Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHƯƠNG 2

sự giữa ta và Lư Yến Đoan, cứ thế quyết định một cách loa.

Khi đó ta quên mất, cũng không dám hỏi chàng.

Chuộc tội lẽ ra trâu ngựa , vợ.

Mãi đến ngày thứ sau khi thành , Lư Yến Đoan bảo ta đẩy chàng đến cửa hông ở hậu viện để gặp một người.

Là một cô gái, ta biết nàng ấy.

Cho dù dung mạo nàng tiều tụy hơn trước rất nhiều nhưng khí chất cao nhã ấy vẫn không suy giảm chút .

Nàng chính là cháu gái của Chu phó, người ước với Lư Yến Đoan, tài nữ có tài văn chương xuất chúng nổi danh kinh thành, Chu Doanh.

Khi còn đọc sách ở phủ Chu, Lư Yến Đoan luôn cố ý tránh tiếp xúc với các cô gái, chỉ có Chu Doanh là ngoại lệ.

, chàng cũng đẩy Chu Doanh ra xa.

ta đã thành , ước giữa chúng ta hoàn toàn hủy bỏ, nàng đừng ngốc nghếch .”

Lư Yến Đoan cụp mắt, không nhìn nàng ấy.

Khi mở miệng, nói cũng không nghe ra bất cứ xúc .

“Chỉ còn một chút thôi là ta đã thuyết phục tổ phụ rồi…”

Ngoài cửa, lông mi Chu Doanh khẽ run, cố hết sức kìm lại giọt lệ nơi khóe mắt.

“T.ử Chính, vì sao chàng không chịu tin ta?”

Sau ta mới biết.

Sau khi Lư Yến Đoan xảy ra , nhà Lư đã chủ động xin hủy sự với nhà Chu.

Nhưng Chu Doanh không đồng ý.

Nàng nhất quyết gả cho Lư Yến Đoan, vì thế bị Chu phó cấm túc, liên tiếp mấy ngày không uống, trong thời gian đó còn lâm bệnh nặng một trận, suýt mất nửa cái mạng.

Dẫu vậy, vì tính kế lâu dài cho cháu gái, Chu phó vẫn quyết không nhượng bộ.

Mãi đến khi tiệc cưới ở phủ Lư đêm kết thúc, ông mới thả Chu Doanh ra.

Nghĩ lại hẳn là Lư Yến Đoan biết hoàn cảnh của Chu Doanh nên mới dùng hạ sách , ép nàng ấy từ bỏ.

Nghĩ đến đây, ta rũ vai đứng sau lưng ghế, ánh mắt lướt giữa người, lại không kìm mà cúi đầu thật thấp.

Cũng vào ấy, Lư Yến Đoan kéo tay ta lại.

Chàng nói với Chu Doanh:

“Sao níu giữ mãi cũ?”

nàng ấy là thê t.ử của ta, sau để nàng ấy chăm sóc ta là đủ, người khác không bận lòng.”

Đầu ngón tay chàng mềm yếu vô lực nhưng lại kiên định đến mức khiến người ta không kháng cự.

“Chu đại cô nương, xin dừng lại tại đây đi.”

Một câu nói phẳng lặng như giếng cổ không gợn sóng lại như một trận cuồng phong quét , khiến tia hy vọng còn sót lại trên mặt Chu Doanh tan biến sạch sẽ.

Nàng không nói thêm , quay người rời đi.

Đợi đến khi bóng dáng ủ rũ ấy khuất sau góc tường, trên mặt Lư Yến Đoan mới xuất hiện biến hóa.

Chàng nghiến c.h.ặ.t răng, dường như siết c.h.ặ.t nắm tay.

Nhưng ngón tay chỉ có co giật không kiểm soát, vô lực mà méo mó, toát ra một vẻ khôi hài đến buồn bã.

Ta đỏ hoe vành mắt, không nỡ nhìn thêm, lập tức dời ánh mắt đi.

Thế nhưng hành động nhỏ bé ấy vẫn bị người trên xe lăn nhận ra.

“Có nàng cũng bộ dạng của ta rất buồn cười không?”

Lư Yến Đoan quay lưng về phía ta, giọng thấp đến mức như đang lẩm bẩm một mình.

“Cho nên ta mới không để nàng ấy nhìn .”

Khi ấy ta rất nói với Lư Yến Đoan.

Bất kể chàng trở thành bộ dạng gì, ta cũng sẽ không chàng buồn cười.

Nhưng lẽ quẩn quanh nơi đầu lưỡi ba lượt, rốt cuộc vẫn nuốt ngược trở vào.

Ta hiểu rõ, với tâm cảnh hiện của chàng ắt hẳn sẽ không tin những như thế.

Chàng bị thương quá nặng.

Không chỉ thân mà còn cả trái tim.

y nói, sau lưng chàng tổn thương tới chỗ quan trọng, bởi vậy một chỗ bị ảnh hưởng mà toàn bộ cơ đều bị liên lụy.

Tuy tay không bị thương nặng như chân, song cũng thời gian tĩnh dưỡng.

Còn có khôi phục về trạng như trước hay không vẫn chưa biết .

Khi hay tin ấy, Lư Yến Đoan biểu hiện vô cùng bình thản.

Chàng ơn y rồi như thường lệ, đuổi tất cả người trong phòng ra ngoài.

Từ khi ta gả vào phủ Lư, chàng vẫn luôn như vậy.

Phần lớn thời gian đều ở một mình trong phòng, không gặp ai, cũng không cho bất cứ kẻ lại gần.

Có một lần, suốt trọn một ngày Lư Yến Đoan không uống một giọt nước vào miệng.

Ta thực sự lo lắng, nhân đêm xuống mà lén nấp nơi góc tường, nhìn trộm khe cửa sổ.

