Có người từng nói, Thành phố Sương Lạc là nơi mà những giấc mơ được dát vàng, nhưng cũng là nơi những trái tim bị nghiền nát dưới gót giày của sự phồn hoa. Giữa những tòa nhà chọc trời bọc kính phản chiếu ánh nắng gắt gao của mùa hè và những đại lộ không bao giờ tắt đèn, người ta mải miết đi tìm danh vọng mà quên mất cách tìm đường về nhà.
Thẩm Nhất Chu là một kẻ như thế. Anh là một kiến trúc sư thiên tài, người đã vẽ nên những đường cong kiêu hãnh cho đường chân trời của Sương Lạc. Nhưng ít ai biết rằng, mỗi đường nét anh vẽ ra đều được trả giá bằng một mảnh vỡ của ký ức.
“Nếu tình yêu là một mồi lửa, chúng ta đã từng sưởi ấm cho nhau. Nhưng khi mùa hè qua đi, thứ còn lại chỉ là đống tro tàn và những ngôi sao băng rực cháy đến đau lòng.”