Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

6

07

Ngọn lửa bùng lên bất ngờ đã Tạ Tẫn kịp thời dẫn binh dập tắt. May lửa bén rộng, tướng sĩ còn lo liệu tàn cục bên kho lương.

Ta sải bước tới trước mặt Thẩm Thù Ngọc, giáng cho hắn một bạt tai nặng nề, đánh nghiêng khuôn mặt.

Hắn khẽ lau vết m.á.u bên môi, hàng mi buông thấp, trầm mặc chốc lát thấp giọng giải thích:

“Sóc quận chính là cội nguồn lương của Nhung nhân. Không có lương , chúng buộc từ bỏ kế hoạch.”

Ta nắm chặt cổ áo hắn, gần như nghiến chữ:

“Đốt sạch , sau đó ?”

“Hàng vạn bá tánh sẽ hóa thành dân, ấy… bọn họ còn có thể đâu?”

Lương Sóc quận vốn từ các châu quận gom . Nếu giờ mất sạch, những dân chúng kia còn sống bằng gì?

mắt Thẩm Thù Ngọc thoáng một tia mê mang:

“Ta… ta không hiểu, quận thủ Sóc quận tự châm lửa lại không giận? Hay còn hận ta? ta ép phát thệ—”

Ta lạnh lùng cắt ngang:

“Đã rõ ngươi trùng sinh, lại có thêm mấy tháng thời gian, không nghĩ ra cách nào khác?”

Không khí ngưng đọng.

Ta không không nhận ra, hắn thay đổi, hắn cự tuyệt thánh chỉ ban hôn. 

Thẩm Thù Ngọc đã trùng sinh. Nhưng ta hiểu nổi, một lần nữa hắn dùng phương thức tàn khốc thế này để tránh lặp lại bi kịch.

Hắn lặng yên một hồi, khẽ mím môi, nhìn ta:

“Ta không thể đánh cược. Chỉ cần hi sinh một thành dân, có thể bảo toàn Lạc . Đợi sang xuân, Trung Nguyên ắt sẽ lại có lương thực .”

…Sẽ không có lương thực .

lòng ta cùng hắn đều rõ, mùa đông năm nay sẽ là một trận đại tuyết.

Nhung nhân làm loạn, c.h.ế.t chóc vô số, bông tuyết trắng xóa phủ đầy, biết bao dân may mắn sống sót cuối cùng nổi cơn đông giá rét ấy. Giang sơn họ Triệu, chung cuộc bị diệt vong.

Thẩm Thù Ngọc cứ nghĩ sang xuân là dễ dàng vậy. Nhưng cái lạnh cắt ruột ngăn cách giữa trời đông kia —— ta đã trải .

Năm thứ mười của loạn lạc, công chúa bỏ thành trốn chạy, trước còn hạ độc xuống giếng nước ở Từ Châu.

Nếu không có sự phản ấy, nếu không có tấm lệnh đầu hàng giặc dùng Từ Châu để đổi lấy, bá tánh nơi đó vốn tha hương trôi dạt tới Châu, Tạ Tẫn vốn dĩ sẽ không chết.

Nếu ngay mùa đông còn không nổi, còn mong chờ nổi mùa xuân ư?

Ta cong khóe môi, chỉ bật cười nhạt:

mắt ngươi, có tất đều là vật có thể vứt bỏ?”

Bỏ vợ, bỏ thành, bỏ hết thảy… chỉ để giữ lại chút huyết mạch cuối cùng của Triệu thị.

Nhưng người hắn dốc tính mệnh để bảo vệ, lại là một kẻ vong ân nghĩa không hơn không kém.

Ta buông cổ áo hắn ra, sớm đã đoạn tuyệt với quá khứ, bước rời , mỗi bước đều nặng nề kiên quyết.

“Thẩm Thù Ngọc, ta thừa nhận… có lúc ta thích ngươi. Quả thực là ta đã mù mắt .”

08

Từ ngày ấy trở , ta cùng Tạ Tẫn ở lại Sóc quận nghỉ ngơi đôi chút, lại cùng quận thủ thương nghị việc xử trí số lương nơi hậu sơn.

Lương quá nhiều, lại Sóc quận e rằng Nhung nhân thừa cơ phóng hỏa, vận các huyện châu hao tổn nhân lực vật lực, nhất thời khó lòng thành .

đợi bàn ra kết quả, phụ thân ta đã nhận thánh chỉ khẩn triệu kinh.

Kinh thành loạn .

Bệ hạ bệnh nặng, nằm liệt trên long sàng, tam hoàng tử dấy ý tranh quyền, cùng thái tử đối nghịch như nước với lửa.

Động tác của cô mẫu lại nhanh hơn ta tưởng.

Ngày thỉnh cầu cô mẫu ban hôn, ta đã nhắc giấc mộng kiếp trước.

Mượn danh hôn sự với Tạ Tẫn, ta nói mình muốn vòng đường Lương châu.

Vòng từ châu có thể che mắt kẻ dò xét, nhưng tất sẽ hao tổn thêm một tháng. Chính là người đổi bỏ lộ dẫn châu, lại trao vào tay ta lộ dẫn Lương châu.

Kinh thành chao đảo, Tạ Tẫn bị triệu cùng.

Ngày khởi hành, trời mưa bụi mờ mịt.

Thời gian quá ngắn, ta tìm vật liệu tốt nhất, kịp rèn thành hộ tâm kính.

Ta sai người tìm khắp Sóc quận, chất đầy xe hộ tâm kính, nghiêm giọng dặn dò Tạ Tẫn: “Hư đổi, chớ có tiếc.”

Hắn vờ như không để tâm, lại thoáng liếc sang Thẩm Thù Ngọc nơi góc xe, tựa hồ rất bất mãn biết Thẩm Thù Ngọc có thể lại Sóc quận cùng ta.

Đợi thị vệ liên hồi thúc giục, hắn miễn cưỡng cất bước, ba phen ngoái đầu, ánh mắt luyến dõi theo ta không rời.

Thân ảnh dần xa, hòa núi rừng thành nét mực nhạt nhòa còn thấy rõ. Ta vừa toan quay vào thành, tiếng vó ngựa vọng lại, xa xa có kẻ thúc ngựa chạy .

Tựa như năm xưa vây khốn Từ Châu, giữa cõi tuyệt vọng, có kẻ giống cánh nhạn cô độc, một mình đội mưa phóng ngựa tới.

Tạ Tẫn tung mình xuống ngựa, vén vạt áo, ngồi xuống, nghiêm túc buộc cho ta một dải lụa đỏ nơi cổ tay.

Ta theo bản năng khẽ vuốt dải lụa, chợt nhớ ở châu có tục cầu thần: dải hồng lụa ấy có thể hộ người mình thương bình an.

Sắc môi hắn đỏ tươi, còn kịp mở lời, ta đã tháo ngọc trên cổ, cong mắt cười, ép vào tay hắn.

Thuở nhỏ thân thể ta yếu nhược, thường nóng sốt mê man, sau phụ thân vào chùa cầu cho ta miếng ngọc này, từ đó bệnh tật còn bén mảng.

Như vậy, coi như ta và hắn đã trao vật định tình , không?

Tạ Tẫn ngẩn ngơ nhìn ngọc kề sát da thịt ta, chợt ngẩng đầu nhìn ta, mắt sáng long lanh, vành tai đã đỏ bừng.

Chỉ có trao một tấm chân tâm, không tính là phụ bạc.

Lần này… sẽ không giống như trước nữa.

Tùy chỉnh
Danh sách chương