giậm chân, cầm nghiên mực ném , khiến hắn vỡ đầu chảy máu, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Ngay sau , Cao Văn Hán bị tống giam, nhà họ Cao bị niêm phong, tài sản tịch thu chất thành núi vàng núi bạc. Đồng thời, vụ Cao bức tử con gái cũng bị khui ra.
quốc , đầu bạc trắng, đón lấy đứa cháu ngoại gầy còm và linh vị của con gái, cùng cũng đòi lại được lý người con gái bạc mệnh, chết rồi vẫn bị bôi nhọ danh tiết.
Mọi thứ như một hồi báo nhãn tiền – ác giả ác báo.
, chiến tranh thì vẫn phải đánh.
Người Hồ đã mưu tính từ lâu, đâu vì âm mưu bị vạch trần mà rút ? Trận chiến này, rốt cuộc không thể tránh, chỉ là chuyện sớm muộn.
Nếu tuyến Đông chỉ là hư chiêu, vậy thì thừa lúc bên địch còn chưa phát hiện, Lý Cảnh Nhượng lập xin về Sóc Châu, tăng cường phòng bị.
Hôm chia tay, chàng lặng lẽ rời đi vào nửa đêm.
Tẩu tẩu nói, chàng sợ ta khóc.
Mấy hôm sau, tẩu tẩu cũng theo đại ca xuất chinh.
Ta kéo lấy dây cương của họ, không nỡ rời xa, đầy lắng.
“Ôi chao,” hai người thở dài, cố tình đùa:
“Muội đúng là đồ dính người, may mà Cảnh Nhượng nhanh.”
Phụ thân từ phía sau bước đến, vỗ nhẹ vai ta:
“Được rồi, Vân nhi. Hung Nô chưa diệt, nào dám nói đến nhà.”
Người nhìn đại ca và tẩu tẩu bằng ánh mắt trìu mến tự hào, rồi dịu dàng sang ta:
“Chúng ta giữ vững hậu phương, chính là chỗ dựa nhất của họ.”
Cờ hiệu tung bay che kín bầu trời, bụi đất mịt mù dưới vó .
Ta nhìn theo bóng họ khuất dần, mắt đẫm lệ.
Phụ thân siết chặt vai ta, ánh mắt kiên định.
“Sẽ bình an trở về.” – Người nói.
13
Ban đầu, tin truyền về từ Sóc Châu chẳng mấy lạc .
Từng bức khẩn báo, từng tiếng thở dài nối tiếp nhau.
Đến mức cứ nghe tiếng vó dọc theo ngự nhai dẫn về cửa Tuyên Đức, tim ta liền thắt lại. Chỉ mấy tháng ngắn ngủi mà người đã gầy rộc đi một vòng. Ma ma đến rụng cả tóc, ngày ngày dâng hương bái Phật, chỉ mong ta có thể ăn được thêm vài miếng cơm.
Phụ thân nhìn không đành lòng:
“Ăn uống chẳng vào, trong lòng u uất, mà sống lâu được?”
Người nói, năm xưa nhà ta thê thảm đến thế, ở Sóc Châu suýt chẳng sống , chẳng phải cũng cắn răng mà vượt rồi ?
“Người trong đội, dấn thân vào hiểm để cầu thái bình, xưa nay đều là thế. Chưa đến phút , ai được thắng hay thua?”
Người nhìn gương mặt hốc hác của ta, khẽ thở dài:
“Chẳng lẽ con định để ta viết thư gửi đến Sóc Châu, bắt hiền tế đang bận rộn trăm nghìn việc lại còn phải lắng con?”
Ta lập lắc đầu, bưng bát cơm lên, cố gắng nuốt , mắt mở to, mơ hồ nói:
“Cha đừng, tuyệt đối đừng! Chàng không thể bị phân tâm!”
Phụ thân nhìn dáng vẻ ta lúc ấy, hình như có chút xót xa, nghiêng đầu, thở dài thật sâu.
Ban đêm, ta cũng chẳng ngủ ngon được, ôm lấy con mèo nhỏ ngày càng mập mạp, ngơ ngẩn nhìn lên trời sân.
Lý Cảnh Nhượng trước đây hay nhìn bầu trời như vậy. Không bầu trời Sóc Châu lúc này có mây trôi, trăng tỏ như nơi đây không.
Hè , chẳng mấy chốc thu sang.
Lúc ta sực tỉnh vì nhận được thư của tẩu tẩu, ngoài cửa sổ đã lác đác tuyết rơi lặng lẽ.
Tẩu tẩu viết, chiến sự đại thể đã ổn định, cũng chưa thể xem là thắng lợi. Hai bên giằng co, cùng có thể lại rơi vào cảnh đàm phán giằng co.
Chỉ còn trông chờ lần này viên được cử đi sứ có đủ bản lĩnh hay không.
Phụ thân nghe tin ấy, trầm ngâm một hồi, rồi chỉnh tề y phục lên triều, tự xin được đi sứ.
Mọi người đều nói: “ thật là đại nghĩa.”