Thế là phát hiện ra chàng đang viết chữ.

Bàn tay cầm b.út run rẩy, cẩn trọng đến mức ngay cả hơi thở cũng nín lại.

Nhưng chữ viết ra vẫn xiêu vẹo méo mó, tựa như b.út pháp của đứa trẻ ba tuổi mới học vỡ lòng.

Ta nhìn những cục giấy đầy dưới chân chàng, chợt nhớ tới một câu tiên sinh nói ở học đường phủ Chu.

“Chữ của T.ử Chính phiêu dật như mây nổi, uốn lượn như rồng kinh, rất có phong phạm đại gia, đến cả lão phu cũng tự thẹn không bằng.”

Nghĩ kỹ lại đó cũng chỉ là của tháng trước.

Cổ họng ta nghẹn lại rồi lại đưa mắt nhìn vào trong phòng.

Lư Yến Đoan vẫn còn đang viết.

Mỗi một nét b.út chàng hạ xuống, ta đều nơi n.g.ự.c truyền đến cơn đau dữ dội.

Tựa như thứ chàng nắm trong tay là lưỡi đao sắc bén, chậm rãi rạch tim ta nhát một, khiến người ta đau đến nghẹt thở.

Song người khó chịu nhất hẳn vẫn là chính chàng.

Mấy ngày sau đó, ta không còn quấy rầy Lư Yến Đoan .

Cho đến khi tuỳ tùng thân cận đến báo với ta rằng, ngay cả đũa chàng cũng không cầm nổi.

Khi ta vội vàng chạy đến chàng đang khó nhọc hất đĩa xuống đất, quát lớn với người hầu trong phòng:

“Cút hết ra ngoài!”

“Đại công t.ử đã bao nhiêu ngày chưa uống t.ử tế rồi, để nô tài đút cho ngài đi ạ!”

Gã sai vặt chân run lẩy bẩy, quỳ rạp dưới đất, đầu cũng không dám ngẩng .

Ta ra hiệu bảo dọn dẹp đống hỗn độn rồi lui xuống, thay món mới mang .

“Đại công t.ử, dùng cơm xong rồi mới tiện uống t.h.u.ố.c.”

Ta bước lại gần, múc một cháo nóng rồi đưa thìa đến bên môi chàng.

Lư Yến Đoan ngoảnh mặt đi, không nhìn ta.

Ta tay chàng run còn dữ dội hơn thường ngày, đành c.ắ.n răng giằng co với chàng, lại đưa thìa lại gần thêm chút .

Vừa khẽ chạm đến khóe môi, Lư Yến Đoan đột nhiên giơ tay, tựa con thú bị dồn ép, gương mặt đầy cảnh giác.

“Đừng chạm vào ta!”

Chiếc sứ trong tay bị hất đổ, cháo nóng hổi rơi xuống mu bàn tay và cánh tay ta, lập tức đỏ ửng.

Ta vô thức hít ngược một hơi, ngước mắt , bất ngờ chạm một đôi mắt sững sờ.

Lư Yến Đoan khẽ sững lại.

Chốc lát sau, chàng vội vàng dời ánh mắt khỏi tay ta, yết hầu khẽ động.

“Ta đã nói với nàng rồi, cưới nàng vào cửa, chỉ nàng lo liệu việc nhà, thay ta chia sẻ gánh nặng với mẫu thân.”

của ta không nàng nhúng tay vào, nàng đi đi.”

Quả thực ngay từ đầu chàng đã nói rõ với ta như vậy.

Lư Yến Đoan là trưởng t.ử nhà Lư, từ nhỏ đã gánh vác trách nhiệm trưởng huynh.

Dẫu bị thương đến mức nhưng vẫn không quên chăm lo đệ muội, an ủi song thân.

“Nhưng ta đang theo đại công t.ử dặn mà.”

Ta vừa nói vừa múc lại cháo.

“Đại công t.ử không cơm, không uống t.h.u.ố.c, phu nhân cũng sẽ lo lắng.”

“Ta sẽ không đi, hôm đại công t.ử mắng cũng , đ.á.n.h cũng , dù sao cũng nhất định .”

Lư Yến Đoan nhìn về phía ta.

Lần , chàng không hất đổ mà lộ ra một nụ cười sầu t.h.ả.m với ta.

cơm có ích gì? Chẳng lẽ nàng cho rằng ta sẽ khá sao?”

“Đương nhiên.”

Ta đáp không chút do dự.

Ngược lại khiến chàng sững sờ.

“Nhất định sẽ khỏi mà, đại công t.ử nhất định sẽ khỏi.”

Chàng nhìn thẳng sang, ta cũng mạnh dạn nhìn lại.

“Mấy ngày ta đã đến tìm đại phu trong doanh trại của cha, nhờ ông ấy dạy phương pháp xoa bóp.”

Ta nói với Lư Yến Đoan rằng, trong quân có nhiều tướng sĩ chịu thương tích rất nặng.

Có người cũng như chàng, ngay cả kiếm cũng không cầm nổi.

Nhưng sau khi vị đại phu ấy chữa trị, đều đã khá cả.

“Ta học xong rồi, sẽ xoa bóp cho đại công t.ử mỗi ngày, đợi công t.ử khỏe lại sẽ có viết chữ đẹp như xưa.”

Ta vội vàng bày tỏ quyết tâm với chàng mà không hề nhận ra mình đã lỡ điều gì.

Chỉ ánh mắt Lư Yến Đoan càng càng trở nên sâu xa khó dò.

“Nàng không những việc thừa thãi ấy, thật là ngu xuẩn đến cực điểm.”

Chàng lạnh lùng nói.

Tuy nói vậy, nhưng hôm ấy, chàng vẫn hết trọn cháo thịt.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.