Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

12.

Cuộc sống lớp 12, giống như một cỗ máy vận hành tốc độ cao.

Căng . Bận rộn. Ngập tràn áp lực.

Tôi và Trần Dương, sóng vai chiến đấu.

Mục tiêu của chúng tôi, là hai ngôi trường danh giá nhất cả — Thanh Hoa và Bắc Đại.

Tình bạn chúng tôi, trong những tháng ngày kề vai sát cánh ấy, ngày càng bền chặt.

Đó là một thứ tình vượt lên trên ranh nam và nữ — như những đồng đội nơi chiến trường.

Chúng tôi thấu hiểu , ủng hộ , không cần lời nói thừa thãi.

Cuộc sống trong khu tập thể “ Tường Đỏ” tưởng như phẳng lặng như mặt hồ.

Nhưng dưới lớp tĩnh lặng ấy, tôi lại có thể nhận được một dòng chảy ngầm đang cuộn trào.

Bí thư Trần – cha của Trần Dương – ngày càng ít khi về nhà.

Trên gương mặt ông, những nếp nhăn căng cứng hiện rõ.

Vẻ trầm tư như hằn sâu vào mỗi lần ông lặng lẽ rời đi.

vệ trước cổng khu nhà thay đổi liên tục.

Công tác kiểm tra cũng ngày một nghiêm ngặt hơn.

Một lần,

Tôi nhìn thấy vài người ngoài tóc vàng mắt xanh lảng vảng ở cổng khu tập thể.

Họ cầm máy ảnh, giả vờ như đang chụp phong .

Nhưng ánh mắt của họ lại thường xuyên lướt vào trong khu,

đầy giác, đầy toan tính — kiểu giác của những kẻ từng qua huấn luyện.

Tôi kể lại chuyện ấy cho mẹ.

Mặt mẹ lập tức trầm xuống.

“Nhiên Nhiên, sau này tan học xong, con đừng lang thang ngoài đường.”

“Về nhà ngay nhé.”

Tôi gật đầu.

Tôi hiểu — có điều gì đó, sắp xảy ra rồi.

Cơn bão đang âm thầm gom gió.

Và ngôi nhà này… đang nằm ngay chính tâm bão.

Một buổi chiều.

Tan học.

Một chiếc xe hơi màu đen lạ mặt đỗ trước cổng trường.

Từ trong xe bước xuống một người đàn ông mặc vest.

Anh ta lịch thiệp, chặn tôi lại.

“Xin hỏi, em là bạn học Chu Niệm không?”

Anh ta hỏi bằng tiếng Trung rất chuẩn,

nhưng giọng nói vẫn vương chút cứng nhắc không dễ nhận ra.

“Là tôi.” Tôi giác nhìn anh ta.

“Chào em, tôi là đại diện tuyển sinh của Viện Công Nghệ Massachusetts.”

Anh ta tôi một tấm danh thiếp.

“Chúng tôi rất ấn tượng thành tích của em trong kỳ thi Olympic.”

“Chúng tôi sẵn sàng cấp cho em học bổng toàn phần và mời em sang Mỹ học.”

MIT.

Thánh đường trong mơ của biết bao học sinh chuyên khoa học thuật trên toàn thế .

Đây là lời mời mà bất kỳ ai cũng khó lòng từ chối.

Nhưng tôi…

Tôi lại thấy trong mắt anh ta có một thứ gì .

Không phải ngưỡng mộ.

Mà là… sự tham lam.

Loại ánh nhìn của kẻ đi săn khi bắt gặp con mồi ưng ý.

ơn, nhưng tôi không có ý định ra ngoài.”

Tôi từ chối thừng.

Người đàn ông đó dường như cũng chẳng lấy gì làm ngạc nhiên. Anh ta mỉm cười.

“Bạn học Chu Niệm, đừng vội ra quyết định như thế.”

“Chúng tôi biết, cha của cô là một sư vô cùng xuất sắc.”

“Chúng tôi sẵn sàng dành cho ông ấy môi trường nghiên cứu tốt nhất thế , cùng đãi ngộ tối ưu nhất.”

