Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Hắn thoáng sững người:

“Thượng Quan Thải, đây là thái độ gì vậy?”

Thái độ của ta, chính là hành quyết tại chỗ.

Ta liếc về phía sau: “Người đâu, g.i.ế.c hết bọn chúng cho trẫm.”

“Tuân lệnh!”

Tùy tùng, thị vệ rút kiếm tiến lên.

Chu Sam vô thức lùi hai bước, giọng run lên: “Ngươi dám sao?!”

“Sấm sét hay mưa móc đều là ân điển của trời.”

Ta nhìn sâu vào mắt hắn, mỉm cười: 

“Ban cái c.h.ế.t cũng là ban ân, Chu thị khanh sao còn chưa tạ ơn?”

Cuối câu đột ngột cao vút lên.

Chu Sam chân run lẩy bẩy, khuỵu gối xuống trước mặt ta.

Gương mặt tuấn tú khi thì xanh khi thì đỏ, cuối cùng bị nỗi sợ nuốt chửng, trắng bệch không còn giọt máu.

……

Trăng sáng treo cao.

Máu tươi tụ lại thành dòng nhỏ, men đến dưới chân, ta lặng lẽ lùi về sau một bước.

Đảo mắt liếc qua thái giám, thị vệ phía sau.

Ai nấy đều cúi đầu, nhưng đôi chân vẫn không kiềm được run rẩy.

Trong mắt họ, chẳng gì đáng sợ hơn một kẻ trên vạn người đột nhiên đổi tính đổi nết.

Lòng ta vẫn điềm nhiên như cũ.

Trải qua chuyện này, uy nghi đế vương bao năm bị Tô Nguyệt làm mai một, ắt sẽ dần trở lại trên người ta.

Những việc cần xử lý tiếp theo, còn rất nhiều.

7

Trong hậu cung còn lại ba người: Phượng quân Từ Hà, cùng hai vị quý quân là Lâm Minh Viễn và Tô Dư Chu.

Bọn họ xuất thân danh giá, gia tộc nắm giữ địa vị không thể thay thế trong triều đình.

Đặc biệt là nhà họ Từ, năm xưa từng giúp mẫu hoàng ta đoạt quyền, lập được đại công, công lao phò long chói lọi.

Mẫu thân của Từ Hà hiện tại là tể tướng đương triều, quyền khuynh thiên hạ, địa vị chỉ dưới một người, trên vạn người.

Còn Từ Hà, trước khi ta đăng cơ đã lấy ta làm chính quân.

Rời khỏi Lan Đài, trong bóng đêm dịu dàng, ta nghĩ một lát rồi rẽ sang ngự thư phòng.

Bên ngọn nến nhỏ, nam tử dung mạo đoan chính, thanh nhã đang ngồi trước án phê tấu, hàng mi đen dài vừa ngước lên, đặt bút son xuống.

“Bệ hạ, người tới rồi.”

Tô Nguyệt vốn chẳng giỏi xử lý chính sự, đầu óc đơn giản, hơn nữa xưa nay cũng không có cấm kỵ chủ hậu cung tham chính.

Ngoài việc thượng triều, các việc còn lại như phê duyệt tấu chương, bàn luận quốc sự đều giao cho Từ Hà xử lý.

Ánh đèn trong thư phòng mờ tối, gương mặt ta ẩn trong bóng tối, không thể đoán rõ cảm xúc, chỉ “Ừ” một tiếng.

Ta bước tới, định cầm lấy tấu chương.

Từ Hà dùng ngón tay thon dài như ngọc đặt lên mu bàn tay ta.

“Bệ hạ, những việc này người không hiểu đâu, có gì muốn biết cứ hỏi ta là được rồi.”

Hắn mỉm cười dịu dàng với ta.

Ta cúi mắt nhìn hắn.

“Ngươi, đã phạm thượng.”

Khóe môi Từ Hà cứng lại, khoảng cách gần như thế, hẳn là hắn đã ngửi thấy mùi m.á.u vẫn còn phảng phất trên người ta.

Vẻ mặt hắn từng chút một biến thành kinh hoàng.

Khi đứng dậy, thậm chí còn lỡ tay làm đổ cả nghiên mực.

Ta không bận tâm, tự mình nhặt lấy tấu chương, mở ra xem kỹ một lượt.

Không có vấn đề gì.

