Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Lộc con nói: “Rất phong phú ạ.”
Hạc Lão Sư gật : “Nhưng những tài nguyên so với giới thì rất ít. Vị trí giới đã định sẵn nó là trung tâm thương mại, nó không khỏi , vẫn có kiếm được lợi nhuận khổng lồ từ việc trao đổi tài nguyên giữa Lục giới.
“Nhưng tình thế , chẳng mấy chốc sẽ thay đổi. Tiên thần xảo quyệt đã bắt xâm lược văn hóa giới, giờ đây giới đang xây dựng rất nhiều miếu thờ họ. Vài năm , họ không tốn một binh một tốt, là có chiếm được giới.”
Báo con : “Thầy ơi, điều có liên quan gì đến chúng con ạ?”
Hạc Lão Sư chúng ta: “Các ngươi là trụ cột giới trăm năm , phải mở rộng tầm , tập để giới vùng dậy.”
Ngay lúc , ta giơ tay: “Thầy ơi, con đói .”
hôm nay, ta Hổ Đất Đất ngoài biệt danh chuyên gia gọi cha, có thêm biệt danh mới – “Đói à”.
Ở Tà Nguyệt Động được một tháng, Hạc Lão Sư liếc ta một cái: “Bài ngày mai con không đến.”
Ta dò một chút, cả lớp chỉ có ta là không đến.
Hạc Lão Sư có như vậy chứ?
Điều không công bằng.
Thế là ngày hôm , ta trà trộn đám đến.
“Hôm nay, chúng ta sẽ nói về 19 cách ăn người.”
Vừa nghe được một chút, ta đã đói . Ta đứng dậy: “Thầy ơi, con muốn ăn!”
Thầy trợn mắt ta: “Đồ nhóc tham ăn, không phải ta đã bảo con hôm nay đừng đến ? Bài không phép con nghe.”
Thầy đẩy ta ngoài, vô tình đóng sập cửa.
Ta tìm Hổ cha: “Hổ cha, Hạc Lão Sư không con nghe giảng.”
Hổ cha tiện tay đánh ngã một con mãnh thú, : “Có phải con nghịch ngợm không?”
Ta nói: “Con không làm gì cả, Hạc Lão Sư thầy ấy thiên vị, trong tất cả nhỏ, chỉ có con bị đuổi ngoài.
3
Hổ cha một cước đá văng con mãnh thú: “Thật là vô lý! Dám bắt nạt Đất Đất ta. Đi, ngồi lên lưng Hổ cha, Hổ cha đi tìm hắn gây chuyện.”
Hổ cha chạy như bay, gió lớn rít qua tai, ta vùi xuống.
Không lâu , đã đến Tà Nguyệt Động.
Hổ cha đeo sợi dây chuyền vàng lớn, một cước đạp văng cánh cửa hang: “Họ Hạc kia, khác có, nha ta nhất định phải có!”
Hạc Lão Sư trông như chưa ngủ dậy, chậm rãi bước , liếc ta hai cái, nói: “Hổ Sơn Quân có nhã hứng đến chơi thế ?”
Hổ cha nói: “Đừng có giả vờ, phí ta cũng đã nộp đủ , dựa đuổi nha ta ngoài?”
Ta chống nạnh: “Đúng vậy. Dựa không con ăn người?”
Hổ cha gật : “Phải, dựa không phép… Ơ? cái gì cơ?”
Ta Hổ cha: “ ăn người.”
Khí thế Hổ cha không hiểu yếu đi.
Hạc Lão Sư Hổ cha, nói một cách dửng dưng: “Nha ngươi nên có thứ đó ?”
Ta kéo áo da Hổ cha: “Hổ cha, cha nói gì đi chứ.”
Hổ cha quỳ xuống, cực kỳ vô dụng chịu thua: “Xin lỗi thầy, là ta đã sơ suất.”
Ta nhăn mũi, chỉ Hạc Lão Sư, nói: “Hạc Lão Sư thầy đừng có kiêu căng, thầy làm quỳ được một Hổ cha thôi. Con có Sói Thúc, Dì , Sư Cô, Tượng Bá…”
Hổ cha xách ta lên: “Đừng nói nữa. Hổ cha đưa con đi cá.”
Ta : “Hổ cha, cha tại phải xin lỗi thầy ấy ạ?”
khi ta vặn vẹo đủ kiểu, Hổ cha nói: “Đất Đất, con khác với những khác. cũng chia làm ăn và ăn cỏ, con chính là ăn cỏ, không ăn .”
Ta ngẩn người tại chỗ, những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn dài: “Hu hu. Hổ Đất Đất ta quả nhiên không phải con ruột Hổ cha , Hổ cha có ăn , tại ta không ăn?”
Hổ cha hoảng loạn, ném cả đang dính mồi đi, ôm ta lòng: “Đất Đất đừng khóc, ta kể con nghe một chuyện nhé. chuyện về Long sinh cửu tử các bất đồng.”
Ta tin lời cha.
Không khóc nữa, ta nằm trong lòng Hổ cha ngủ thiếp đi.
Bốn tuổi cứ như cá vậy, tìm không thấy nữa.
Vừa mở mắt , ta đã năm tuổi .
Mùa xuân năm ta năm tuổi, Tam Tỷ sắp lấy chồng.
Khắp Thanh Khâu giăng đèn kết hoa, Dì chọn Tam Tỷ một đống quần áo.
Ta Tam Tỷ xinh đẹp, : “Tỷ sắp gả đi vậy ạ?”
Tỷ ấy nói: “Gả đến Ngọc Hư.”
Ta : “Ngọc Hư ở vậy ạ?”
Tỷ đáp: “Ở phía bắc Thanh Khâu.”
Phía bắc Thanh Khâu có một vùng đầm lầy, ta đã nhận một Mãng Xà Can Nương ở đó.
Ta nghĩ nghĩ: “Đầm lầy phải đi về phía bắc nữa ?”
Tam Tỷ gật : “Đi về phía bắc phải đi rất lâu nữa.”
Ta ôm lấy tỷ ấy: “Đất Đất không nỡ xa tỷ.”
Tỷ ấy cười: “Tỷ sẽ quay về thăm muội . Đất Đất à, lần tỷ đi lấy chồng, muội đến làm tiểu hoa đồng tỷ nhé.”