Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“ không có tư cách làm chủ, một nữ nhân có giá trị lợi dụng là ưu điểm lớn của nàng ta.”
Ta không tranh cãi với hắn, sải bước cổng vương phủ.
không tận mắt chứng kiến, ta tuyệt đối không tin lời của .
Binh lính đứng đầy cổng phủ, tay ai nấy đều đuốc, soi sáng màn đêm ban ngày, sát khí mặt các tướng sĩ muốn xé toạc cả bầu trời.
Mấy vị thủ lĩnh cưỡi tuấn mã, ai nấy đều mình mặc áo giáp, tay trường mâu, trầm giọng hỏi: “Xin mời Nhiếp Vương phủ.”
“Bổn vương đến đây.” Lúc tiến lên đã đẩy ta sang một bên.
Ta loạng choạng, suýt nữa thì ngã, may mà quản gia đến đỡ, kéo ta sang một bên.
Thủ lĩnh nói: “Vương gia đừng để lỡ thời , chúng thần nhanh chóng đi cứu đại tướng quân.”
“Bệ hạ giam đại tướng quân trong cung, ngày ngày lăng nhục huynh ấy, Bổn vương nóng lòng cứu huynh trưởng của thê tử mình.” vừa nói vừa lật lên ngựa.
Ta khâm phục kế sách hay của hắn, giam Mộ Quang, lại lừa gạt thủ hạ của Mộ Quang đi bức cung.
Nhưng Mộ Quang đang ở đâu? Chưa từng nghe nói hắn rời phủ, tuyệt đối không nào trốn trong phủ Nhiếp Vương.
ta hắn, có là có xoay chuyển càn khôn không.
Triều đại tuyệt đối không rơi vào tay , không Khương thị của ta sẽ không còn đường lui, có địa phủ.
Ta định quay rời đi thì bị quản gia nắm lấy cánh tay, đẩy ta vào xe ngựa, rồi nói: “Vương gia đã nói, muốn đến bên cạnh Thừa tướng, hội thì ám sát hắn.”
“Vương gia chưa từng dặn dò ta vậy.”
“Đây là khẩu dụ của Vương gia, hắn không chết, thì là chết.” Quản gia nghiến răng dặn dò, một mặt cười nói, “Thiên hạ đã là của Vương gia, tốt nên ngoan ngoãn nghe lời.”
“Biết rồi.” Ta giả vờ đồng ý.
“Biết là tốt.” Ông ta gật đầu, lại đưa qua một con d.a.o găm, “ đó đã tẩm kịch , cần rạch một chút da là chắc chắn sẽ chết.”
Ta nhận lấy rồi vào trong tay áo.
Xe ngựa chạy bay, hướng về phía đại lao.
Ta suy đi nghĩ lại, nói với phu xe: “Ta có chút không khỏe, có ta xe nghỉ ngơi một lát không.”
“Không đâu phu nhân.”
“Làm ơn đi mà.” Ta rút cây trâm vàng đưa đến trước mặt hắn, “ cần một lát thôi, sẽ không làm lỡ việc đâu.”
Hắn không lập tức đồng ý, có vẻ do dự, ta lại tháo hai chiếc vòng tay : “Ta là muốn ổn định lại tâm trạng, dù sao chuyện không chuyện nhỏ, huống hồ ta là một nữ nhi yếu đuối, không dám làm trái mệnh lệnh của Vương gia.”
“Vậy , nhanh lên.” Cuối cùng hắn ngựa dừng lại, rồi nhận lấy đồ tay ta.
Ta nói với hắn: “Chiếc vòng trông không bắt mắt, nhưng lại khảm không ít trân châu, một viên đáng giá cả một mảnh đất.”
“Vậy sao?” Hắn trợn to hai mắt, lập tức đếm.
Ta nhân hội trốn thoát khỏi con hẻm nhỏ, chạy thẳng đến Khương phủ, là phủ hiện tại. Vừa rồi suy đi nghĩ lại, cảm ở nơi là an toàn , dù bị ta không có gì để nói.
Ta rõ Khương phủ lòng bàn tay, nên đã đi đường tắt vòng đến hông kín đáo của phủ, tháo đôi bông tai của mình , vài ba lần đã mở khóa đồng, sau khi vào trong lại cẩn thận đóng lại.
Trong viện rất vắng vẻ, không một hầu nào, điều lại tiện ta hành động.
khắp các gian nhà trong sân, không bóng dáng của Mộ Quang.
Nhớ lại phụ thân thích là tu sửa thư phòng, nói rằng muốn tạo một nơi đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, biết đâu lại ở đó. Nghĩ vậy, ta lập tức đi đến đó.
Trong thư phòng không có gì đặc biệt, hai tay ta sờ soạng lung tung không có quan nào.
đến mệt mỏi nên ta ngả lưng giường nghỉ ngơi một lát.
Một tiếng “cạch”, ta vô tình làm đổ viên minh châu chiếc bàn thấp, buộc cúi nhặt. Lại viên ngọc đã lăn tấm thảm nhung dưới gầm giường, không với tới đành kéo thảm , thế là dưới thảm có hai cánh nhỏ.
Niềm vui mừng len lỏi trong tim, ta lập tức dời chiếc giường , dùng hết sức mới kéo cánh .
Dưới có bậc thang.
Ta mồi lửa đi bậc thang, cẩn thận từng bước một, đi không hề dễ dàng, nơi tối đen mực khiến lòng ta dấy lên nỗi sợ, nhưng lại bị sự tò mò thôi thúc, là ta, nơi là tuyệt .
Lối đi hẹp dài, âm u tĩnh mịch, có tiếng bước chân của ta vang vọng, dù đã cố gắng đi nhẹ có .