Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Hắn khẽ cúi , vành tai ửng hồng: “Bệ hạ.”

Ta ngạc nhiên nhướn mày: “Lâm quý , đây là?”

Hắn cắn môi dưới, lộ vẻ ngượng ngùng: “Đêm , thần thị có ở lại hầu hạ người không?”

Tô Nguyệt: …

Ta cũng tỏ có chút bối rối.

“Bởi… bởi vì…”

Hắn vội vàng nói: “Thần thị đã mến mộ người lâu.”

“Lần gặp bệ hạ, khi ấy người còn là thái nữ, ngọc trâm vấn lệch, phong tư thanh nhã, tài danh đã vang dội thiên hạ, thần thị khi ấy chỉ nghĩ rằng, cái gọi là ‘cốt cách thanh nhã’ qua cũng chỉ như thôi.”

Hắn xấu hổ cúi : “Vì thần thị mới cầu xin mẫu thân đưa mình cung, chỉ để được hầu hạ bên cạnh bệ hạ.”

“Nhưng cung rồi, thần thị phát hiện bệ hạ dường như thay đổi nhiều, lời nói cử chỉ đều thật khó diễn tả, mãi đến khi Phượng nói bệ hạ bị bệnh nên mới thay đổi tính tình, giờ đã khỏi hẳn.”

“Hôm may mắn được gặp lại bệ hạ, quả nhiên phong thái như xưa.”

Tô Nguyệt bực tuyệt vọng:

“Hóa hắn có một hơi nói nhiều lời như ! mấy năm ta đi nịnh hót hắn phải là uổng phí rồi sao, sớm hắn thích kiểu như ngươi ta đã học ngươi trước rồi!”

Có vẻ như chỉ mình ta mới nghe được tiếng .

Ta bật cười khẽ thành tiếng.

“Trẫm lại ngươi một mực mang lòng như thế, chỉ là—”

Hắn rướn người lại gần, đôi đen láy như chú chó nhỏ ngoan ngoãn, ta trêu chọc xoa hắn, nhưng miệng lại lười biếng ban lệnh đuổi khách:

“Trẫm đã hứa đêm sang chỗ Tô quý , ngươi hãy về đi.”

12

Thuỵ Tuyết Cung ngập tràn mùi thuốc đậm đặc.

“Thần thị vốn nghĩ bệ hạ đêm sẽ không tới.”

Tô Dư Chu khoác trung y trắng, khuôn mặt trắng ngần như ngọc, chính là chuẩn mực một mỹ nhân mang bệnh.

Hắn chậm rãi tiến đến cởi áo cho ta, động tác nhẹ nhàng, mái tóc đen rủ xuống lướt qua xương quai xanh.

Ta khẽ động lòng, nắm lấy tay hắn, khẽ bóp lòng bàn tay, lại lần lên cổ tay gầy guộc, mang theo chút ẩn ý mập mờ.

Hắn đỏ mặt, vội vàng đỡ ta lên giường: “Bệ hạ, đêm đã khuya, nên nghỉ ngơi thôi.”

“Không vội, mấy ngày thân ngươi có khá hơn chút nào không?”

“Vẫn còn bệnh.”

Hắn ngoan ngoãn đáp dè dặt sát sắc mặt ta.

“Bệ hạ có phải chê thần thị mang bệnh?”

“Trẫm rất lo cho ngươi, chỉ là bệnh càng ngày càng nặng hơn.”

Ta thở dài, chợt đổi giọng: 

“Trẫm nhớ mẹ đẻ ngươi còn có một đệ đệ ruột đã mười sáu tuổi?”

Tô Dư Chu gật , có vẻ không hiểu lắm.

“Vâng, không bệ hạ hỏi việc này làm gì?”

chọn ngày lành, đón hắn hậu cung. 

Đến lúc đó để hắn ở lại Thuỵ Tuyết cung này thay ngươi, còn phong hiệu để sau bàn tiếp.”

“Nhưng… còn thần thị sao?”

Hắn lỡ lời bật thốt.