Chỉ có ta là hận không thể thẳng vào ngục, chặt tên họ Cao kia thành trăm mảnh. Tai họa hắn gây ra, lại cứ giáng hết đầu nhà ta?
Phụ thân nghe ta oán thán thì bật cười, xoa đầu ta:
“Đợi đến khi chiến sự lắng , hắn tự nhiên sẽ nhận quả báo thôi.”
Rồi phụ thân đi.
Tay cầm tiết phù, áo dài tay rộng, dáng vẻ nghiêm trang mà uy nghi, mang cốt cách ngạo nghễ, một thân chính khí, đi về phương Bắc.
Nhà chỉ còn lại ta và ma ma, tựa như hai tảng đá nằm chờ đợi từng ngày.
Gần đến năm, ta nhìn bóng ma ma đang dán câu đối Tết, bất chợt nói:
“Ma ma, đi Sóc Châu đi.”
Ma ma hoảng hốt suýt lăn bậc thềm:
“Chuyện này mà để Lão và cô , không lột da con mới lạ!”
Sóc Châu giờ cũng đâu còn hỗn loạn như trước nữa. Lý Cảnh Nhượng trấn thủ nơi , người Hồ không dám manh động. Chỉ là hậu phương vẫn còn căng thẳng, cuộc đàm phán còn kéo co tranh chấp từng tấc đất.
Phụ thân đi sứ thành , đấu khẩu đến cùng, người Hồ chẳng giành được lợi .
Ta kéo bà đi:
“Chẳng phải người hay nói, trời có sập cũng phải ăn Tết đấy ? Bọn họ bỏ chúng ta lại kinh thành trơ trọi, con không chịu đâu.”
Ma ma nhìn ta gọn gàng thu dọn hành lý, gọi người chuẩn bị xe , miệng thì há hốc mãi không khép lại .
Lắc đầu lẩm bẩm:
“Cái cô nương ngày xưa ngoan ngoãn nghe lời của ta, đi đâu mất rồi?”
Bà tối nghĩ ngợi một hồi, cùng hiểu ra, đập chân giậm đất:
“Tất cả là do cô chiều hư con!”
Ta cười.
Chàng luôn nói ta phải không sợ trời, không sợ đất. Vậy thì lần này, ta tới tận nơi… để xem chàng có sợ không!
14
Gió tuyết ở Sóc Châu dữ dội đến mức không thể mở mắt ra .
Ta và ma ma dù dốc sức thúc xe, rốt cuộc vẫn lỡ mất đêm giao thừa, phải gần rằm tháng Giêng mới đến nơi.
nghe tin ta tới, Lý Cảnh Nhượng cuống đến mức mang giày trái.
Chàng nhìn ta thật lâu, chẳng thốt nên lời.
Ta cũng nhìn chàng, lặng thinh lâu.
Vài sợi tóc hai bên mai của chàng đã bạc trắng.
Ta chẳng nói được – vì lòng ta đau xót.
Còn chàng – thì giận dữ.
“ Vân Trung!”
Chưa từng nghe chàng tiếng như thế với ta.
Ma ma bị dọa giật , lập lùi ra sau một bước .
Tai ta ù lên vì tiếng hét ấy, lí nhí nói:
“ mà hét như vậy chứ…”
Mặt chàng đỏ gay, cổ cũng đỏ:
“… … — thật là lật trời rồi! Đây là chỗ có thể tới ? Một … đường xa vạn dặm…”
Đột nhiên, giọng chàng nghẹn lại, luống cuống đưa tay ôm lấy mặt.
“ muốn lấy mạng ta à…”
Ta cố ý tiến lại gần, ngẩng đầu nhìn chàng từ dưới lên:
“Khóc đấy à? Không thể nào… Thì ra Lý Đại tướng cũng vì một người mà khó chịu đến vậy?”
Chàng ngẩng đầu lên đầy kinh ngạc, mắt hoe đỏ, lồng ngực phập phồng.
Ma ma nhìn mà thấm thía, lắc đầu bước về phía ca ca và tẩu tẩu đang đến từ đằng xa, khẽ than:
“Ai chiều thì người ấy chịu thôi…”
Ta cười, ôm lấy Lý Cảnh Nhượng đang ngây người, gió hất tung mũ trùm, tuyết bay đầy đầu.
“Thiếp từng nói rồi, bất kể ở đâu – thiếp cũng sẽ ở bên chàng.”
Chàng cúi đầu, siết chặt ta vào lòng, giọt lệ nóng hổi lăn dài trên cổ ta.
Ngày hiệp nghị hòa đàm kết thúc, tuyết cũng ngừng rơi.
Phụ thân ta bình an trở về từ Bắc Tần, dừng chân ở Sóc Châu, cả nhà ta cùng nhau đón một cái Tết đoàn viên của riêng .
Nâng chén rượu tiêu, trước chúc bậc nhỏ, sau kính trưởng bối. Hoa tiêu thơm ngát, lời ca vang lên, mong ước một năm yên vui, vĩnh an dài lâu.
(Toàn văn hoàn)