Tôi Là Phúc Khí, Không Phải Phận Mệnh

Tôi Là Phúc Khí, Không Phải Phận Mệnh

Hoàn thành
4 Chương
42

Giới thiệu truyện

Trong bữa cơm tất niên, tôi đang đứng rót rư//ợu mời các bậc trưởng bối thì chị chồng bất ngờ bê cả nồi canh dưa cải nóng hổi dội thẳng lên đầu tôi.

Dưa cải và lớp dầu mỡ đặc quánh bám đầy trên mặt, khiến tôi trông thê thảm vô cùng.

Cả nhà chồng không những không ngăn cản, mà còn phá lên cười ầm ĩ. Ngay cả chồng tôi cũng cười đến mức không thẳng nổi lưng.

“Em dâu à, cái này gọi là ‘năm nào cũng dư dả’ đó, chị tặng em thêm chút phúc khí!” – Chị chồng cười đầy đắc ý.

Tôi không khóc, cũng không làm ầm lên. Chỉ lặng lẽ bước vào nhà vệ sinh, lau sạch mặt, rồi bình tĩnh bấm một cuộc gọi.

Sáng hôm sau, nhà hàng buôn may bán đắt – thứ duy nhất giúp nhà chồng sống nương nhờ – đột nhiên không còn lấy một vị khách ghé qua.