Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
ấy lại nói: “Sáng sớm hôm nay, Thừa tướng đã người đem hết mẫu đơn thược dược Khương phủ đến trồng viện này, có vui không ạ, đừng để đại nhân nhà ta phí công vô ích.”
Một niềm vui dâng trào, đó là bông do ta tỷ tỷ tự trồng, từ khi tỷ ấy vào cung thì chúng do ta chăm sóc.
Ta không quản được nhiều, lập tức giường xem.
Vừa đặt chân đất thì một trận choáng váng ập đến, đành ngồi mép giường. mang phục đến thay ta:
“ đừng vội, hôm nay đại nhân không ra khỏi phủ, lúc này đang phòng trà đánh cờ.”
Ta sửa lại váy áo, vội vàng bước ra , quả nhiên là bông do chính ta vun trồng, ngón vuốt ve chiếc lá xanh, lại ngẩng nhìn, phía trên có làm một giàn gỗ, chắc là để tránh gió sương mưa tuyết, có thấy Hàn Nam Phong là một người tâm tư tinh tế.
Đợi đến mùa xuân năm , sẽ có ra .
Ta đứng dậy về phòng trang điểm.
Một người từ bước vào, hỏi : “Đã nói chuyện đó với chưa?”
Ta quan sát người phía qua gương, thấy cả ấp úng, liền hỏi: “Chuyện gì?”
vẻ mặt khó xử: “Đêm qua có hỏa hoạn, đúng sân để của hồi môn của , đến mức…”
Ta sững sờ hỏi: “Còn nào nữa không?”
“Chỉ có sân đó thôi, khác không ạ.” bà v.ú đều cúi .
Ta càng không hiểu, đây rõ ràng là cố tình chọn rồi mới hỏa, lập tức đứng dậy tiến : “Tại sao lại có hỏa hoạn, là có người cố ý làm sao?”
“Lửa từ bên vào.”
Ta một gậy giáng mạnh.
Lại nghe bà v.ú nói: “May mà còn hòm đồ không hư hại chút nào, đều đã đặt trên hành lang rồi.”
Ta bước ra , nghĩ xem là món đồ nào, khi xem xong lại vô cùng thất vọng.
Bà v.ú mở hòm ra, là cả một hòm đầy viên trân tròn trịa, một viên có đổi được một viện nhỏ, nhưng trong mắt ta lại cục đất, một cơn phẫn nộ dâng , không màng đến hình tượng của một nữ tử gì nữa, một cước đá lật chiếc hòm.
Trân sóng trào tranh nhau tuôn ra, giống nỗi hận cuồn cuộn của ta.
Lẽ ra không nên giữ mấy món Độc Dạ đã tặng ta, để chúng chôn vùi trong biển lửa, mới là an nghỉ tốt nhất.
Bất giác ta đã hạ quyết tâm.
Không màng đến vẻ kinh ngạc của người khác, ta cứ thế giẫm viên trân trắng muốt rời khỏi sân.
lưng là tiếng gọi lớn của : “ , người đâu vậy?”
Ta đến phòng trà tìm Hàn Nam Phong, thấy hắn đang cúi viết lách, phát hiện ta đến liền vội vàng thu dọn, giấu dưới bàn cờ.
Hắn rót chén trà, một chén đưa ta: “Trà Phổ Nhĩ thượng hạng, có là sở thích của nàng không?”
khi ngồi , ta cẩn thận quan sát hắn, quả thực rất tuấn tú, không giống vẻ lạnh lùng cứng rắn của Độc Dạ, mà là một vẻ đẹp dịu dàng thanh tú, khiến người ta không khỏi mềm lòng vài phần. Chỗ dái tai nối với cổ có một vết cắt, đỏ au đang đóng vảy mới, khiến ta không khỏi có chút ngượng ngùng: “Đêm qua, ta say rồi.”
Hắn không hề nao núng, ngón trắng nõn thon dài cầm chén trà ngửi hương, rồi khẽ nhấp một ngụm.
“Là ai đã hỏa?” Ta hỏi hắn.
“Biết đánh cờ không?” Chàng hỏi.
“Biết sơ sơ.”
“Nàng trước.” Hắn phất áo làm một động tác mời.
Ta cầm quân trắng nước tiên.
Hắn cầm quân đen đặt một rất xa.
Cứ thế qua lại, ta càng tiến gần, gia càng lùi xa, mỗi một nước cờ đều dự đoán của ta, không biết là ta không biết chơi, hay là hắn không hiểu.
Nhưng ta nhanh chóng hắn bao vây, mất hơn nửa giang sơn, buộc chịu thua: “Ta thua rồi.”
“Vội vàng tấn công, lại cứ muốn đơn thương độc mã.”
“Chỉ có một mình ta.”
“Từ lâu đã không còn một mình rồi.” Khóe miệng hắn khẽ nhếch , nụ cười có không.
Ta nửa hiểu nửa không, lại hỏi: “Là ai đã hỏa?”
“Trong lòng ai có lửa, thì chính là người đó hỏa.” Hắn lãnh đạm, ngước mắt nhìn ta hỏi, “Nàng đã nghĩ thông suốt chưa?”
Ta có hắn, Hàn phủ Khương phủ, đã là một người vinh cả nhà cùng vinh, một người nhục cả nhà cùng nhục.
“Từ lúc ta đưa nàng núi đã nên nghĩ đến, Nhiếp Chính Vương đâu là người dễ dàng bỏ cuộc.”
Ta im lặng, hắn cứu ta cũng trả giá, chỉ có thắng, không thua.
“Trân trên áo cưới là ta người gỡ , quá tầm thường.” Hắn nói một cách lơ đãng, bắt thu dọn quân cờ trên bàn.
Ta hỏi hắn: “Tài lực của Thừa tướng đại nhân thế nào?”