“Chỉ cần ông ấy đồng ý, tất cả các phòng thí nghiệm tại Học viện Công nghệ Massachusetts đều sẽ cửa chào đón.”

Lời anh ta nói, như một con rắn độc đang thè lưỡi – lộ đuôi rồi.

Mục tiêu của họ là cha tôi.

Là “ Lôn”.

“Tôi không hiểu anh đang nói gì.” Giọng tôi lạnh hẳn.

“Cha tôi chỉ là một công nhân bình thường.”

“Bạn học Chu Niệm, cần gì phải khiêm tốn vậy?” Người đàn ông ép sát từng bước.

“Tổng sư của dự án ‘Long Mạch’, sao lại chỉ là người bình thường được chứ?”

Long Mạch.

Hắn biết cả mật danh này.

Trái tim tôi trĩu nặng như chì.

Chuyện này nghiêm trọng hơn tôi tưởng.

“Tránh ra.” Tôi lạnh lùng nói.

“Bạn học Chu Niệm, tôi hy vọng cô có thể suy nghĩ thật .”

“Đây là cơ hội ngàn năm có một, cho cả cô và gia đình cô.”

Giọng điệu của anh ta bắt đầu ngả sang đe dọa.

Ngay lúc đó, một chiếc xe Hồng Kỳ màu đen lặng lẽ trờ tới, dừng ngay bên cạnh chúng tôi.

Cửa xe bật .

Một người đàn ông trẻ mặc trường sam kiểu Trung Quốc bước xuống, mặt không xúc.

Anh ta đi đến bên tôi, nhẹ nhàng gật đầu chào, rồi xoay người nhìn về “đại diện MIT”.

“Thưa ông, đây là lãnh thổ Trung Quốc.” Giọng anh ấy không lớn, nhưng từng từ như đóng đinh vào đá.

“Mời ông rời đi ngay lập tức.”

Mặt tên mặc vest đanh lại.

Hắn liếc nhìn người đàn ông trẻ, rồi nhìn sang chiếc Hồng Kỳ sau anh ta.

Ánh mắt tham lam ban nãy biến thành e dè.

Không nói thêm lời nào, hắn quay ngoắt người, nhanh chóng lên xe bỏ đi.

“Cô Chu, mời lên xe.”

Người đàn ông trẻ cửa giúp tôi.

“Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ chịu trách nhiệm đón cô đến trường.”

“Tôi tên là Trương Trì.”

Tôi lên xe.

Xe lăn bánh, êm ái và bình ổn.

Tôi biết mình đã được bảo vệ.

Hoặc nói hơn… là giám sát.

Nguy hiểm, đã đến rất gần.

“Trương Trì.” Tôi khẽ cất lời.

“Có tôi.”

“Ba tôi… ông ấy ổn chứ?”

Trương Trì im lặng.

Không khí trong xe gần như đông cứng lại.

Rất lâu sau, anh mới lên tiếng:

“Trước khi lên đường làm nhiệm vụ lần này, tổng sư có để lại một câu.”

“Ông dặn tôi, nếu cô gặp nguy hiểm, nhất định phải nhắn lại.”

Hơi thở tôi nghẹn lại.

“Ông nói—‘Hãy vào ngọn đó’.”

Tôi nhắm mắt lại.

Trong lòng bàn , tôi siết chặt mảnh kim loại lạnh toát ấy—một mảnh vỡ từ dãy Kunlun.

Nó lạnh buốt, sắc bén, và cứng cỏi như ý chí của ba tôi.

Kỳ thi đại học đang tới gần từng ngày.

Nhưng tôi biết, một cuộc chiến còn lớn hơn đã bắt đầu.

Tôi không còn chỉ là một học sinh cấp ba bình thường.

Tôi là con gái của Chu Sùng Sơn.

Và tôi cũng là một người chiến đấu—ở hậu phương.

Chiến trường của tôi không có khói thuốc, nhưng tôi vẫn không được phép thua.

Bởi sau lưng tôi là gia đình tôi, là ba tôi.