Dù vậy, ta vẫn lạnh nhạt nói:

“Ái khanh nên ghi nhớ bổn phận, tuyệt đối không được làm loạn thứ bậc trên dưới. Từ nay về sau, ngươi không cần tới nơi này nữa, việc của trẫm, không cần kẻ khác xen vào.”

“……”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Từ Hà vẫn bất động, trừng lớn đôi mắt phượng.

“Người… là…”

Hắn chậm rãi quỳ xuống trước mặt ta.

Ngẩng đầu, ánh mắt ôn nhu, ẩn nhẫn tình ý: “Thê chủ, người đã trở về rồi.”

Ta nhếch môi cười, đưa tay vuốt ve mặt hắn, từ cằm lên đôi môi, mũi rồi tới tận mắt.

Ta dùng ngón tay lau giọt lệ nơi khóe mắt hắn.

“Ngươi vốn thông tuệ, cũng ở bên trẫm lâu nhất, trước kia trẫm có thể bỏ qua, nhưng về sau lời gì nên nói, việc gì nên làm, ngươi tự mình phải biết.”

8

Nay tình hình trong ngoài đều bất ổn.

Những mối họa bên trong thì còn có thể thương nghị.

Mối họa từ bên ngoài thì đến từ biên giới Tây Bắc, nước Tây Lăng.

Từ ngày Tô Nguyệt cầm quyền, tự tiện chuyển phần lớn quân phí vào hậu cung, khiến phòng tuyến biên cương suy yếu, Tây Lăng vốn đã dòm ngó bấy lâu, nay liền thừa cơ xuất binh xâm phạm.

Đại quân tan tác, nước ta mất liền hai thành, thủ lĩnh Tây Lăng đưa ra điều kiện cầu hòa, yêu cầu đưa một nữ nhân sang đó.

Ta xoa trán, khẽ thở dài.

Việc cấp bách là chỉnh đốn quân đội, cắt giảm chi tiêu.

Mọi việc đều phải từng bước chỉnh đốn.

“Bệ hạ.”

Lão thái giám bưng một bát cao nước vải tới, cung kính hành lễ.

“Đây là Lưu thị khanh thương bệ hạ, đặc biệt nhờ nô tài dâng lên canh ngọt cho người.”

Bàn tay ta ngừng lại, sững sờ.

“Lưu Phi Chi?”

“Bẩm bệ hạ, chính là người ấy.” 

Lão thái giám dè dặt đáp:

“Thực ra hôm ấy Lưu thị khanh vẫn còn một hơi thở, khi đưa ra ngoài cung lại vừa vặn gặp Lục điện hạ, được cứu sống.”

“Thế còn Chu Sam?”

“Chu thị khanh cũng không bị thương vào chỗ hiểm, hiện giờ đang tĩnh dưỡng, vốn muốn vào bẩm báo bệ hạ, nhưng gần đây người bận triều vụ, đóng cửa không gặp ai.”

“Lục điện hạ nói, trước kia bệ hạ sủng ái bọn họ, chuyện lần này chỉ là lúc nhất thời bực bội, coi như cho họ một bài học, đợi bệ hạ nguôi giận thì thôi.”

Ta hồi lâu không hoàn hồn.

Ta tận mắt nhìn họ c.h.ế.t đi, vốn dĩ không thể nào còn sống sót.

Nghĩ đi nghĩ lại, ta đứng lên hỏi: “Bọn họ hiện ở đâu?”

“Hôm nay là ngày rằm đầu tháng, giờ này hẳn đều đang thỉnh an ở Tê Hoàng điện.”

“Vậy thì qua đó đi.”

9

Âm thanh trò chuyện trong Tê Hoàng điện, đến lúc ta bước vào, lập tức im bặt.

Từ Hà ngồi đầu liền cúi người hành lễ, giọng trong trẻo ôn hòa: “Bệ hạ vạn an.”

Bốn người còn lại cũng vội vàng theo lễ.

“Bình thân, đều ngẩng đầu lên.”

Không rõ Từ Hà vừa nói gì với bọn họ, ai nấy đều ngoan ngoãn đến mức không ngờ.

Lâm Minh Viễn vốn lạnh nhạt, ít nói, nay ánh mắt lại trong trẻo, long lanh nhìn ta.

Tùy chỉnh
Danh sách chương