Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta cảm thấy chàng đã thay đổi, dường như hoạt bát hơn thường ngày một chút, dung mạo không đổi, nhưng ta lại thấy chàng càng càng thuận .
“Theo ta đi, người đến là người nàng quen.”
“Là ai vậy?” Ta kinh ngạc, bị chàng kéo dậy đi ra tiền sảnh.
Trong hoa sảnh có ba người đang đứng, hai nam một nữ, dung mạo thanh tú, đều là người lễ nghi, chỉ cảm thấy quen mặt, như đã từng gặp ở đâu .
“Biểu tỷ, đệ là A Nam.”
“Xin chào biểu tỷ, đệ là Hiền nhi. Đây là tiểu muội muội của chúng ta, Tiểu Tứ.”
Họ là họ hàng xa của Khương thị ta, vốn dĩ ta đã định đến thăm họ, lại bị Nam Phong đi một bước, không chàng có lý do .
Chàng nói: “Ta đã cho quản gia dọn dẹp hai gian viện để họ ở.”
“Trong nhà có dặn dò không?”
“Mẫu thân dặn chúng đệ phải hầu hạ biểu tỷ cho tốt, làm rạng danh gia tộc Khương thị, đợi sang xuân năm sau sẽ tham gia khoa cử tranh tài.”
Ta vô , rất đúng ta.
Kể từ , ta càng dốc lòng tìm phương thuốc hay, mời danh y cho Nam Phong, nhưng không thấy có tiến triển tốt.
Ngày hôm , Hỉ Nhi nhảy vào phòng ta: “Phu nhân, nhân đang chữ trong thư phòng, chắc là đã khỏi hẳn rồi.”
Lòng ta , lập tức qua xem chàng.
Thấy quả nhiên chàng đang cúi đầu , cầm bút vững vàng, tư thế nhã nhặn.
Nhưng chàng lại giật mình, vội vàng thu bút, rồi gấp tờ giấy bàn giấu đi: “Thức ăn gửi đến phòng nàng là do trong cung gửi tới, nàng ăn thấy thế nào?”
“Tạ Bệ hạ ban thưởng.” Ta khách sáo nói, thật sự tò mò chàng đang , cứ phải giấu kỹ như vậy, không khỏi chàng, “Có phải chàng đang thư cho người trong lòng không?”
Chàng sững sờ, không đáp.
Ta có chút câu nệ và rụt rè, nhưng phải nói cho rõ hơn: “ nhân đã có trung nhân rồi đúng không?”
Chàng im lặng một lúc rồi mới đáp: “Có.”
“Ở trong phong thư sao?”
“Cứ xem như là vậy.” Chàng cúi .
Ta có một cảm giác hụt hẫng, tuy đã sớm , nhưng trong lòng dâng một chút chua xót, trong thoáng chốc lại bị ta che giấu đi, mỉm cười gật đầu: “Tốt.” rồi quay người rời khỏi phòng.
Nếu đã như vậy, ta nên tặng chàng một món quà lớn.
Thời tiết ngày càng lạnh, trận tuyết đầu mùa bất ngờ ập đến, phủ mái hiên, bao bọc cây cỏ, che khuất con đường của ta.
Các bà v.ú lập tức xúm lại quét tuyết hành lang.
Hỉ Nhi hết choàng áo choàng cho ta, rồi lại đưa lò sưởi tay, lúc nói chuyện còn phà ra hơi trắng: “Như vậy sẽ không lạnh nữa.”
Hôm nay, Bệ hạ thiết yến.
Ta cũng được mời tham dự, đi Nam Phong.
Bệ hạ : “Khương thị, hôm khanh cũng đã lập công cho triều đình, Trẫm chưa ban thưởng cho khanh, khanh ?”
Ta đứng dậy hành lễ, rồi : “Có phải dân phụ cũng đều có thể nói ra không ạ?”
“Cứ nói thẳng không sao.”
Ta rời khỏi chỗ ngồi, đi đến giữa, ra phong thư Nam Phong đã từ trong tay áo:
“Thần phụ xin Bệ hạ ân chuẩn cho thần phụ và nhân hòa ly, và ban hôn cho nhân với người trong lòng của ngài ấy.”
Mọi người đều xôn xao.
Bệ hạ cũng kinh ngạc, ngài nhận phong thư do công công đưa xem, rồi bỗng bật cười:
“Chuyện đúng là hiếm có, khanh có giấy là ai không?”
