Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
đầu có công, hắn mua cho ta một đóa hoa vải, cho nương một chiếc trâm gỗ.
Khi hắn rụt rè đứng trước mặt ta để lấy lòng, ta rất muốn nói: giá sớm hơn một chút tốt bao.
Đáng tiếc, đã quá muộn.
Ta không nhận bất cứ thứ gì hắn.
Thời gian trôi qua, Thành dần dần không tới nữa.
ta, vì sức lực lớn, bắt đầu học theo cha bán heo.
Ban đầu, cha rất phản đối làm nghề , sợ ta không lấy chồng.
Ta nói, nếu không gả đi , cưới một chàng rể ở rể.
Cha ngẫm lại, thấy cũng ổn, hơn nữa ta vung d.a.o gọn gàng, liền rất thích, bảo ta sinh là để ăn bát cơm .
tiếp theo tin Thành, là do lão chủ quán rượu nói.
Hắn chưa trả hết nợ đã bỏ trốn, nhưng chẳng mấy lại quay .
Không hắn moi đâu, lại bắt đầu uống say túy lúy, vào sòng bạc ăn chơi.
đó, hắn bị người ta trùm bao đánh một trận, lúc rõ nguyên do.
Hắn lừa nhà một cai thợ, nói sẽ ở rể, nhưng nhận rồi bỏ trốn.
Không ngờ, người ta tìm đến tận nơi.
Thành lại trở những tháng trước kia, thậm chí thảm hại hơn.
Trên đường, hắn vô tình đi ngang qua cửa , liếc ta một cái, rồi lập tức cúi đầu, vội vã tránh đi.
Hắn không dám gặp ta.
Càng không dám gặp nương.
Nói đến nương, trước kia nàng thường tới cửa trông ta.
Cho đến gần đây, khi mình mang thai, mỗi tới liền buồn nôn, nên thôi.
Thầy thuốc nói, thai giống , ngoan ngoãn yên tĩnh, ngoài việc không chịu mùi heo, chẳng hề quấy nhiễu.
Nương xong, phía cha.
Cha lập tức hiểu, cười rạng rỡ.
“ có sao, chẳng phải cũng giống Xuân nhi của chúng ta sao?”
khi chúng ta sống ở đây, trên mặt cha càng lúc càng nhiều nụ cười.
Đó là lời huynh đệ của cha nói.
Ông ta thường mang kẹo đến cho ta, mãi đến khi ta đau răng thôi, nhưng vẫn hay tới chơi.
Ông ta nói, thấy ta thuận mắt, muốn ta làm dâu nhà ông.
Ta chưa từng gặp trai ông, thấy cha suy nghĩ nghiêm túc một hồi rồi chối, nói ta là phải cưới rể.
Lại thêm một mùa xuân nữa, muội muội chào đời.
Cha một chàng ngốc, ôm tới ôm lui mà không dám bế.
Cuối cùng, ta tiến lên, đặt đứa bé vào tay cha.
Thật kỳ lạ, muội muội vừa thấy cha đã cười.
Rõ ràng, những đứa trẻ khác gặp cha đều khóc.
Cũng mùa xuân đó, khi lão chủ quán rượu tới chúc mừng đầy tháng muội muội, vô tình nhắc đến Thành.
Lúc , ta và nương đã gần quên hắn.
Người ta nói, Thành đã bị đánh chết.
Không phải bị gia đình hắn lừa gạt tìm đến, mà là một thương nhân keo kiệt, bị hắn trộm .
Thành vốn đã bị sòng bạc đánh gãy chân, lại bị người chặn đường, chẳng thể chạy thoát, thế là bị đánh c.h.ế.t ngay trong ngõ hẻm.
Chuyện , chẳng hề gợn sóng trong cuộc sống hạnh phúc của gia đình ta.
Bởi vì so với ông, đầy tháng của muội muội là điều quan trọng hơn.
11
Nhiều , ta đã lập gia đình, muội muội cũng trưởng thành.
