Một Đám Cưới Hai Số Phận

Một Đám Cưới Hai Số Phận

Hoàn thành
7 Chương
6

Giới thiệu truyện

VĂN ÁN

Trong ngày cưới của chị tôi, một bà thím hàng xóm vừa nhai hạt dưa vừa nháy mắt ra hiệu với tôi:

“Nhà cô đúng là chịu chơi thật đấy, cưới chồng cho con gái mà bày hẳn mười tám bàn tiệc!”

Tôi mỉm cười lắc đầu: “Thím nhớ nhầm rồi, là bên nhà trai tổ chức tiệc cưới ạ.”

Bà ta bỗng cao giọng hẳn lên: “Làm gì có chuyện đấy! Nhà họ Vương nghèo rớt mồng tơi, ai chẳng biết mấy bàn tiệc kia là do nhà mẹ đẻ lo hết?”

Tôi còn đang định phản bác, vừa quay đầu lại đã thấy ánh mắt mẹ tôi vội vã né tránh.

Bà vò vặn vạt tạp dề, giọng lắp bắp:

“Chị con lấy chồng không được như ý…

Mẹ chỉ muốn để nó nở mày nở mặt bên nhà chồng.”

Tôi chợt cảm thấy tim trĩu xuống:

“Thế còn con thì sao, mẹ?”

Lúc tôi lấy chồng, mặc là chiếc váy cưới được sửa lại từ đồ cũ của chị, tiền thách cưới hai mươi đồng, mẹ giữ lại mười lăm, chỉ dúi cho tôi năm đồng làm của hồi môn.

Mẹ né tránh ánh mắt tôi, giọng càng lúc càng nhỏ:

“Con khác mà, con không cần mấy thứ đó.”

Khác à?

Khoảnh khắc đó tôi mới hiểu.

Thì ra mẹ cái gì cũng hiểu cả.

Mẹ biết con gái đi lấy chồng thì phải tươm tất rạng rỡ.

Chỉ là đứa con gái đó, từ trước đến nay chưa từng là tôi.