Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tô Dư Chu thân thể yếu ớt, đôi mắt đào hoa ánh nước ngậm cười, dịu dàng như suối.
Lưu Phi Chi thu lại vẻ ngang ngạnh, trong mắt lộ nét dè dặt, có chút lấy lòng.
Chu Sam lông mi khẽ run, không dám nhìn thẳng ta, dường như vẫn còn sợ hãi.
Ta hơi nhíu mày,
Tay áo rộng phất qua, ngồi lên chủ vị.
Nghiêng đầu chống cằm, ta dùng ngón tay chỉ vào Lưu Phi Chi cùng Chu Sam.
“Hai người các ngươi, lại đây.”
Cả hai run rẩy dạ vâng, nhất là Chu Sam, giọng nói đã lạc đi vì sợ.
Ta nâng cằm hắn lên, ánh mắt sâu thẳm dò xét.
Sắc mặt hồng hào, môi cũng tươi tắn, hoàn toàn không giống vừa c.h.ế.t đi sống lại.
Lưu Phi Chi cũng thế.
Thật kỳ quái.
Chu Sam mặt mày tái mét, hàm răng va lập cập, mắt trợn tròn, nước mắt trào ra không ngừng.
Ta không hiểu sao lại thấy buồn cười, bật cười thành tiếng: “Chu thị khanh sợ gì thế?”
Nước mắt trong mắt hắn càng lã chã tuôn rơi.
“Vừa… vừa rồi thần thị thất lễ, mạo phạm bệ hạ, xin bệ hạ thứ tội, thần thị… về sau không dám nữa.”
Lưu Phi Chi mặt đỏ lên, cũng khẽ khàng nhận sai:
“Thần thị cũng biết lỗi rồi, đã tự phạt chép ba lượt ‘Nam giới’, về sau nhất định học quy củ cho tốt, mong bệ hạ thương xót.”
Ngón tay ta lướt xuống, nhẹ nhàng khép quanh cổ Chu Sam, cảm nhận rõ mạch m.á.u dưới ngón tay đập liên hồi.
Ta mỉm cười bảo: “Trẫm chẳng phải bạo quân, ái khanh biết lỗi là được.”
Giữ lại, sau này còn dùng tới.
Ngồi lại một lúc, ta cảm thấy buồn chán, định lên đường hồi cung.
Chợt có người gọi: “Bệ hạ.”
Bầu không khí lắng xuống.
Tiếp đó, là giọng nói dịu dàng của Từ Hà vang lên:
“Bệ hạ gần đây lao tâm vì quốc sự, đã lâu chưa triệu hậu cung hầu hạ, đêm nay có muốn chọn vị lang quân nào vào thị tẩm, để giải tỏa mệt mỏi cho bệ hạ chăng?”
Ta quay đầu, ánh mắt lần lượt lướt qua từng người, cuối cùng dừng lại ở chỗ Tô Dư Chu.
“Tô quý quân, được.”
10
Quay về tẩm cung.
Sau khi cho lui hết mọi người, ta ngồi ngay ngắn trước bàn trà.
Trước mặt đặt một chén, phía đối diện cũng đặt một chén.
“Ngươi chưa chết.”
Ta rót trà, tự mình nhấp một ngụm.
“Tô Nguyệt, trẫm biết ngươi đang ở đây.”
Không khí vẫn im ắng như cũ.
“Vì muốn hồi sinh hai tên ngu ngốc kia, thật vất vả cho ngươi rồi.”
Ta không kìm được mà thở dài một tiếng.
Những chuyện hoang đường như thế này, chỉ có thể là do nàng ta gây ra.
“Dù không biết ngươi dùng cách gì, nhưng trẫm đoán, hẳn cũng chẳng dễ dàng gì.”
Ta lại rót trà vào chén đối diện, giọng điệu bình thản:
“Ngươi phải hiểu, trẫm có thể g.i.ế.c bọn họ một lần, thì cũng có thể g.i.ế.c lần thứ hai, lần thứ ba. Ngươi chắc chắn lần nào cũng cứu được bọn chúng sao?”
Bên tai cuối cùng vang lên một tiếng gào thét giận dữ.
“Tiện nhân!”
Chỉ nghe được thanh âm, không thấy hình bóng, hẳn là đã biến thành hồn thể trong suốt.
