Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nàng ta hoảng hốt liên tục lùi về sau.
Trong xe chẳng có dược liệu, mà là vàng bạc châu báu lấp lánh, chất thành đống!
“Hà hà.”
Ta nhấc mũ rộng vành lên, lộ ra đôi mắt ẩn ý cười:
“Đây chẳng phải là chứng cứ các ngươi chiêu binh mãi mã đó sao?”
“Ngươi… tên phu xe này ăn nói bậy bạ, ta nào có…”
Ánh mắt giận dữ của Thượng Quan Cẩm lướt qua, bỗng dưng sững lại, không nén nổi kêu lên:
“Là ngươi!”
Kẻ thù gặp nhau, lửa giận càng bùng cháy.
Tô Nguyệt vừa thấy nàng liền nổi cáu:
“Ta cứ tưởng nàng ta chỉ là con hồ ly giả vờ ngoan ngoãn, không ngờ lại còn là kẻ đào góc tường, tiện nhân!”
Ta ung dung quan sát nàng:
“Lục hoàng muội, bao năm không gặp, ngươi vẫn thích cái trò Đông Thi bắt chước Tây Thi.”
Từ nhỏ Thượng Quan Cẩm đã học cách ăn mặc, bắt chước lời nói của ta, thậm chí còn ước ao như Tô Nguyệt, mong được nhập hồn vào thân xác ta.
Ngay cả trâm ngọc trên tóc nàng, cũng là vật cũ của ta.
“Hóa ra là ngươi… Ngươi đã trở về?!”
“Chỉ là loại tôm tép, dẫu học theo hình thái của rồng, cũng không thể xưng vương được.”
Ta bật cười trầm thấp, từng chữ từng câu nặng nề:
“Ngươi sai ở chỗ, là đã dám mơ tưởng những thứ không thuộc về mình.”
Nàng ta giận dữ rồi dần tuyệt vọng, hai chân mềm nhũn ngã ngồi dưới đất.
Đến nước này, còn gì không hiểu nữa?
Cục diện đã định.
Dần dần, nàng bật cười tự giễu, càng lúc càng lớn, càng lúc càng điên cuồng!
“Hoàng tỷ vẫn uy phong như xưa.”
Nàng rút trâm ngọc, mái tóc xõa xuống, khuôn mặt dịu dàng liền trở nên dữ tợn.
“Ngươi sinh ra thông minh, lúc phụ hoàng còn tại vị, ngươi là công chúa được sủng ái nhất, mẫu hoàng g.i.ế.c vua đoạt vị, ngươi lại thành hoàng thái nữ tôn quý nhất!”
“Tất cả mọi người chỉ biết đến ngươi, còn ta thì sao?”
“Ngươi cả đời thuận buồm xuôi gió, còn ta phải tự tay g.i.ế.c mẫu thân, chia rẽ bè phái, chứng tỏ lập trường mới mong giữ được mạng sống!”
18
Ta hỏi: “Vì sao mẫu hoàng ta lại g.i.ế.c vua, còn mẫu thân ngươi lại phải chết, ngươi thật sự không biết sao?”
Thượng Quan Cẩm lạnh lẽo nhìn ta.
Nhưng ta nghĩ, nàng biết rất rõ.
Phụ hoàng ta khi còn tại vị, xa hoa trụy lạc, bỏ bê triều chính.
Thân phận nữ nhân vô cùng thấp kém, thấp tới mức những năm trời đại hạn, dân không còn đường sống, nữ nhân bị coi là ‘lương thực dự phòng’ trong mỗi nhà.
Có người c.h.ế.t dưới tay chồng.
Có người c.h.ế.t dưới tay con trai.
“Nam nhi là rường cột xã tắc, nữ nhân chỉ biết sinh nở, g.i.ế.c bớt nữ nhân, không ai sinh con nữa, dân số giảm đi, lương thực sẽ đủ hơn.”
Chính mẫu thân của Thượng Quan Cẩm là người khởi xướng quan niệm đó.
Bà ta chẳng những buông mặc, mà còn ngược dòng cổ vũ, rêu rao khắp nơi.
Loại người này, c.h.ế.t cũng chưa đủ để đền tội.
“Năm ấy mẫu hoàng ta thương ngươi nhỏ tuổi, tha cho ngươi một mạng đã là khoan dung. Ngươi ngồi yên ở vị trí ngày hôm nay, đều nhờ công mẫu hoàng ta mười năm chấn chỉnh dân sinh, thúc đẩy nữ quyền.”
