Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Ta, Hổ Đất Đất, là kẻ chuyên gia cha nổi tiếng ở Ba Ba Sơn.
Vì thể chất ta yếu ớt, nên thường xuyên bị bắt nạt.
là kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu.
Vậy việc ta cha đến là hợp tình hợp lý.
Hổ cha đứng sau ta, uy nghiêm bá khí.
“ tên các , sau không phép trêu chọc nha đầu nhà ta nữa.”
con gật đầu dạ vâng.
Đợi Hổ cha đi rồi, : “ cha có bản lĩnh gì?”
Ta chống nạnh: “Các có thể . Hổ cha ta đã rồi, trong vòng trăm dặm, quyền đầu của cha là nhất. việc để ta . Kẻ nào không phục, cha đến xử lý.”
con câm như hến.
“Đi đi đi, đừng với nó nữa, nó căn bản không nổi.”
Ta nhìn Sư Đệ đang quay : “ đi sao?”
Nó do dự một lát: “Đất Đất tỷ, tỷ để em đi đi.”
Ta ngồi tảng đá, hừ một tiếng: “Không biết nghĩa khí gì cả, hồi bé ta còn bế .”
Sư Đệ lầm bầm: “Nghe bế không vững, còn làm em ngã.”
Sắc mặt ta đỏ bừng, lúc nó đầy tháng, ta mới hai tuổi.
Ta khăng khăng bế nó, bế hai bước mới phát hiện đây là sức nặng sinh mệnh ta không thể chịu nổi.
Bộp một cái, ta ngã chổng vó.
Sư Đệ : “Mẫu thân em , em may mắn lắm, ở cái tuổi chưa biết giữ nước tiểu đã giữ mạng của mình. Đất Đất tỷ, tỷ đổi một con khác hành hạ đi.”
Đám không với ta, ta liền đi tìm đám .
Tam Tỷ ở nhà Dì ta mười tuổi, đã là một xinh đẹp với bộ lông mềm mại. Mỗi lần gặp mặt đều mời ta ăn những món ngon.
Tam Tỷ thấy ta, cười tươi rói: “Đất Đất sao lại đến đây?”
Ta ngồi phiến đá ở cửa động, than thở với tỷ: “ con không với muội. cô lập muội.”
Tam Tỷ mang đến một đĩa quả: “Nào, cầm bỏ vào túi ăn.”
Ta bỏ đầy ắp quả vào chiếc túi của mình.
Tỷ ấy hỏi: “Bây giờ muội đỡ chưa?”
Ta gật đầu: “Đỡ rồi ạ.”
Tam Tỷ xoa đầu ta: “Đất Đất à, thế giới của lũ rất đơn thuần. Giống như muội vậy, hỉ nộ ái ố đều hiện rõ mặt, chỉ cần nhìn một cái là biết ngay.
“Nếu muội thấy nụ cười, muội phải suy từ góc độ của đối phương.
Trong quá trình , muội mất đi một phần bản thân.
“ nhận vài điều mới mẻ.”
Ta trầm ngâm suy .
Tam Tỷ cười cười: “ không thông từ từ , tuyệt đối đừng vội vàng trưởng thành.”
Trở về rừng, Hổ cha và Sói Thúc đang trò chuyện, tiếng cười cách xa ba dặm vẫn có thể nghe thấy.
Ta thấy họ, lấy quả trong túi ra: “Hổ cha, Sói Thúc, hai có ăn quả không?”
Sói Thúc cười: “Đất Đất con ăn đi, Sói Thúc không ăn.”
Hổ cha nhìn ta: “ nhóc con không bắt nạt con nữa chứ?”
Ta lắc đầu.
Sói Thúc nheo mắt: “Có nào bắt nạt Đất Đất sao?”
Ta mơ hồ cảm nhận một luồng sát khí.
Hổ cha cười: “Bọn trẻ đánh nhau ầm ĩ, rất bình thường.”
Sói Thúc nhìn ta: “Đất Đất, sau nếu có chuyện như vậy nữa, Sói Thúc. Ta nhất định xử lý cho ngoan ngoãn phục tùng.”
Ta tính toán: “Sói Thúc, nhà thúc xa như vậy, có kịp không ạ?”
Sói Thúc bật cười: “Nha đầu tính toán tinh ghê. Giờ ta không lo lắng nữa rồi, nha đầu thông minh, không chịu thiệt đâu.”
Hổ cha cười ha ha: “ không nhìn xem là hài tử của ai.”
Sói Thúc với ta: “Có thời gian đến đồng cỏ nhé, Lang Ca Ca của con vẫn mong con đến .”
Ta nhìn Hổ cha.
Hổ cha suy một lát: “Trước khi nhập học ta đưa con bé đi một chuyến.”
đồng cỏ mênh m.ô.n.g vô bờ bến, có một bầy sói thảo nguyên.
Sói Thúc chính là Lang Vương của .
Còn Lang Ca Ca, chính là kế nhiệm Lang Vương đời tiếp theo.
Lang Ca Ca so với lần trước lại có thêm vài vết thương mới.
Lang Ca Ca vẫy tay về phía ta: “Đất Đất muội muội, ở đây .”
Hổ cha nhìn ta: “Con đi đi, ta đi trò chuyện với Sói Thúc của con.”
Ta chạy về phía Lang Ca Ca.
Anh ta cười: “Chậm thôi, đừng để ngã.”
Đến gần, Lang Ca Ca nhìn ta: “Không tệ chút nào, lại rồi.”
Ta cười ngây ngô: “Gần đây ăn nhiều lắm.”
Anh ta : “Đúng lúc đang tuổi , phải ăn nhiều. Đi thôi, huynh đưa muội đi dạo.”
Lang Ca Ca ta ba tuổi, đã ra dáng một tiểu đại nhân.
Ta chỉ vào vết thương anh ta: “Ca, chỗ của huynh không đau sao?”
Anh ta cười: “Sao có thể không đau , nhưng đau phải chịu đựng. trở thành Lang Vương, phải hết lần đến lần khác chấp nhận thử thách.