Ta vốn mang mệnh quả phụ, lại trời sinh dung nhan mắt hạnh má đào, phong tình câu người.
Chính vì gương mặt ấy mà huynh đệ trong phủ nảy sinh hiềm khích, khiến gia trạch ngày càng rối ren, chẳng lúc nào được yên.
Cuối cùng, ta bị dìm xuống ao, lạnh lẽo mà ch//ết.
Sống lại một lần nữa, ta quay về đúng lúc vừa mới xuất giá. Khi ấy tướng công bệnh nặng quấn thân, hơi thở yếu ớt, đã gần kề quỷ môn quan.
Ta cắn khăn tay, khóc thút thít, nói: “Tướng công cứ yên tâm mà đi, đại ca và tam đệ của chàng đã lo liệu việc tái giá cho thiếp rồi.”
Chàng uể oải liếc nhìn ta một cái.
Từ hôm đó trở đi, chàng cố gắng níu giữ chút hơi tàn, bất kể thế nào cũng không chịu ch//ết.