“Trẫm cùng ngươi làm một cuộc giao dịch đi. Trẫm hỏi ngươi, nam nhân đã cấu kết với Thượng Quan Cẩm là ai?”
Những năm làm du hồn, thỉnh thoảng ta nghe được Tô Nguyệt nói chuyện với một thứ gọi là “hệ thống”, mới biết điều kiện khiến nàng ta thất bại trong việc công lược, chính là khi hảo cảm của bất cứ ai tụt xuống mức âm.
Điều này chứng tỏ, vào lúc nàng quyết định đưa Thượng Quan Cẩm đi hòa thân, đã có người chán ghét nàng đến cực điểm.
Người ấy và Thượng Quan Cẩm hẳn có mối liên hệ bất thường.
Mà vị hoàng muội kia của ta, tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài.
“Giao dịch ư?”
Tô Nguyệt khinh thường: “Ngươi có thể cho ta lợi ích gì?”
“Không thể.”
Ta lại nhấp ngụm trà: “Nhưng trẫm có thể g.i.ế.c người, ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ.”
“Vô sỉ!”
Nàng nghe như sắp phát điên, nghiến răng ken két:
“Nếu ta biết kẻ nào thích Thượng Quan Cẩm như thế, ta còn đi gây sự với nàng ta làm gì! Cái hệ thống chó c.h.ế.t kia căn bản không hiển thị chỉ số hảo cảm cụ thể!”
Tô Nguyệt căm hận nói:
“Vốn dĩ ta còn tích đủ điểm để bắt đầu lại từ đầu, đều tại ngươi g.i.ế.c Lưu Phi Chi với Chu Sam, hại ta dùng hết sạch điểm số!”
“Vậy lúc trước ngươi án binh bất động là vì cớ gì?”
Nàng trầm mặc một lát, giọng mang chút gượng gạo:
“Ta vốn định rời đi một thời gian, đợi bọn họ chứng kiến sự lạnh lùng tàn bạo của ngươi rồi sẽ nhớ tới ta, đến lúc đó ta quay lại, bọn họ sẽ dễ dàng yêu ta thôi.”
Đúng là muốn quay lại làm lại từ đầu.
Ta lạnh lùng cười một tiếng, hóa ra nàng ta vẫn chưa từ bỏ ý định chiếm lại thân thể ta.
“Cười cái gì? Loại đàn bà như ngươi vừa lạnh lẽo vừa độc ác, chẳng ai thích đâu!”
“Khởi bẩm bệ hạ—”
“Lâm quý quân cầu kiến.”
11
Tô Nguyệt kinh ngạc đến không thốt nên lời: “Hắn mà cũng chủ động tới gặp ngươi ư?”
Lâm Minh Viễn là con trai độc nhất của Thượng thư Bộ Binh, danh môn thế gia nổi tiếng kinh thành.
Hắn khác hẳn bốn người kia.
Những người khác đều do gia tộc sắp xếp hoặc được Tô Nguyệt tuyển vào hậu cung, duy chỉ Lâm Minh Viễn là chủ động cầu được tiến cung.
Đạt được ước nguyện rồi, hắn lại cả ngày mặt lạnh như băng, đối với Tô Nguyệt xa cách dè dặt.
Trong hậu cung, hắn lạnh lùng cao ngạo nhất, cũng là đối tượng công lược khiến Tô Nguyệt đau đầu nhất.
Nàng ta ngẫm nghĩ, không che giấu vẻ hả hê:
“Không đúng, ngươi làm việc tàn nhẫn khiến người ta chán ghét, hắn chắc là tới để mắng ngươi thôi.”
Lâm Minh Viễn dựa vào xuất thân tôn quý, chưa từng nể nang Tô Nguyệt, cứ không vừa ý là ném cho nàng cái mặt lạnh, mở miệng là “cút”.
Tính tình thật khó lường.
Ta không để ý tới nàng, chỉ bảo: “Cho vào.”
Lâm Minh Viễn rõ ràng vừa tắm xong mới tới, toàn thân phảng phất hương thơm dễ chịu.
Ngoài trời sương đêm nặng nề, hắn cởi bỏ ngoại bào, chỉ còn bộ trung y mỏng nhẹ sát người.
Thân hình rắn rỏi, eo lưng mạnh mẽ, vóc dáng ai nhìn cũng phải khen đẹp.