Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Tiểu thái giám cố gắng nặn ra một nụ cười: 

“Bệ hạ lại đùa với nô tài rồi. Hiện tại Chu thị khanh và Lưu thị khanh cãi nhau rất dữ, thỉnh bệ hạ mau đến Lan Đài cùng Ngọc Đường Các, việc này gấp lắm ạ.”

Hắn cứ thế trơ mắt nhìn thẳng ta. 

Trong mắt tuy có phần nghi hoặc, nhưng nhiều hơn vẫn là thúc giục và bất mãn: 

“Việc không thể chậm trễ, xin bệ hạ mau đi thôi ạ.”

Đầu giường treo một thanh kiếm đã được vỏ bọc lại.

Ta khẽ xoay đôi mắt đen, “Ngươi vừa nói gì, nhắc lại xem?”

“Ui da!” 

Hắn kêu lên đầy khoa trương, giọng lộ rõ oán trách: 

“Đừng chậm trễ nữa, bệ hạ cũng rõ hậu quả rồi mà, Chu thị khanh lát nữa chắc chắn lại tuyệt thực, còn Lưu… ư…”

Hàn quang lóe lên, m.á.u tươi b.ắ.n ra.

Ta cúi mắt nhìn khuôn mặt hắn vặn vẹo trong đau đớn, rất nhanh bị nỗi sợ hãi xé gan xé ruột chiếm lấy.

Còn trường kiếm trong tay ta, đầu kia đã xuyên thủng yết hầu của hắn.

“Khà… khẹc…”

“Kẻ dưới phạm thượng, không biết sống c.h.ế.t.”

Ta vung kiếm, vòng qua thân thể hắn sắp thành xác c.h.ế.t, bước mấy bước về phía trước, trông thấy chính mình trong gương đồng.

Tóc xõa tán loạn, đuôi tóc dài rủ tận đầu gối. Má cùng cằm vương m.á.u tươi. 

Mi mắt nửa khép, vẻ mặt lạnh lùng, chỉ đôi môi lại điểm son màu mật, phơn phớt sắc hồng nõn.

Ta đưa tay, lấy ngón xoa nhẹ xóa đi.

Son môi tỏa ra hương thơm nhàn nhạt, hơi ngọt, ta xưa nay vốn không thích mùi này.

Ấy là nữ chủ công lược tên Tô Nguyệt kia, để lấy lòng đám nam nhân trong hậu cung mà đặc biệt chưng diện tô vẽ.

Năm năm rồi.

Khuôn mặt của ta, thân thể của ta, thậm chí cả thân phận chí tôn trên vạn người của ta, đều bị nàng ta lợi dụng làm công cụ công lược.

Vậy mà chỉ bởi nàng ta hèn mọn khúm núm, cam chịu hạ mình vì ái tình, năm kẻ nam nhân ấy không những chẳng sinh tình ý, trái lại càng thêm khinh rẻ, xem nàng ta như trò tiêu khiển.

Cho đến khi nàng ta thất bại, biến mất không tung tích.

Khóe môi ta khẽ nhếch, nhìn vào gương thấy rõ thần sắc khinh thường lạnh lẽo của chính mình.

Một lũ ngu xuẩn không lên nổi mặt bàn.

“Người đâu, trẫm muốn tắm gội thay y phục.”

Sóng nước gợn lăn tăn, làn sương mỏng nhẹ lững lờ trôi nổi. 

Toàn thân ta ngâm trong làn nước ấm áp của ngự trì, đến lúc này mới thực sự cảm nhận được cảm giác trở về với thân xác của mình.

Khi Tô Nguyệt chiếm giữ thân thể ta, ta chỉ có thể lấy hình hài du hồn, lạnh lùng đứng ngoài nhìn hết tất cả.

Muốn sống chẳng được, muốn c.h.ế.t cũng không xong.

Nay đoạt lại thân xác, chẳng khác nào được tái sinh thêm một lần nữa. 

Ta duỗi cánh tay, lười nhác tựa vào thành trì, buông ra một tiếng thở dài đầy mệt mỏi.

Chỉ tiếc rằng, Tô Nguyệt biến mất quá đột ngột, ta không thể tự tay g.i.ế.t c.h.ế.t nàng ta. 

Còn phải thu xếp, chỉnh đốn lại một đống hỗn loạn nàng ta để lại.

“Thượng Quan Thải!”

“Lưu thị khanh, bệ hạ vẫn đang tắm trong này…”

“Tất cả cút hết cho bổn thiếu gia!”

Ta nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy một thân ảnh áo lam như sóng nước đã tiến sát tới, ngũ quan thiếu niên vốn tuấn tú giờ vì giận dữ mà méo mó:

“Thượng Quan Thải, ngươi dám đem Lục điện hạ đi hòa thân, nàng ấy là muội muội ruột của ngươi! Vì tư lợi bản thân mà nhẫn tâm vứt bỏ tình thân, hãm hại người khác.”

