Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
, hắn đường quan hanh thông, thuận lợi thăng tiến, sau Thái tử hại, lúc Thiên tử lâm chung, lại đem sơn hà sắp nghiêng ký thác hắn.
Ta không rõ sao nay hắn lại kháng chỉ hôn phối. Rõ ràng lần này hắn đã toại nguyện, rõ ràng , người duy nhất hắn che chở vẫn chỉ có công chúa.
niệm sai khác, vận mệnh biệt trời vực, con đường làm quan của Thẩm Thù Ngọc hầu như đoạn tuyệt.
nay, điều đó đã chẳng liên can đến ta nữa.
Ta cùng Tạ Tẫn tạm an cư quận. đám Nhung ẩn trong quán trà hôm nọ vẫn như cái gai cắm tim ta.
Ta viết thư báo phụ thân, thuật lại mọi việc xảy ở quận.
Thân phận bại lộ đã là điều tất yếu. Dù lần này Tạ Tẫn xuất hiện, bọn Nhung vẫn sẽ nghĩ mọi dò xét ta, thậm chí thà g.i.ế.c nhầm hơn bỏ sót.
Vậy nên ta phải minh bạch, quận thủ quận —— là bạn hay là thù.
Cầm lấy lộ dẫn của cô mẫu, ta tìm đến quận thủ.
Ta chủ động để lộ thân phận, bóng gió nói ngoài sơn lâm có kẻ tàng trữ muối lậu, bản thân là phụng mệnh Hoàng hậu cô mẫu đến tra xét.
Ngày vây quét định là ba ngày sau.
Sau ngày đó, khách mưu sát ta ít đi, song người lén theo dõi ngược lại tăng gấp bội.
Lòng ta trầm xuống —— quận thủ cùng Nhung sớm đã câu kết. đoạt bản đồ, nuốt chửng muối lậu, tạm thời chúng sẽ không động đến ta.
Ta giam trong khách điếm, đầu óc rối bời, gục trên án bàn, không kìm lấy trán gõ mãi vào cạnh bàn.
quận, quận…
, rốt cuộc này đã xảy chuyện gì?
Ta nhớ không rõ. ấy ta chìm đắm trong bi mất phụ thân, chỉ biết sau đó loạn quân nổi khắp , chiến hỏa lan tràn, kế tiếp là xác đói khắp đất, lưu dân tứ tán.
Cớ sao ta chỉ nhớ toàn những việc vô ích ấy?
Đầu đau nhức, bụng quặn thắt như dây đàn, ta nắm chặt vạt áo, buồn nôn đến mức khô khốc.
Có người đỡ lấy trán ta, ngăn cản hành động tự hủy của ta.
Hương hải đường dìu dịu xua tan niềm chán ghét bản thân, ngón tay dài mảnh, ấm áp. Ta mơ hồ ngẩng lên, lại chạm ngay ánh mắt bi của Tạ Tẫn.
Ta chẳng hiểu sao lại thuận miệng đáp ứng cùng hắn ngoài. Pháo hoa nổ trên không, người trên phố múa lân phun lửa, hoa đăng treo cao —— là lễ Hoa triều của quận.
Ta khẽ sững, mới nhận vừa chui vào ngõ cụt, ý niệm vừa chuyển, chợt nhớ —— , ta cũng từng cùng Tạ Tẫn đi trong rừng hoa đăng như thế.
ấy thành trì tiêu điều, lại đúng tiết Hoa triều, ta nghĩ gom hoa cỏ, treo hoa đăng, chỉ mong nâng chút sĩ khí.
Bách tính quây quần bên lửa nhảy múa, nữ tử hướng sông khấn người đã khuất, thả hoa đăng trôi theo dòng. Ta vừa đứng dậy, người phía sau vướng chân, suýt ngã xuống sông.
Là Tạ Tẫn đã đỡ lấy ta.
ấy, Tạ Tẫn Từ Châu chẳng khác nào thần tiên giáng trần. Trong loạn thế, dân chúng đã chẳng phân biệt thiện ác, kẻ cứu họ khỏi nước lửa —— chính là thần minh.
Có lẽ ta và Thẩm Thù Ngọc đã chia nhiều năm, lại nhờ ta Tạ Tẫn xuất binh cứu Từ Châu, nên không ít bách tính rằng ta chính là phu của hắn.
Ta vội kéo giãn khoảng , định mở miệng giải , lửa trại bùng rực, tàn tro sáng rực rọi gương mặt hắn, vành tai ửng hồng.
Tạ Tẫn chẳng hề giải , chỉ nắm tay ta, dắt ta bước qua biển hoa đăng đơn sơ.
Gió lớn, vạt áo ướt nước bay phần phật, trăng trong nước như gương trời, ánh sáng lay động, chiếu rọi lối nhỏ về.
Từ sau phụ thân qua đời, ta chưa từng hít thở cơn gió phóng khoáng như vậy.
Ta lo lời đồn trong thành sẽ ảnh hưởng đến hôn sự của hắn và phu tương lai. hắn lại nói —— hắn vẫn chưa thành thân.
Tạ Tẫn kể, thuở niên thiếu từng có mối hôn sự đẹp đẽ, tiếc về sau, người kia lại từ hôn.
Hắn không tái cưới, cứ thế thân đi qua loạn thế.
Bởi quá sâu, nên không tùy tiện, càng không chịu ủy khuất.
Ta nghe tiếc hắn.
Ta nghĩ, nữ tử kia quả thật mù mắt, bỏ lỡ người tốt như Tạ Tẫn, uổng phí cả đôi con ngươi.
duyên phận là ý trời, ta bất quá cũng chỉ là kẻ ngoài cuộc, sao có thể nhiều lời?
Ta giận hắn, tiếc hắn, đến mức cỏ dưới đất cũng ta bứt gần trụi.
Tạ Tẫn nhìn ta thật lâu, rồi đem viên đường mạch nha nhét vào miệng ta.
Hắn chẳng nói gì, chỉ ngồi dưới ánh trăng, lặng lẽ nhìn ta cười.
Người chen chúc, ta xô ngã vào lòng hắn, mới giật thoát khỏi hồi ức.
Ngón tay vướng phải chuỗi bạc n.g.ự.c hắn, ta chẳng chạm thấy . đến hắn chết, ta mới biết —— ấy là Tạ phu rèn riêng hắn.
con, bà tìm bằng mảnh thiên thạch tốt nhất. Tiếc , về sau Tạ phu tuẫn tình, Tạ gia chỉ Tạ Tẫn, chẳng ai rèn thêm hắn nữa.
kia, rốt cuộc vẫn chẳng bảo toàn tính mệnh hắn.
Sống mũi cay xè, ta nghẹn ngào:
“Tạ Tẫn… có thể đừng ai khác không?”
“Ta sẽ tìm thứ vật liệu tốt nhất, rèn nên thiên hạ vô song.”
“Chỉ tặng riêng .”
Ta không thấy phụ bạc, không thấy buồn , không như con nhạn lạc trong không trung, cô độc táng thân giữa tuyết chiều.