Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
thứ hai, ta viết cho Tạ Tẫn.
Ta không biết bắt từ đâu. Ta thừa nhận, sự này, có phần tư .
Bởi hắn cứu ta, bởi nay ta cô thế không nơi nương tựa. hắn vẫn hề hay biết, chỉ một vui mừng, không ngừng viết gửi đến.
Ta vì lợi ích mà đến, hắn lại trao trọn chân .
vậy là bất công hắn.
Do dự đã lâu, ta biết viết , cùng óc trống rỗng, chỉ đành cũng gửi về một trắng.
Đường đến Lương Châu xa vạn dặm, mưa xuân dầm dề mấy ngày liền, đến ngựa cũng bệnh ngã giữa đường.
Tiểu đồng đi mua ngựa, ta cùng Thứ nương nghỉ chân ở một quán . bưng lên, ta thoáng thấy hổ khẩu tay chủ quán thô ráp, rõ ràng là dấu tích của kẻ quen cầm đao.
ngọt thanh, phải bánh Trung Nguyên, lại giống hồ Nhung nhân thường uống.
Có lẽ sống lẩn trong Trung Nguyên nhiều năm, họ vẫn quen hương vị cố hương, để lộ sơ hở.
Ta cúi mắt, giả không biết. Thứ nương căng thẳng ghé sát, ta ấn tay bà, ra hiệu chớ nhiều .
Mấy kẻ trong góc nghi hoặc nhìn ta, khẩu hình đang nói: “Giống.”
thân giao chiến Nhung nhân nhiều năm, ta lo bọn chúng sẽ nhận ra, bèn gượng làm vẻ thản nhiên, mượn cớ tiểu đồng chưa về, ném bạc xuống rồi bước ra ngoài.
Những kẻ trong góc lập tức lặng lẽ bám theo.
Ta bấu chặt bàn tay, chạm vào thứ lạnh buốt trong tay áo —— mũi nỏ cùng thân để lại.
Ngựa đã hỏng, ta không thể trốn, chỉ còn cách ngay giữa phố ra tay g.i.ế.c , kinh động quan phủ, bắt giam, may ra còn tìm được đường sống.
bàn tay thô ráp chụp lấy vai ta, ta vừa rút nỏ định xoay , đã có nhanh chóng chế trụ, gần bẻ gãy cánh tay đối phương.
Tạ Tẫn một phen kéo ta vào ngực, hương hải đường quen thuộc xông thẳng mũi, giống hệt kiếp trước, vòng tay ôm chặt lấy ta.
Tên kia đau đến nghiến răng, chỉ kêu lên rằng ta làm rơi bạc. Ta nghe thấy giọng Tạ Tẫn lạnh lẽo: “Cút.”
Rồi sau lưng liền im bặt.
Tuổi còn trẻ, trên mặt hắn có một vết m.á.u mảnh nhỏ.
Ta ngơ ngẩn nhìn, trong thoáng chốc mặt tái nhợt, nước mắt ứa ra.
Kiếp trước, Tạ Tẫn c.h.ế.t ngay trước mắt ta, cũng là dáng vẻ .
Thẩm Ngọc đã chết, lấy huynh ép ta thề cả đời bảo hộ công . công nhu nhược, bỏ mặc một châu bách tính già yếu, liều mình trốn chạy.
Giếng trong thành bỏ độc, cỏ cây khô héo. Ta cùng Tạ Tẫn dẫn dân sang Dương Châu, ngay khoảnh khắc bước lên thuyền, hắn thay ta đỡ lấy mũi tên tẩm độc.
Hộ kính vỡ nát, m.á.u loang trên mặt, hắn ngẩng gắng gượng cười, dường muốn nói “đừng sợ”.
chỉ một thoáng sau, hắn ngã quỵ, nôn ra m.á.u đen.
Tạ Tẫn nhét binh phù dính m.á.u vào tay ta, chỉ còn hơi thở đứt quãng.
Tới tận phút , hắn khép mắt, chỉ nói một chữ: “Chạy.”
Năm , cùng Thẩm Ngọc và công nam hạ bại thoái, công nói ta là tai tinh. Ta xưa nay có tất báo, ép nàng, cào rách mặt nàng.
Trước đó ta chưa để kia, giây phút , ta lại hoài nghi ——
Phải chăng ta thật sự là tai tinh? thân thảm tử, huynh trưởng vây khốn, phu quân xa .
Đến cả cùng đối tốt ta, cũng c.h.ế.t thảm trước mặt ta.
Nước mắt rơi lã chã, chớp mắt, bóng dáng Tạ Tẫn trước mặt dần chồng lên hình ảnh hắn trong vũng .
Hắn luống cuống vụng về lau nước mắt cho ta, cùng lại kiên định mà nghiêm trọng nói:
“Nàng không phải tai tinh.”
ta nhận ra, chính mình đã hỏi thành .
Hắn lựa cẩn trọng, ánh mắt chân thành bình hòa.
“Ta không biết là ai đã nói nàng câu , ta chỉ biết, kẻ thật thương yêu, sẽ không bao giờ dùng lẽ để áp chế, để hạ nhục nàng.”
“Chính vì không quan , chính vì có mưu lợi, trăm phương làm khó, khiến nàng đau , khiến nàng tự nghi ngờ.”
“Vậy —— chớ nghe, chớ tin.”
Ta nhắm mắt, ý thức được chính mình lúc này trước mặt Tạ Tẫn đã chật vật đến cực điểm. Ta vội lau lệ, hỏi hắn:
“Sao ngài lại ở đây?”
Hắn vốn ở Dương Châu, không biết vì cớ lại đuổi đến tận nơi này.
Tạ Tẫn mím môi, có chút ngập ngừng:
“Ba chấm là có ý ?”
Ta ngẩn ra: “ cơ?”
Hắn nhỏ giọng, ấm ức:
“Ba chấm trong là ý ? Là nàng không hài ta? lại muốn từ sao?”
Lúc này ta nhớ đến trắng, hẳn vô tình dính mực, biết sao hắn lại liên tưởng đến việc từ .
Ta lắc , nói không phải, rồi ngược lại hỏi hắn:
“Vậy trắng ngài gửi cho ta, là có ẩn ý chăng?”
Ta đã thử đốt lửa, nhúng nước, vẫn nhìn ra manh mối.
Chưa kịp hắn mở miệng, thị vệ của hắn đã nghiêm mặt trả :
“Công tử nghe tin được ban , cao hứng đến mức chạy ba vòng quanh trường ngựa. Sứ giả tưởng công tử đã viết xong , lỡ tay gửi nhầm , vì vậy có hai .”
Tạ Tẫn hiếm xấu hổ, quay quát thị vệ im miệng.
Song gã kia đã một hơi nói hết:
“Nghe nói nửa tháng trước Thẩm Ngọc vô cớ mê, tỉnh lại nôn ra m.á.u dữ dội, tính tình đại biến, thậm chí trước mặt mọi cự tuyệt thánh chỉ tứ cùng công .”
“Thiên tử thịnh nộ, liền giáng tội đuổi khỏi kinh. Theo hạ quan thấy, đây là nhân quả báo ứng.”
“Bùi tiểu , xin hãy trân trọng trước mắt, đừng lương duyên công tử nhà ta.”
05
Thẩm Ngọc đã giáng tội.
Đây là chuyện kiếp trước chưa xảy ra.