“Ngươi ư?”

Ta liếc , nhàn nhã mỉm cười: “Đương nhiên là bệnh c.h.ế.t rồi.”

13

Tô Dư Chu lặng cả người, sau đó gượng cười: 

“Thần thị ngu dốt, không bệ hạ có ý gì? Hay là bệ hạ chê thần thị tuổi tác đã cao, dung nhan phai tàn, đã nhàm chán rồi…”

“Trẫm đã hạ lệnh thắt chặt chi tiêu, hậu cung càng nên làm gương. ngươi dựa cớ bệnh tật, ba ngày hai bữa đích danh đòi ngự dược phòng điều chế linh dược quý hiếm, từng đợt từng đợt đưa cung điện ngươi, tiêu phí còn nhiều hơn trước.”

Mỹ nhân đôi rưng lệ:

“Bệ hạ là vì thần thị tiêu tốn nhiều tiền sao? Nhưng phải trước đây chính bệ hạ từng hứa sẽ chữa lành căn bệnh này cho thần thị sao?”

hứa hẹn ấy không phải ta, là Tô Nguyệt.

Mỹ nhân rơi lệ, giọng ta liền vang lên trong , còn hận không ôm hắn khóc:

“Tô Dư Chu ngoan, đừng khóc , ngoan nào!”

“Ôi, đau lòng ! Thải, ngươi làm đế thất bại , keo kiệt đến phát sợ!”

“Tội khi , ở đây nhẹ mất mạng, nặng tru di cửu tộc.”

Ta nghiêng người tới gần, nheo lại, gần như kề mũi hắn:

“Tô quý , ngươi còn định lừa trẫm tới bao giờ?”

Hắn ngây người, một giọt lệ lăn trên gương mặt sững sờ, rơi trúng mu bàn tay ta.

“Rõ ràng mạch rất đều, vững vàng hữu lực, cứ cố tình giả bệnh yếu ớt.”

“Xem lục muội chưa kể với ngươi, trẫm từng học qua thuật chẩn mạch. Không các ngươi đã mua chuộc thái y nào, nhưng cũng sao, trẫm sẽ từng bước điều tra, moi sạch tận gốc từng một!”

“……”

Tô Nguyệt không kìm được hít mạnh một hơi.

Dù có ngốc cũng nghe , người khiến thất bại công lược, chính là Tô Dư Chu.

“Sao có như thế được?”

Năm người ấy, Tô Dư Chu dịu dàng nhất, cũng là gần gũi nhất.

từng tưởng hắn dễ công lược nhất, ai ngờ sau lưng lại là chán ghét nhất.

14

Nếu ta là Cẩm, sẽ chọn ai làm nội ứng?

Hai địa vị thấp nhất là Lưu Phi Chi và Chu Sam loại bỏ trước tiên.

Gia tộc bọn đã sa sút, ở triều đình chỉ như hữu danh vô thực.

Người ngu dốt vô dụng.

Còn lại ba người.

chức cao nhất là .

Quyền kiểm soát tài chính lớn nhất là Tô.

Nắm giữ một phần binh quyền là Lâm.

Mẫu thân Hà đã từng sinh tử với mẫu ta, trung thành tận tụy, ta cũng hiểu rõ Hà, khả năng hắn phản bội về phía Cẩm là thấp nhất.

Ta vẫn luôn do dự giữa Lâm Minh Viễn và Tô Dư Chu.

Lâm nắm giữ quyền, khó tránh nảy sinh dị tâm.

Chi tiêu Thuỵ Tuyết cung khả nghi, chỉ là người Tô xưa đều giữ đúng bổn phận, mẫu ta cũng từng âm thầm khen “an phận thủ thường”.

Ta từng ngầm điều tra qua, thư Bộ Hộ là Tô đại nhân, hành vi tác phong không có vấn đề gì.

Có lẽ—

Tô Dư Chu đã lén lút liên hệ với Cẩm, che giấu cả gia tộc mình.

Tùy chỉnh
Danh sách chương