“Đức hạnh chẳng xứng với ngôi vị này, ngôi hoàng vị này vốn nên để Lục điện hạ ngồi lên, nàng ấy hơn ngươi cả ngàn lần, vạn lần!”

Thử hỏi xem, Tô Nguyệt đã nuông chiều bọn họ thành bộ dáng gì rồi? 

Những lời nghịch thần phạm thượng như thế mà cũng có thể tuôn ra khỏi miệng.

Có điều—

Lục điện hạ mà hắn nói tới, chính là Thượng Quan Cẩm, muội muội cùng cha khác mẹ với ta. 

Dung mạo thanh nhã, tính tình ôn nhu, rất được lòng mọi người.

Tô Nguyệt luôn coi nàng như kình địch, đâu đâu cũng nhắm vào. 

Trước đây không lâu, biên quan bị địch xâm phạm, nàng ta còn lấy cớ này, muốn ép nàng xuất giá hòa thân cùng ngoại tộc.

Mẫu hoàng của ta là đời nữ đế đầu tiên, năm xưa đại biến huyết tẩy hậu cung, bà giẫm lên xác phụ hoàng ta mà lên ngôi. 

Đạo lý nữ tôn trong thiên hạ còn non yếu. 

Các nước xung quanh vẫn duy trì thế cục nam tôn nữ ti, nối tiếp tập tục công chúa hòa thân.

Nước ta không có công chúa, Tô Nguyệt bèn mừng rỡ đem Thượng Quan Cẩm đẩy ra làm vật hi sinh.

Chỉ có điều, nàng ta tuyệt đối không ngờ, chính quyết định này đã khiến nàng ta chạm phải kết cục thất bại trong kế hoạch công lược.

3

Lưu Phi Chi thấy ta mãi không lên tiếng, trong lòng càng thêm tức giận.

Hắn giật lấy phất trần trong tay thái giám phía sau, ném thẳng vào ngự trì, nghiến răng nói:

“Thượng Quan Thải, đừng làm kẻ câm nữa.”

Nước b.ắ.n cả vào mắt ta.

Lúc này ta mới từ tốn ngước mắt, đối diện thẳng với ánh mắt của Lưu Phi Chi.

“Trẫm sẽ không để nàng ấy đi hòa thân.”

“Thật không?”

Tự nhiên là thật.

Không chỉ Thượng Quan Cẩm, bất kỳ nữ tử nào, trẫm cũng đều không cho phép.

Hòa thân ư? Chẳng qua chỉ là nỗi nhục lớn mà thôi.

Tô Nguyệt ngu dại, còn trẫm thì không.

“Chỉ là—”

Ta khẽ cong ngón tay ngoắc hắn lại, khóe môi khẽ nhếch cười: “Ngươi lại đây.”

Hắn sững người, rồi trên mặt nhanh chóng hiện lên vẻ chán ghét quen thuộc.

Không khí ẩm ướt, thân ta trần trụi ngâm trong nước.

Ánh mắt hắn lướt qua vai trần ta, giễu cợt mà cười lạnh:

“Ta đã nói mà, sao ngươi lại dễ dàng bỏ qua cho Lục điện hạ, thì ra là muốn ta… hầu hạ ngươi.”

Ba chữ cuối hắn gần như nghiến răng mà nói ra.

Lưu Phi Chi tiến tới, quỳ xuống bên cạnh ta, nhắm mắt lại, dáng vẻ như thể đã quyết tâm liều chết.

Hắn ghé môi sát lại.

Còn chưa kịp chạm đến, đầu đã bị ta ấn mạnh xuống nước.

Ngoài lục nghệ quân tử, kinh sử tử tập, võ nghệ của ta cũng học từ nhỏ đã rất thành thạo.

Trong tay ta, nam nhân chẳng khác nào mãnh thú sa lưới, chỉ biết giãy giụa vô ích dưới làn nước.

Một hồi lâu sau, ta mới túm tóc hắn kéo dậy, mắt hơi nheo lại, bắt hắn phải đối diện với ánh nhìn của ta.

“Trẫm thừa thiên mệnh, cai quản bốn phương, ngươi thấy trẫm mà không hành lễ, không xưng tôn hiệu, trong mắt chẳng còn chút lễ pháp cương thường.”

“Ngươi dám coi thường trẫm, thử hỏi ngươi đáng c.h.ế.t hay không?”

Hắn ướt sũng, mặt đỏ bừng nhục nhã, hồi lâu mới từ từ phản ứng lại.

Há miệng định mắng trả: “Thượng Quan…”

Ta lại nhấn đầu hắn xuống nước lần nữa.

Lần này, cho đến khi phía dưới không còn động đậy, hoàn toàn vô thanh vô tức.

(*vô thanh vô tức: không một tiếng động, không một hơi thở)

4

Ta chậm rãi bước ra khỏi ngự trì, vươn tay mở rộng.