“Không ạ.” Ta lắc đầu. Ta vốn cũng đã đến việc xem thử, nhưng lại sợ tự rước phiền não.
Bệ hạ lại : “Nếu người trong lòng của nhân không đồng , thì phải làm thế nào?”
“Thần phụ … chắc không đến nỗi.” Ta mất hết tự tin. Chưa hề cân nhắc chuyện , nhưng ta chắc chắn sẽ không có chuyện . Ta bất giác về phía Nam Phong, phát hiện sắc mặt chàng tái xanh, mày nhíu chặt, lòng ta không khỏi hoảng hốt, nhưng lại phải gắng gượng nói tiếp, “Nhân vật như nhân, hẳn là nàng ấy sẽ . Huống hồ… đã là người trong lòng, cũng nên mạnh dạn cầu xin mới phải, sao có thể bỏ rơi nàng ấy để cưới người khác.”
Bệ hạ lại phá cười ha hả, khiến mọi người trong điện cũng cười theo.
Cười đến mức ta luống cuống tay chân, hai má nóng bừng.
Nam Phong rời khỏi chỗ ngồi: “Xin Bệ hạ trả lại phong thư cho vi thần, vi thần xin phép đưa thê tử rời khỏi tiệc .”
Tuyết rơi lất phất, chạm đất liền tan thành nước, lại như tơ liễu vương áo đông của ta và Nam Phong, bên tai còn nghe thấy tiếng cười trong điện.
Ta : “Lời nói vừa rồi của thiếp rất buồn cười sao?”
Chàng dừng bước, quay người lại ta, đáp một câu không liên quan: “Ta có lỗi , nàng lại bỏ ta”.
Lòng ta chùng xuống, vội vàng giải thích: “ nhân đã hai lần cứu ta, ta không nên làm lỡ dở , đây là quyết định ta đã suy kỹ lưỡng.”
“Nếu đã như vậy, ta nên tôn trọng nàng.” Chóp mũi chàng đỏ bừng, hơi thở phả ra như sương, dường như làm mờ đi tầm của ta, lại thấy chàng đưa phong thư đến mặt ta: “Nàng xem đi, rồi hãy suy kỹ lại.”
Trong phong thư là một bức tranh, đầu là một vầng trăng sáng, bên dưới là dung mạo của ta, vẽ không sai một ly, không khỏi khiến ta kinh ngạc.
“Vừa rồi nàng nói, nàng ấy hẳn là sẽ , bây giờ thì sao?”
Cuối ta cũng hiểu ra nguyên do Bệ hạ bật cười, không khỏi vừa xấu hổ vừa tức giận.
Chàng hành lễ với ta: “Phu nhân, mời nàng theo vi phu về phủ.” rồi đưa một tay về phía ta.
Ta chằm chằm vào bàn tay hồi lâu không động đậy, không phải là không nắm , là có chút mơ hồ, tình không thể lừa dối, nhưng cuối không thể chắc chắn, chàng đã nảy sinh tình cảm với ta từ lúc nào.
Chàng đột nhiên “chậc” một tiếng, người như ngã về phía sau: “Tay đau quá.”
Ta sợ chàng đứng không vững liền nắm tay chàng, lại thấy chàng đứng thẳng lại, tay kia cũng nắm tay ta: “Thư Nguyệt, ngày ta núi chính là để cứu nàng.”
Lòng ta ấm , nhưng còn nghi hoặc: “Độc Cô Dạ nói chàng là vì cứu Vệ Mộ Hiểu, nhưng lại tình cờ cứu ta.”
“Ta hắn sẽ đem nàng đi đổi, mới núi trao đổi với họ.” Chàng vừa nói vừa dắt ta ra ngoài cung.
“Nếu ta nhất quyết đi thì sao.”
Chàng nghiêng ta, cười nói: “Vậy thì ta sẽ đi nàng, nàng đi đâu, ta đi .”
Ta chăm chú vào chàng, cố tình ra một đề bài khó: “Người ta nói trời khó trái, nếu có trăng sáng bầu bạn, thiếp sẽ đồng với chàng.”
“Đời đời kiếp kiếp?”
“Đời đời kiếp kiếp.”
“Việc có khó, tờ giấy chẳng phải có một vầng trăng sáng sao?” Chàng lập tức mở tờ giấy ra mặt ta, rồi bật cười, giọng nói trong trẻo mê hoặc ta, khiến ta không khỏi bật cười theo.