Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Ta khẽ thở dài:

“Công gia, ngươi an phận mà ngồi xuống nghỉ ngơi đi. Nếu ngươi múa thêm vài điệu , e ngày mai tỷ muội thôn đều ta nhặt về không phải kẻ mù, mà là đại ngốc .”

Khóe môi hắn nhếch khẽ, bật ra một tiếng đục thấp.

Ta nghi hắn mặt đơ, lên còn đáng sợ hơn Diêm Vương điểm danh.

Hắn lại rất nghe lời, ta vừa xong, liền ngoan ngoãn tìm một góc ngồi yên.

Ta sân “oành oành keng keng” chẻ củi, hắn thì như mèo con, ngồi cạnh ta bất động.

Ta vài còn ngỡ hắn tắt thở tại chỗ, không yên tâm, bèn quệt tay đầy tro bụi lên người rồi đưa ra dò hơi thở.

“Thanh nương đang lo cho ta?” Hắn nghiêng đầu hướng về ta, như thể xuyên qua lớp vải băng mà thấy rõ ta.

“Thanh nương?” Gọi nghe thật mật!

Hai vành tai ta lập tức nóng rần như mây chiều đỏ rực:

“Ít tự dát vàng lên mặt mình đi. Ta là sợ ngươi c.h.ế.t rồi ta còn phải đào hố chôn, mệt c.h.ế.t người ta thôi!”

Khóe môi hắn run run, dường như nhịn chẳng nổi.

Sợ mình nặng, ta lại chữa lời:

“Hơn , vì cứu ngươi từ núi xuống, ta thiếu không ít nhân tình. Ngươi phải theo ta trả xong nợ, rồi muốn c.h.ế.t chưa muộn!”

Hắn lặng im hồi lâu, mới trầm :

“Ta là gánh nặng, liên lụy nàng.”

“Không phải, ngươi…” Ta bỗng nghẹn lời, chẳng biết đáp sao.

Từ trước đến ta gặp những nam nhân nhà chủ cũ, kẻ nào kẻ nấy hếch mũi nhìn đời, coi thường thiên hạ.

gặp Cố Tiêu, bề ngoài dữ dằn, sao lời lẽ lại nhún nhường hạ thấp?

Thật là điều ta chưa từng thấy qua!

4

Phải thừa nhận, lời ta hơi thẳng, song nam nhân này quá nhỏ nhen.

Suốt cả buổi chiều chui rúc phòng, hễ thấy ta là liền quay lưng.

Đến khi hoàng hôn buông, ta bưng chậu nước nóng vào:

“Ban ngày ra bao nhiêu mồ hôi, trước khi ngủ lau cho sạch, khỏi khó chịu.”

Cố Tiêu nửa nằm quay lưng trên giường, chẳng rõ ngủ thật hay giả vờ.

Dù sao ngủ trên giường ta, hắn nhất định phải sạch sẽ. Ta xắn tay áo, cầm khăn nóng áp lên lưng hắn mà lau.

Hắn cảm giác được ta đến gần, liền xoay người chộp lấy cổ tay ta, chuẩn xác đến lạ.

Ta sững nửa ngày – gã này mở thiên nhãn rồi sao, sao nào bắt trúng?

Khoảnh khắc ấy, cánh tay ta chạm cánh tay hắn, mặt ta n.g.ự.c hắn chừng một hai tấc.

“Nam nữ biệt, ta tự lo.”

Hắn theo cánh tay ta lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, vuốt ve một hồi rồi mới lấy khăn.

Ta tức như nuốt phải ruồi, cổ nghẹn lại.

Nam nữ biệt mà ngươi nắm tay ta?

Ta còn thể diện không?

Máu nóng bốc lên, ta liền phản tay áp hắn xuống, khóa chặt cả hai tay hắn trên đỉnh đầu.

lúc này, ta trên, hắn dưới.

Ngẫm lại hết thảy sự khác thường hôm , ta buột miệng hỏi:

“Ngươi phải chăng đem lòng yêu ta, nên mới ngượng ngùng ỡm ờ ?”

Cố Tiêu dường như chưa từng thấy nữ nào thẳng thắn như ta, gương mặt đỏ bừng, đỏ lan từ n.g.ự.c lên tận vành tai.

“Ta mắt mù, lỡ hành động thất thố. Thanh nương hẳn sẽ không trách kẻ mù như ta chứ?”

đến mức ấy, nếu ta còn giữ chặt không buông, thì chẳng hóa ra thành nhỏ mọn sao.

Ta tức giận đẩy hắn ra, đẩy luôn chậu nước đến bên:

“Ngươi là bệnh nhân, ta so đo với ngươi . Mau lau sạch mà nghỉ ngơi đi!”

phòng một chiếc giường, ta nhường cho hắn, còn mình trải chiếu nằm đất, trở mình mãi chẳng yên.