Nương và cha đều đã già, hiếm khi .
Khi ta thăm, vô tình hỏi cha vì sao lại đối xử với mẹ ta tốt vậy.
Nói rồi, ta nhắc tới những lời đồn ta từng .
Ban đầu, vì chưa quen, ta không dám hỏi, nhưng đã kìm nén rất lâu.
Muội muội chống cằm, tò mò .
Nương cũng quay sang cha.
Cha gãi đầu, cười ngượng ngùng.
miệng ông, ta một câu chuyện khác của thời niên thiếu.
Ngay đầu, ông đã chú ý đến cô thường xuyên đi ngang cửa .
Cứ cách vài , nàng lại xuống trấn bán đồ thêu.
Ông luôn không nhịn mà đi theo mua.
Một bị phát hiện, nàng hỏi ông, có phải thích không?
Ông ngẩn người, gật đầu.
Nàng bảo ông đừng tốn mua nữa, muốn gì cứ nói, nàng có thể làm riêng cho ông.
Tất nhiên, trừ hương bao.
Cuối cùng, ông xin một chiếc khăn tay.
Đến giờ, chiếc khăn vẫn ông giữ bên người.
Hai người càng quen thuộc, ông sẽ giúp nàng dạy dỗ bọn lưu manh, giúp nàng mặc cả với chủ .
Nàng rất cảm kích, gọi ông một tiếng “đại ca”.
Nhưng ông nghĩ, làm “đại ca” chẳng hay, song cũng không mình muốn làm gì.
Nàng cười, ông cũng cười; nàng buồn, ông cũng buồn.
, ông nói nàng là cô nhi, dân làng cưu mang lớn lên.
Có một mối thanh mai trúc mã, dường sắp thành thân.
Ông thoáng buồn, ông muốn làm phu quân của nàng. Nhưng ông vẫn thích nàng vài lại xuống trấn bán đồ.
Ông đã chứng kiến nụ cười, nước mắt, niềm vui và nỗi khổ hôn nhân của nàng, từng muốn giúp, nhưng lực bất tòng tâm.
Ngoài việc nhờ lão bản quán rượu cho đứa trẻ một chỗ làm công, ông chẳng cách nào khác.
Trong lúc , có người muốn giới thiệu vợ cho ông.
Ông chối.
Ai ngờ đối phương lại bám riết, trơ trẽn leo lên giường ông, muốn chiếm bạc của ông.
Khi ông rút d.a.o , người sợ hãi bỏ đi.
Nhưng tiếng xấu đã lan truyền.
ông kể xong, ta bất giác phía nương.
thấy nàng mỉm cười, rõ ràng đã hết thảy.
Cũng đúng, gối kề bao , làm sao nàng không nhận chiếc khăn tay chính tay mình làm, làm sao không nhận ân nhân xưa giúp đỡ khi khốn khó.
đó, muội muội xuất giá, đầu tiên cha khóc, trái lại nương không rơi lệ.
Những , cha cười nhiều hơn, nương ít khóc hơn, cuộc sống cũng vui vẻ hơn.
là cuối cùng, vẫn là nương đi trước một bước.
Cha vốn là người khỏe mạnh, vậy mà khi nương mất, ông cũng không qua khỏi.
Ông run rẩy gọi ta tới bên giường, ngay cả muội muội cũng không dặn dò gì, lặp đi lặp lại một câu bên tai ta.
Ông nói, phải chôn chung với nương.
Ta gật đầu.
Nhất định sẽ ở cùng nhau.
nương mất, cha đã lặng lẽ đào một hố bên mộ nàng, suýt nữa tự chôn mình.
Khi nhắm mắt, ông mỉm cười.
Ông nói, ông đi tìm nương đây.
Muội muội nắm tay ta, vùi mặt vào n.g.ự.c ta.
Nói: “Tỷ tỷ, muội có tỷ thôi.”
Ta xoa đầu muội, giống hệt cha xưa.
“Tỷ tỷ đây.”
– Hoàn –