Cung nữ nối đuôi nhau tiến vào, hầu hạ thay y phục, trong đó có một người bưng hộp phấn son đến, cung kính cúi người.

Nàng ta định đưa tay điểm trang cho ta.

“Thu xuống, từ nay không cần mang mấy thứ này ra nữa.”

Nàng hơi sững lại, ngoan ngoãn lui xuống: “Vâng.”

Mấy cung nữ còn lại đưa mắt nhìn nhau.

Dù sao Tô Nguyệt trước đây đến ngủ cũng phải tô son điểm phấn, vô cùng coi trọng dung nhan.

Đúng lúc đó lại có một tiểu thái giám vội vã chạy tới, chưa kịp mở lời đã lén liếc thấy t.h.i t.h.ể áo lam đang lững lờ nổi trên mặt nước.

Vệt lam kia nổi bật khiến hắn sợ đến thét lên một tiếng.

Ta liếc mắt nhìn sang: “Hửm?”

Tiểu thái giám run rẩy, lập tức quỳ rạp xuống đất: “Nô tài tham kiến bệ hạ!”

“Chu thị khanh nhờ nô tài truyền lời, thỉnh bệ hạ giá lâm Lan Đài một chuyến.”

Ta phất tay áo, sải bước đi ra ngoài: “Chuẩn bị giá, đến Lan Đài.”

5

“Hoàng thượng giá lâm—”

Cổng lớn Lan Đài đóng chặt.

“Giờ này bệ hạ mới tới sao? Công tử nhà ta đã đi nghỉ rồi.”

Sau cánh cửa, vang lên giọng tiểu tư thân cận của Chu Sam, giọng điệu nửa vời:

“Các người cứ đợi đấy nhé, công tử nhà ta mấy ngày nay không nghỉ ngơi được, đêm nay chắc ngủ sâu lắm đấy.”

Cố ý để người ngoài đứng đợi, đây là thói quen xưa nay của Chu Sam.

Tô Nguyệt thường ngày sẽ xử trí thế nào?

Nàng ta vì lấy lòng Chu Sam, sốt ruột đợi ngoài cửa, hết lời dỗ dành, lại không ngừng dâng lên vàng bạc châu báu, chỉ mong đổi lấy một nụ cười của hắn.

Thật ngu ngốc không thể tả.

Nhưng đây là thiên hạ của trẫm, hoàng cung của trẫm.

Ta ra lệnh cho tùy tùng, thị vệ phá cửa xông vào, đường hoàng bước vào trong.

Tiểu tư kia trợn tròn mắt: “Ngươi ngươi ngươi, các ngươi sao có thể tự tiện vào đây, nhỡ kinh động công tử nhà ta thì làm sao!”

Hắn dang tay chắn trước mặt.

“Các ngươi không được vào!”

Ta giơ tay.

“Đã nói không được vào là không được vào.”

Tiểu tư lạnh lùng hừ một tiếng: 

“Lần này ngươi có cho ta bao nhiêu chỗ tốt, ta cũng sẽ không nói đỡ cho ngươi trước mặt công tử nữa đâu.”

Hắn ngẩng đầu đắc ý.

Nhưng ngay sau đó, là một cái tát vang dội.

“Kêu Chu thị khanh ra tiếp giá.”

“Ngươi, ngươi!”

Tiểu tư không thể tin nổi, ôm mặt tức tối giậm chân, quay người chạy vào trong.

Quả nhiên, không bao lâu sau.

Chu Sam nổi giận đùng đùng, dẫn theo tiểu tư đi ra: 

“Thượng Quan Thải, ngươi dám đánh Tiểu Quỳ, lần sau chẳng lẽ ngay cả ta cũng dám đánh?”

Ánh mắt hắn tập trung trên mặt ta.

“Khuôn mặt ngươi…”

6

“Khó coi đến cực điểm!”

Chu Sam càng thêm tức giận, vô lễ chỉ vào mặt ta.

“Chẳng phải ta đã nói, ta thích dáng vẻ trang điểm đậm đà rực rỡ sao?”

Ngay sau đó, hắn lại cười khẩy vì giận:

“Ta hiểu rồi, ngươi muốn bắt chước Lục điện hạ sao? Thanh nhã như hoa sen soi bóng nước, trong trẻo lặng lẽ như ngọc, há phải thứ ngươi có thể sánh được?”

“Công tử nói nhỏ thôi, hôm nay bệ hạ nổi giận lớn, đã đá vỡ cả cửa lớn Lan Cư của chúng ta rồi.” 

Tiểu Quỳ quái gở mách lẻo, trong mắt ánh lên tia hả hê.

Ta nói: “Nói xong chưa?”

Trong năm kẻ nam nhân kia, ta ghét nhất chính là hắn.

Ngoại hình thì đẹp, chẳng có bản lĩnh gì, tính tình lại hết sức điệu đà kiểu cách.

Tùy chỉnh
Danh sách chương