Bạc tay ta còn, nuôi thêm một người không khó. Khó chỗ – hắn là nam nhân!

phận hắn ta chẳng biết, nhỡ đâu bị kẻ thù truy sát, lại liên lụy đến ta thì sao?

Thứ , hắn cùng ta, không danh không phận, miệng lưỡi thiên hạ sao tránh khỏi dị nghị.

5

Ta vốn định đem hắn lên quan tìm thích, sáng sớm dậy mượn lão Vương què một cỗ xe , lại nướng mấy bánh khô làm lương.

Khi quay về thì thấy hắn tỉnh, trần vai trần n.g.ự.c mà đi qua đi lại trước mắt ta, phô bày đến nỗi khiến người ta đỏ mặt!

Ta dịu dỗ dành:

“Nhà ta chẳng y phục nam nhân, dăm bữa nửa tháng gió lạnh về, hôm đưa ngươi ra phố may cho một bộ, được không?”

Hắn ngoan ngoãn gật đầu, ta lên xe .

Ngón tay mò đụng vào lớp rơm lót thô ráp, hắn lộ ra vài phần ngơ ngác:

“Đây là…?”

“Xe .”

Hắn trầm , như thể chưa từng thấy qua.

Ta đoán hắn ắt hẳn xuất từ nhà quyền quý, quen ngồi xe ngựa xe kiệu, phải chịu ngồi thứ thô sơ này, bèn kiên nhẫn giải thích:

“Ngựa quý giá, nhà dân cày đâu dám nuôi. Bò thì phải giữ lại mà cày. Xe tuy xóc nhưng coi như tiện lợi, ngươi gắng mà chịu đựng vậy.”

nhỏ hí vang như phụ họa, hắn đành miễn cưỡng ngồi vững.

Ra khỏi thôn tất phải vào thành, ta sợ gặp người quen nên đội sẵn mũ trúc che màn sa.

Mà hắn không y phục, vào phố liền khiến người ta nhìn ngó, thành ra ta càng thấy hổ thẹn.

“Bà chủ, lấy cho hắn mấy bộ vải thô mà vừa người.”

Hắn sờ soạng y phục một hồi, thoáng hiện nét chán ghét, song không thoát khỏi mắt ta.

Ta ghé tai hắn nhỏ đe:

“Nhà ta , đừng bày đặt kén chọn. thì yên, không thì cứ thiên hạ chê ngươi.”

Hắn thay đồ khá gọn ghẽ.

Hừ, ta vốn là a hoàn nhà giàu, nắm bắt tâm lý công gia nào chẳng quen!

y phục thường dân mà hắn toát ra mấy phần quý khí, ta ngắm mà thấy đắc ý.

hắn xuống xe, đi đến cổng nha , vừa đến đôi sư đá thì hắn khựng lại, bàn tay lên đầu sư , bỗng đứng c.h.ế.t trân không chịu bước.

“Ngươi định đưa ta đi đâu?” – hắn lạnh lùng, kiên quyết.

Ta thoáng cả kinh, lẽ nào hắn là kẻ phạm tội, nên vừa nghe đến nha liền cảnh giác?

Ta cố lựa lời uyển chuyển:

“Đưa ngươi đến quan tìm người nhà thôi mà.”

Hắn đột nhiên gằn :

“Ngươi muốn bỏ ta? Giao ta cho quan ?”

Lời ấy thốt ra, chẳng khác nào oán phụ bị lang quân ruồng rẫy.

Ta còn chưa kịp đáp, hắn dậm chân không chịu nhúc nhích.

Ta lôi mãi không xong, lại khiến quân sĩ tuần thành chú ý:

“Bên kia làm đó!”

Lưỡi ta nghẹn lại, còn chưa kịp nghĩ , thì hắn bỗng chắn trước mặt ta, ôm quyền :

“Làm phiền hai vị đại nhân. Tiểu phụ nhân mang thai, khó chịu nôn nao, nên mới dừng chân nghỉ tạm. Mong đại nhân châm chước.”

Quân sĩ liếc nhìn, khẽ thì thầm mấy câu, rồi liền bỏ đi.

Đáng tiếc hắn hình cao lớn, chắn hết tầm mắt ta, ta chẳng rõ họ ra hiệu điều .

Ta nghiến răng véo hắn một :

mà phụ nhân, mà mang thai, ngươi bậy bạ chi đó!”

Trời đất chứng giám, ta tuy từng gả cho người ta, nhưng còn là khuê nữ, làm sao hắn phá hoại thanh danh đến !

Tùy chỉnh
Danh sách chương