Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đương nhiên, phần trời định, bảy phần dựa vào ẩu đả.
Những năm , Hổ Sơn đã không ít lần làm chuyện trộm cắp.
Nhà ai có thiên tài địa bảo, đều trộm về hài tử ăn hết.
Trời biết cha nghĩ gì, Đất Đất chỉ hơi đau đầu sổ mũi, cha toàn lấy đồ tốt con . Cứ ngỡ thần có chữa bách bệnh.
Nếu là một yêu quái, ít nhất đã thăng cấp mấy lần . Đáng tiếc đứa loài cơ yếu ớt không chịu bồi bổ, suýt nữa cha nuôi c.h.ế.t .
Con đuổi tới âm khí nồng đậm, cha vốn định lén lút, rốt cuộc đổi thành cướp đoạt .
“Ngồi không đổi họ, đi không đổi tên, ta chính là Hổ Sơn !”
7
Địa vị yêu quái, đều tranh đấu có .
Cha và ác chiến ngày đêm, cuối cùng đánh nó khuất phục. đây những lời cha nói, tai nó mới có phần đạo lý.
Nhưng nó lại phản bác đạo lý cha.
“Nuôi con không nuôi vậy .”
Nó hỏi con ở đâu.
Cha mở túi trước n.g.ự.c ra, nha đầu nhỏ đang khó chịu .
đờ ra, cha là một con hổ, sao lại sinh ra phàm?
Cha nói một câu “đừng xen vào”, nghẹn lại lòng hiếu kỳ nó.
“Nên đưa lời khuyên thì đưa, không thì cút.” Trước kia cha nhất định sẽ nói những lời vậy.
Nhưng đây cha lại cân nhắc một . Hỏi nó cách giải quyết.
thè lưỡi mấy cái: “Con chỉ là bệnh vặt, tới vườn ta, ta sẽ kê một ít .”
Cha trước mới nhổ một cây hồng sâm ngàn năm quý giá từ vườn nó. Đi vội còn giẫm nát cả trên đất.
có một vị thuốc, vừa khéo cha giẫm nát thành bã.
Cha không rõ có lòng bất mãn, cố ý làm cha khó chịu không.
Dù xét tình hay lý, cha không tiện nổi giận. Đành hỏi có thuốc ở đâu.
Nó nói loại thuốc mùa đông đâu đâu có, vừa đến mùa xuân lại khó . Cuối cùng nó đề cử một nơi, Tây Mạc Nguyên.
Cha nghĩ một lát, luôn cảm thấy có quen tai.
Nghĩ rất lâu mới nhớ ra, cha từng bầy sói ở đánh.
Sói đầu đàn giả vờ ngủ, thực chất là để dụ địch.
Cha nó chỉnh đốn không ít.
Can Nương nói: “Nếu Hổ Sơn sợ thì có không đi, dù sao đứa trẻ , c.h.ế.t chẳng sao.”
Cha vội vã, giận dữ mắng một câu: “Nói bậy bạ! Thiên hạ rộng lớn, lẽ nào có nơi Hổ Sơn ta không tới?”
Cha đến Tây Mạc Nguyên, cỏ ở đây mịn cát, trải dài vô tận, dòng chảy động đậy.
Để nó nói, cha cần có một đôi mắt tinh tường.
Cha đi lại.
đến khi Đất Đất ho khan hai tiếng.
“Hổ cha, có con sắp c.h.ế.t không?”
8
Cha xông vào bầy sói, đánh đến khắp đầy thương tích.
Hy vọng có giúp cha cây .
Lang Vương nhìn thấy đứa lòng cha, bỗng nhiên quát lui bầy sói, nó có thưởng thức cha .
Nó cảm thấy cha và bọn không nên là kẻ thù, nên là bạn bè.
Dưới sự giúp đỡ , dễ dàng thấy.
Hổ Đất Đất, đã sống sót.
Cha nhìn nàng, đứa , sao lại ngủ nữa .
Nàng nói mê giấc mộng: “Hổ cha, sau Đất Đất muốn cha một cuộc sống tốt đẹp.”
(Hết)