“Nếu không, tuổi này của ngươi, sớm đã bị xem như món đồ gả cho người khác. Nếu là nhà dân thường, thậm chí còn có thể bị đem lên bàn ăn làm thức ăn bất cứ lúc nào.”
“Lục hoàng muội, lòng tham không đáy, chớ quá tham lam.”
Ta theo họ mẹ thành Thượng Quan, Thượng Quan Cẩm vì muốn tỏ lòng trung thành với mẫu hoàng cũng theo đổi họ.
Ta có gì, nàng cũng muốn có, bao gồm cả ngôi hoàng đế.
“Cũng là nữ nhân, vì sao ngươi ngồi được long tọa, còn ta thì không?”
Nàng ta nghiến răng: “Tô Dư Chu đúng là phế vật! Đồ vô dụng.”
“Chuẩn bị chu toàn, lại bỏ lỡ thời cơ tốt! Lẽ ra ta phải nhân lúc ngươi chưa về lại thân xác này, tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!”
Tô Nguyệt cũng bị dọa sợ, cứng họng nói:
“Có bệnh à? Ở chỗ các ngươi, nữ nhân không thích nam nhân mà lại mê quyền vị, cái thứ này có gì hay đâu chứ…”
“Người ngoài không xen vào nội cung, tông thất không can dự hậu cung, ngươi nhiều lần nhúng tay vào chuyện hậu cung của trẫm, theo luật mà xét là làm loạn hậu cung, đó là tội thứ nhất.”
“Tự chiêu binh mãi mã, mưu nghịch phản quốc, là tội thứ hai.”
“Tham ô quốc khố, là tội thứ ba.”
Ta lạnh giọng quát: “Người đâu!”
Vừa dứt lời, trên mái ngói đồng loạt có bóng người đáp xuống, cầm đao vây chặt Thượng Quan Cẩm, không kẽ hở nào.
“Tội chồng tội, Thượng Quan Cẩm giáng làm thứ dân.”
Ta ngoái đầu nhìn lại tòa phủ đệ rộng lớn của nàng ta, tâm trạng khoan khoái.
Mẫu thân Thượng Quan Cẩm từng là đại thương gia giàu có nhất, biết đâu còn bí mật để lại cho nàng ta một khoản lớn.
“Tịch thu toàn bộ gia sản sung vào quốc khố, chọn ngày xử trảm!”
Toàn bộ thu vào!
Thượng Quan Cẩm bóp chặt trâm ngọc, nghiến răng bật cười:
“Hoàng tỷ thủ đoạn thật cao, hoàng muội sẽ đợi ngươi dưới suối vàng!”
Nàng vung tay, tự sát tại chỗ.
Máu văng xa hơn nửa thước.
Tô Nguyệt bị nàng dọa cho á khẩu nửa ngày không nói nên lời.
“Các ngươi… đúng là một lũ điên, kẻ sau còn điên hơn kẻ trước.”
19
Tuyết rơi lả tả.
Cơn gió lạnh thấu xương báo hiệu mùa đông đã đến.
Ta khoác hồ cừu màu huyền, tựa mình trên long ỷ, chống cằm nhìn xuống bên dưới.
“Thần, sứ giả nước Tây Lăng – Giả Ba Nhĩ tham kiến bệ hạ.”
“Bình thân.”
Người phương Tây thân hình lực lưỡng kia khựng lại, khó hiểu ngẩng đầu nhìn ta.
Một lúc lâu vẫn không thấy động tĩnh gì.
Ta hiểu, hắn đang chờ ta xuống đỡ hắn dậy.
Năm ngoái cử sứ thần bang giao, Tô Nguyệt chính là như vậy.
Nàng ta lần đầu thấy người Tây Lăng to lớn như núi, suýt nữa đã khuỵu chân mà quỳ.
Cả buổi chỉ biết cười nịnh nọt.
Nghe đâu, chẳng bao lâu sau, Tây Lăng đã truyền tai nhau lời đồn:
“Nữ đế phương Bắc nhu nhược yếu đuối, nữ nhân vốn mềm lòng.”
“Dòng dõi hoàng tộc lẫy lừng cũng chỉ đến thế mà thôi.”
“Nữ nhân thì cứ yên phận sinh con, học đòi nam nhân trị quốc, chỉ làm trò cười thiên hạ!”