Là dãy tuyết hùng vĩ kia—mang tên “ Lôn”.

13.

Chiếc xe Hongqi màu đen ấy đã trở thành một phần trong cuộc sống lớp 12 của tôi.

Trương Trì, cũng trở thành cái bóng lặng lẽ bên cạnh tôi.

Ngày nào anh ta cũng giờ có mặt dưới lầu nhà tôi.

Rồi lại giờ dừng trước cổng trường.

Không nói dư một lời.

Không lộ ra chút biểu nào.

Sự hiện diện của anh ấy, bản thân nó đã là một tuyên ngôn.

Tuyên ngôn về sự biệt của tôi.

Tuyên ngôn về tường vô hình bao quanh tôi.

Trần Dương thấy tất cả.

Ánh mắt của cậu ấy, từ lo lắng ban đầu, trở thành nỗi bất lực sâu thẳm.

chúng tôi, khoảng cách ngày một dài ra— kéo căng bởi chính chiếc xe đó.

Chúng tôi vẫn là bạn cùng bàn.

Vẫn cùng thảo luận bài vở.

Nhưng có những điều, đã âm thầm đổi .

Chúng tôi đều hiểu ý, không còn nhắc đến chuyện tương lai.

Kỳ thi đại học đang đến gần từng giờ.

Không khí căng dường như đã đông cứng lại.

Đối tôi, áp lực đến từ hai .

Từ sách vở, và từ hiện thực ngầm trong bóng tối.

Tôi không biết, những kẻ đang giấu mình kia đang toan tính gì.

Tôi không biết, liệu bọn họ có vào lúc quan trọng nhất này—mà ra hay không.

Tôi chỉ có thể chờ đợi.

Và học như điên.

Tôi nhét đầy từng phút từng giây bằng công thức và lý thuyết.

tri thức để xây nên hàng rào phòng ngự trong lòng.

Đó là vùng đất duy nhất thuộc về tôi, không thế bên ngoài làm phiền.

Một ngày trước kỳ thi

Mẹ không giống như những phụ huynh , chẳng căn dặn tôi lấy một câu.

Bà chỉ lặng lẽ nấu cho tôi một bữa cơm thật ngon, món thịt kho tôi yêu thích nhất.

“Niệm Niệm, đừng sợ.”

Bà gắp cho tôi một miếng thịt, rồi nhẹ nhàng nói:

“Ba con từng nói, người nhà họ Chu, xương cứng lắm.”

“Dù trời có sập, cũng vẫn gánh nổi.”

Tôi gật đầu, nuốt mắt lẫn cơm trắng vào trong.

Ngày thi.

Trời trong xanh.

Chiếc xe của Trương Trì, vẫn đợi sẵn dưới nhà.

Hôm nay anh ấy mặc thường phục,

nhưng dáng đứng tắp ấy vẫn không giấu được khí chất quân nhân.

Anh tự mình cửa xe cho tôi.

“Cô Chu,” – lần đầu tiên anh lên tiếng – “chúc cô thi tốt, thuận buồm xuôi gió.”

Tôi mỉm cười đáp lại:

ơn anh.”

Xe tôi đến điểm thi.

Bên ngoài chật kín phụ huynh và giáo viên học sinh đi thi.

Đông nghẹt người.

Xe chúng tôi dừng lại bên ngoài ranh an ninh, lập tức thu hút mọi ánh nhìn.

Tôi không để tâm.

Đeo túi đựng đồ học tập trong suốt, tôi sải bước vào trường.

Trương Trì theo sát sau lưng, giữ khoảng cách ba mét.

Ngay khoảnh khắc sắp bước qua cổng trường,

khóe mắt tôi thoáng bắt được một bóng người.

bên kia đường, dưới tán cây.

Một người đàn ông đội mũ lưỡi trai,

cũng đang nhìn tôi.

Ánh mắt hắn lạnh như băng, sắc bén như dao,

giống hệt ánh mắt của kẻ săn mồi đang rình trong bụi cỏ.

Tim tôi siết chặt.

Trương Trì rõ ràng cũng đã nhìn thấy.

