Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta tay che , nước rịn qua kẽ ngón:
“Bệ phúc thọ vô cương, sao thể nói những lời ấy. Người còn chờ trưởng tôn Nguyên gọi một tiếng Tổ phụ cơ .”
Phù Hựu vốn chẳng gan tố cáo, cho dù bị giam vẫn ăn ngon mặc đẹp, an nhàn như vương gia. kẻ nào dám tiết lộ mới mất mạng.
Hoàng đế tra chút dấu vết Tống Như Cẩm, thử ta. ngài không thể xác nhận thật giả, Tống gia đã đồng loạt phủ nhận, ta càng không dại gì gật để lộ sơ hở.
Hoàng đế vốn đa nghi, ta chưa từng là kẻ đánh cược. Ta còn làm Thái hậu, còn nếm trải cảnh tiêu d.a.o Tống Như Cẩm từng hưởng.
12
Nửa tháng , Hoàng đế băng hà. Nguyên lên ngôi, ta cũng đường hoàng trở thành Hoàng Thái hậu. Còn tam hoàng tử bị biếm thủ lăng.
Phù Hựu mấy lần mưu hại Nguyên , ta đều không giấu diếm. Hoàng đế còn sống thì nể m.á.u mủ, giam lỏng, tân đế không rộng lượng như thế. Hắn bị phế làm thứ nhân, phái thủ Hoàng lăng.
Ngày hắn xuất , ta cũng tới. Phù Hựu quỳ sụp, nhào tới níu ta:
“ phi, con biết sai . Con là đứa do người nuôi lớn, xin người thương xót… Năm bát thuốc ấy, là Tống… là ả sai con dâng, con không biết bên là gì, ả chưa bao giờ nói với con…”
Ta cầm trâm vàng, lạnh giọng:
“ không biết?”
Oanh Hồng liền nhận trâm, bước về phía hắn. Phù Hựu hoảng hốt che miệng, mấp máy tiếng khóc:
“Không, không… con biết, con biết ! Ả ta bảo, hậu cung thêm một hoàng tử thì con chẳng bao giờ làm hoàng đế, nên bắt con phá thai người…”
Ta hỏi:
“Ả làm sao biết ta mang thai? Khi ấy đến chính ta cũng chưa rõ.”
Phù Hựu lắc , tinh thần sụp đổ, quỳ rạp khóc lớn:
“Con không biết… nghe ả nói vậy… xin người tha cho con, con không cần làm hoàng đế nữa…”
Oanh Hồng ghé bên tai ta thì thầm:
“E là tiểu tỳ , vốn là y nữ, chắc nàng ta báo tin.”
Ta gật , nhìn Phù Hựu đang quỵ gối m.á.u lệ giàn giụa:
“ lưng , quan quách , là một kẻ vô tội đã thay ả chết. là con ả sinh ra, hãy thay ả chuộc tội nơi này .”
“Không… phi, nương… tha cho con…”
Tiếng khóc thảm bị bỏ lưng, từ nay hắn vĩnh viễn sống hàn khí mộ phần.
13
Trở về cung, ta hiếm hoi mơ kiếp trước. Lạ thay, lần này còn mộng thấy cả cảnh khi ta chết.
Tống Như Cẩm quả nhiên toại nguyện làm Thái hậu, dã tâm ngày một bành trướng, thậm chí đưa cả hai đứa con ở bên ngoài vào cung.
Bị Phù Hựu hiện, ả còn bắt hắn phong vương cho đứa con trai, phong công chúa cho con gái.
Phù Hựu phẫn nộ, trước mọi người đánh c.h.ế.t tiểu tử ả. tử trở .
Sợ huyết thống bị nghi kỵ, hắn định độc g.i.ế.c ả. Tống Như Cẩm hiện, cầm bình hoa đập c.h.ế.t hắn, hoảng loạn bỏ trốn.
Quốc không vua, thiên loạn. Chiến loạn kéo dài bảy năm, cuối bị dị tộc giày xéo.
Ta bật dậy cơn ác mộng, toàn thân đầm đìa mồ hôi. Y phục ướt sũng, Oanh Hồng hốt hoảng chạy vào, còn gọi cả Lưu Bạch đến hầu lau rửa.
Ta khoát tay, trầm giọng:
“ lời gì nói?”
Oanh Hồng do dự đáp:
“Phù Hựu điên . Ở Hoàng lăng hắn gào khóc, đập vào tường đến chảy máu.”
Ta nhớ giấc mơ , lạnh lùng bật cười:
“Hừ… đáng kiếp.”
14 – Ngoại truyện: Tống Ôn Dao
Ta không cam tâm.
Gia tộc bị lưu đày, Tẩu tẩu đập vào cột c.h.ế.t ngay trước , tổ bệnh tim, cuốn tạm một tấm chiếu cỏ, tùy tiện chôn ở nơi nào .
Phụ thân không ngừng mắng, mắng Hoàng đế, mắng Tiểu cô. Kết cục bị quan binh đánh c.h.ế.t ngay tại chỗ.
thân thì che miệng ta, tóc tai rũ rượi, nương nói:
“Dao , sống cho tốt. Nhớ , trời xanh .”
Nói xong, nương gieo mình xuống hồ, c.h.ế.t ngay trên đường lưu đày.
Ta vẫn bước , vô cảm. Chân rớm máu, ta chẳng bận tâm. Bị lôi vào rừng, ta cũng chẳng bận tâm. ta tới nơi lưu đày, bị một nhà mua về, làm nha hoàn giặt đồ.
Về , Hoàng đế chết, ta mừng rỡ, lén đốt hai quả pháo. thiên loạn, khởi nghĩa bốn phương. Chủ nhân xuôi Nam, không tiện mang theo nhiều nhân, thế là ta bị bán cho nhà khác.
Nhà ấy nhân khẩu ít, mình ta là tỳ nữ, việc lớn việc nhỏ đều gánh. Một đêm ta thức canh, bỗng nghe tiếng gõ cửa.
Gia chủ từng dặn không mở, đêm chẳng hiểu sao ta mở ra.
Người đứng ngoài là Tống Như Cẩm.
Nàng thảm hại tột , cúi thấp, vừa thấy cửa mở liền nhét vội thứ gì vào tay ta, giọng cầu khẩn:
“Cho ta ở nhờ một đêm, cầu xin .”
Nói chen vào, ta nắm chặt cổ áo nàng. Khi ấy ta cười, khẽ gọi:
“Tiểu cô?”
Tống Như Cẩm bàng hoàng trừng :
“Tống Ôn Ý? Đừng tìm ta… Ta không cố ý, hoàng cung chẳng ai chịu nổi… Ta không cố ý… hãy hiểu cho ta…”
Ta bóp cổ nàng, cho đến khi hơi thở dứt hẳn.
Đôi Tống Như Cẩm mở trừng trừng, tràn ngập sợ hãi.
Cuối , ta đã chờ câu nói thân: “Trời xanh .”
-HẾT –