Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“… .” Ta ghé sát tai bà, thì thầm, “Tiểu cô chưa chết.”
Oanh Hồng nhanh nhẹn bịt miệng mẫu thân lại. Mẹ ta trợn tròn mắt, kinh hoàng ta, hồi lâu mới buông , ôm n.g.ự.c run giọng:
“Chưa chết? Không nào… rõ ràng phụ thân con lẫn đại đều tận mắt thấy…”
“.” Ta bình tĩnh bà, “Chuyện này, đại nhất định biết rõ. Chỗ dựa của ông ta là tổ phụ và tiểu cô. Sau tổ phụ mất, đại từng có quãng thời gian không dám ngẩng đầu, đến tiểu cô nhập cung phi, ông ta mới lại ngang ngược. thử xem, sau tiểu cô chết, đại chẳng hề thương tâm, càng không hề cúi đầu .”
Mẫu thân khẽ gật: “Ta sẽ báo cho phụ thân con.”
Phụ thân tuy chỉ là tứ phẩm văn quan, nhà họ Tống đứng vững ở kinh thành hơn trăm năm, tổ mẫu lại là tiểu thư Xuân Đức hầu phủ. Tiểu cô c.h.ế.t cũng chẳng cao minh, chỉ là không ngờ tới thôi.
Tốc độ của phụ thân rất nhanh, chỉ tháng sau ta nhận thư ông gửi tới.
Nét chữ nguệch ngoạc, phảng phất cơn giận dữ.
Trong thư chỉ có vỏn vẹn câu: “Tiểu cô mang thai .”
4
ta nhận thư, Oanh Hồng đang bóp chân cho ta. Ta bất chợt bật dậy, khiến nàng giật nảy, lo lắng kêu liên tiếp:
“ , sắp , không động mạnh thế!”
Ta siết chặt tờ thư, trong lòng lạnh buốt.
Kiếp trước ta chỉ biết tiểu cô chán ghét cuộc sống tù túng chốn cung đình c.h.ế.t xuất cung. ta chưa từng ngờ, nàng lại c.h.ế.t để tư bỏ trốn.
chỉ là chán ghét cung quy, muốn ngoài du ngoạn, Hoàng thượng chưa chắc trách phạt nhà họ Tống. là tư , là bỏ trốn cùng khác, Tống gia từ trên xuống dưới e rằng khó giữ mạng.
Không chỉ Tam hoàng tử sẽ bị nghi ngờ huyết mạch, ngay đứa con trong bụng ta cũng khó thoát liên lụy.
Ta gắt gao nắm lấy Oanh Hồng. Nàng vội vã vỗ lưng ta cho thuận khí.
“Oanh Hồng…” ta thều thào, “… ta… hình sắp .”
…
Ta non.
tai chỉ còn giọng các bà mụ xa xăm, ý thức mơ hồ, cơn đau cắn xé. Trong khoảnh khắc thống khổ tận cùng, ta chỉ nghĩ:
việc của tiểu cô bị bại lộ, vậy việc ta non hôm nay cũng sẽ thành chứng cớ để Hoàng đế nghi ngờ ta.
Ta phải bảo vệ Tống , phải cầu cho nàng không bị phát hiện… Thật nực biết bao!
Trời vừa sáng, ta hoàng tử.
Ngoài phòng, tiếng vang dội của Hoàng đế truyền vào, rõ ràng cao hứng tột độ.
Ta nằm trên giường, đứa bé trong tã lót, bàn siết chặt chăn bông.
Tống , tuyệt đối không để nàng trở về với danh nghĩa Tống nữa.
5
Ta cố ý để Hoàng đế chặn lại phong thư của tiểu muội gửi cho ta.
Tiểu muội Tống Ôn Dao mới bảy tuổi, trong thư chỉ viết dăm ba chuyện mới mẻ ở kinh thành cùng đôi lời nhớ nhung.
Hoàng đế truyền ta đến, ngài không giận, thậm chí còn mang ý :
“Muội muội ngươi quả thật thông minh, lại còn biết giấu thư trong tấu chương của phụ thân ngươi.”
Ta vội vàng quỳ xuống:
“Là tiểu muội nghịch ngợm, nàng vốn là con út, từ nhỏ cha cưng chiều.”
Hoàng đế đưa thư cho ta.
Trong hàng chữ xiêu vẹo của muội muội, chỉ có câu là then chốt.
Ta khẽ .
Hoàng đế ngẩng lên ta: “Sao lại cao hứng thế?”
Ta đưa chỉ vào câu chữ, vẻ thản nhiên:
“Muội muội nói, nhật vừa , bằng hữu thân nhất của con bé – tiểu thư phủ Xuân Đức hầu – lại tặng quà bằng cách mời đi xem bói. Kết quả bói hai năm nay vận số đều chẳng lành, thế là muội giận, hai ngày liền không chịu nói chuyện với .”
“Lại còn mấy hôm trước phát chẩn, có kẻ vì muốn xin thêm cháo dám mạo tiểu cô, thậm chí còn vác cái bụng bầu , vậy muội ta vừa nhận ngay. Đây, nàng còn đem khoe.”
Hoàng đế đặt tấu chương xuống: “Các ngươi cảm rất tốt.”
“Huynh muội đều vậy, ở cạnh thì chê chán, xa , lại thấy nhớ thương.”
Hoàng đế gật gù:
“ hoàng gia huynh đệ cũng nghĩ thế thì… tốt biết mấy.”
Ta cúi đầu, không dám tiếp lời. May Hoàng đế cũng không ép, chỉ vỗ nhẹ ta:
“Chốc nữa trẫm sẽ đến thăm Hựu nhi và Nguyên nhi. Nghe nói thằng bé biết gọi .”
“Vâng, thấy cũng , gặp cũng gọi.” Ta dịu dàng đáp.
Phong thư kia, tất nhiên là phụ thân cố sắp đặt.
Là muốn nói rõ cho Hoàng đế: có kẻ dám mạo tiểu cô. sau này Tống thật sự xuất hiện, thì nàng cũng tuyệt đối không dùng lại danh phận Tống .
Tống – chỉ có mãi mãi c.h.ế.t đi.
6
Phù Hựu không kiềm chế bao lâu. Chuyện đưa thuốc chìm vào im lặng, hắn lại trở về dáng vẻ trước kia.
Phù Hựu xưa nay quen đứng ở trung tâm, không có lấn át. từ ta không còn đứng giải quyết những rắc rối hắn gây, hoàng đế ngày càng thêm bất mãn với hắn.
Dẫu vậy, hắn vẫn là con ruột. Hoàng đế cho hắn thầy dạy giỏi hơn, còn đưa hắn theo cạnh.
Đời trước, vì tính ngạo mạn của Phù Hựu, ta từng thay hắn chọn con trai út nhà Tuyên Đức hầu bạn đọc, lại dày công tìm cho hắn thị tùng từng đọc sách, hiểu lễ nghĩa.
hắn lại chẳng biết cảm ơn, cho rằng ta muốn xóa sạch dấu vết thân mẫu phi của hắn, còn cho rằng ta đang cài cắm mình.