

Vợ tôi nằm viện suốt 60 ngày, con cái chưa từng đến thăm.
Tôi lặng lẽ đem công ty đi quyên góp.
Một tháng sau, trong đêm mưa, cửa bị đập ầm ầm.
Con trai toàn thân ướt sũng lao vào, mắt đỏ ngầu:
“Ba! Dựa vào đâu mà ba đem công ty của con cho người khác!”
Tôi không nói gì, chỉ đi vào phòng trong.
Ngăn kéo được kéo ra.
Bên trong xếp ngay ngắn: bản photocopy sổ sách, giấy vay nặng lãi, giấy triệu tập của tòa án.
Còn có một tấm ảnh.
Trong ảnh, cánh tay con gái tôi đầy vết bầm tím, những mảng tím đen như dây leo, từ cổ tay bò thẳng lên sâu trong ống tay áo.
Khi nhìn thấy bức ảnh ấy, cơn giận trên mặt nó từng chút một sụp xuống.
Mưa đập lên cửa kính từng đợt, giống như nước mắt đang chảy.