Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Phù như vừa gỡ nút, ánh mắt sáng bừng:
“Đúng! Ngươi chẳng cả, mẫu ta an giấc trong hoàng lăng!”
Sắc mặt Tống Như Cẩm biến đổi, quát lên:
“Ngươi dám không nhận ta? Đồ bất hiếu!”
Phù nhếch môi, day day lỗ tai:
“Tiện tỳ to gan, dám mắng hoàng tử. Mẫu …” kéo ta, “Đem ả xuống Hoán y đi.”
“.” – nhìn vẻ phẫn nộ của Tống Như Cẩm, khóe môi ta cong lên.
“Nhi tử của ta , mẫu liền nghe theo.”
9
Tống Như Cẩm c.h.ế.t rồi. Người g.i.ế.c nàng ta.
Ta không có hứng thú dày vò chậm rãi. Một kẻ có ra vào cung đình tự tại như nàng, lại thoát ra ngoài, ta chẳng hóa thành trò cười sao.
Ngày nàng giải Hoán y , ta tự mang theo một dải lụa trắng.
Không nàng mở miệng, cũng như nàng chẳng ta cơ hội nào.
Năm xưa, Phù đăng cơ, muốn ta tuẫn táng. Tống Như Cẩm đưa ta dải lụa:
“Hiền chất à, ngươi tham phú quý, chẳng ngờ lại rơi vào kết thế . À, phụ ngươi, kẻ đưa ngươi vào cung hại ta không quay về, ta bảo hoàng nhi đày cả nhà các ngươi. Tội nghiệp tiểu chất nữ mới vừa cập kê, chưa kịp thành , phải gánh số bi thương.”
Miệng ta nhét vải, chỉ có vùng vẫy. Ta chưa từng làm có lỗi với hai mẫu tử bọn họ, phụ càng không, sao lại chịu kết ? Trong cung , không nhờ ta Tống gia, Tam hoàng tử sớm ghét bỏ, làm lượt nàng làm thái hậu?
Tiếc thay, ta chẳng cãi, chỉ nghe thấy câu cuối :
“Thứ không thuộc về , mãi mãi sẽ không thuộc về . có sau, hãy nhớ sinh lấy một đứa con thuộc về .”
Nay, dải lụa trắng siết chặt cổ Tống Như Cẩm, đôi mắt nàng trừng trừng, dường như nhiều lời chưa kịp .
Ta cúi xuống, ghé tai nàng thì thầm:
“Con trai ngươi, ta cũng sẽ không buông. có sau, hãy nhớ mà nuôi con tử tế.”
Hoán y mất đi một cung nữ hèn mọn, c.h.ế.t thế nào, xác xử lý ra sao, chẳng ai bận tâm.
So với Tống Như Cẩm, khó giải quyết hơn cả Tam hoàng tử. Nhi tử của ta hãy nhỏ, mà tính theo thời điểm hoàng thượng băng hà ở đời , lúc ấy con ta mới chỉ bảy tuổi.
Ấu chúa kế vị, xã tắc khó yên. Hoàng thượng lúc đó ắt sẽ phải cân nhắc lại chuyện của Tam hoàng tử.
Ta nhớ vụ sát mấy năm sau. lần hoàng thượng tránh , liệu có kéo dài thêm mệnh số chăng?
10
Năm Nguyên nhi sáu tuổi, tiệc sinh thần hoàng thượng, quả nhiên khách lại xuất hiện.
Hai năm ta phong quý , ngồi gần nhất bên cạnh hoàng thượng. bóng đen lao , ta lập tức nhào tới, đẩy người ra ngoài.
“Bệ hạ!” Cánh ta nhói buốt, nhưng ta vẫn gắt gao giữ chặt, “Bệ hạ, mau chạy!”
Hoàng ta đè xuống, ngước nhìn ta, bất đắc dĩ thở dài:
“ rồi, không sao cả.”
Dĩ nhiên ta biết không sao. Sau nắm quyền lục cung, ta tăng gấp đôi thị vệ bảo hộ. Thêm vào đó, ta vốn nhớ rõ nơi xuất hiện của khách từ , nên vết thương lần chỉ sượt qua, m.á.u chưa kịp chảy, đủ để ghi thêm một ân tình vào lòng ngài.
Dẫu sao, ta quý , tương lai nhiều khả năng sẽ thành thái hậu, sao lại thật sự đem mạng ra liều?
Hoàng dịu giọng:
“Nguyên nhi ở cạnh ngươi, ngươi lại xông tới che trẫm, ra thống ? Mẫu nào lại làm vậy?”
Lời trách nghe thì nghiêm, song ánh mắt và nụ cười của ngài đều rõ một điều: ngài hài lòng vô . Hoàng vương, đương nhiên muốn bản phải lựa chọn đầu tiên.
Nguyên nhi cũng thoát khỏi cung nữ, nhào ôm ta, nước mắt đầy mặt:
“Mẫu từng , hoàng tử thì nhiều, nhưng phụ hoàng chỉ có một. Nguyên nhi cũng sẽ giống mẫu .”
Hoàng tâm tình khoan khoái. Sau vụ sát, tháng thứ bảy, Lục hoàng tử vốn phải c.h.ế.t yểu vẫn sống yếu ớt mà ổn định, Nguyên nhi chính thức lập làm thái tử.
Ngày tin chỉ ban xuống, Tam hoàng tử đập nát cả một sảnh cung, nhưng chẳng ai buồn để ý nữa.
11
Ta bảo vệ Nguyên Nhi nghiêm mật không kẽ hở, mấy lần Phù muốn ra đều thất bại, cuối chọc giận Hoàng , giam trong kinh thành.
Hoàng sống thêm mười một năm, băng hà, trưởng tử của Nguyên Nhi vừa kịp chào đời. Ngài nắm lấy ta, khẽ :
“Nguyên Nhi, rất tốt. Nàng… cũng rất tốt.
Trẫm biết tất cả những nàng làm với Tống Như Cẩm. Phù đố kỵ Nguyên Nhi, không làm Thái tử, cũng chẳng cam lòng để Nguyên Nhi làm. vạch trần chuyện của Tống Như Cẩm mặt trẫm, mưu toan khiến trẫm phế bỏ mẫu tử nàng.
Nhưng trẫm tin nàng, tin đứa trẻ do chính trẫm nuôi lớn. Hôm ấy khách tập kích, nàng nhào tới ôm trẫm, lần đầu tiên trẫm thấy một nữ tử vốn luôn thủ lễ như nàng lại cuống quýt, quên cả quy củ.
Trẫm mới chợt hiểu, vì sao trẫm không Hoàng hậu. Nàng ta vĩnh viễn cứng nhắc, với ai cũng như nhau. Trẫm c.h.ế.t đi, chỉ muốn nàng đồng táng trong Hoàng lăng, nàng có nguyện ý không?”