Anh không hé một lời, chỉ lặng lẽ bước xê dịch nửa bước sang trái,

vừa đủ để che khuất tầm nhìn của gã đàn ông kia.

Bàn anh, đã lặng lẽ ra sau lưng.

Tôi không quay đầu.

Thậm chí không hề dừng lại lấy một giây.

Bình thản bước qua cổng trường.

Bởi tôi vào ngọn ấy.

Cũng vào người đang bảo vệ ngọn đó.

Môn đầu tiên: Ngữ văn.

Đề bài viết: Trách nhiệm.

Tôi cầm bút lên,

trong đầu hiện lên bóng lưng của ba.

Tuyết trắng quanh năm không tan trên đỉnh Lôn.

Là thanh kiếm sắc nhất, là tấm khiên vững nhất mà Giáo sư Tiền từng nói.

Tôi viết liền mạch, như chảy mây trôi.

Vài ngày tiếp theo, yên ả trôi qua.

Người đàn ông đội mũ lưỡi trai không còn xuất hiện.

Nhưng tôi biết, hắn vẫn chưa đi xa.

Nguy hiểm vẫn như thanh kiếm Damocles treo lơ lửng trên đầu—

bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.

Khi tiếng chuông kết thúc môn thi cuối cùng vang lên,

tôi đặt bút xuống.

Tôi bước ra khỏi phòng thi.

Bên ngoài là vô số gương mặt phấn khích, nhẹ nhõm.

Là ánh mắt chờ đợi của các bậc phụ huynh.

Bầu trời cao và xanh thẳm.

Thời cấp ba của tôi, đến đây là kết thúc.

Trần Dương đứng đợi ở xa.

Cậu ấy mỉm cười, lộ ra hai chiếc răng khểnh quen thuộc.

“Thi sao rồi?”

“Cũng ổn.” Tôi đáp.

Chúng tôi sánh bước bên , giống hệt như bao lần tan học trước đây.

“Định trường nào chưa?” – cậu hỏi.

“Thanh Hoa.” – Tôi không do dự.

“Khoa Vật lý.”

Trần Dương im lặng một lúc.

“Tớ… chắc sẽ Bắc Đại.”

“Học viện Quản lý Quang Hoa.”

Chúng tôi đều những ngôi trường tốt nhất.

Nhưng lại rẽ sang những hướng .

Ngã rẽ của cuộc đời đến một cách yên bình đến lạ.

Chiếc xe của Trương Trì vẫn lặng lẽ đậu bên lề đường.

“Tớ phải đi rồi.” – Tôi nói.

“Ừ.” – Trần Dương gật đầu.

“Chu Niệm.” – Cậu đột ngột gọi tôi lại.

“Sao thế?”

“Dù sau này có chuyện gì xảy ra…” – Cậu nhìn vào mắt tôi, giọng rất nghiêm túc –

“Nếu cần giúp đỡ, nhất định phải nói tớ.”

“Tớ… vẫn luôn ở đây.”

Tim tôi như ai đó khẽ gõ một nhịp.

“Được.”

Tôi lên xe.

Xe bắt đầu lăn bánh.

Trong gương chiếu hậu, bóng dáng Trần Dương nhỏ lại.

Tôi khép mắt.

Trong đầu lại vang lên câu nói của ba—

Hãy vào ngọn ấy.

Kỳ thi đại học chỉ là ải đầu tiên trên chiến trường cuộc đời tôi.

Trận chiến thật sự, mới chỉ vừa bắt đầu.

Tương lai của tôi, định sẵn sẽ không tầm thường.

Bởi tên tôi là Chu Niệm.

Còn cha tôi—là Chu Sùng Sơn.

14.

Mùa hè sau kỳ thi đại học, vừa dài vừa tĩnh lặng.

Kết quả thi được công bố.

Không ngoài dự đoán, tôi là thủ khoa khối Tự nhiên toàn quốc năm đó.

Số điểm ấy đã phá vỡ mọi kỷ lục trước đây.

tức như một quả bom nổ tung, nhưng tất cả các phương tiện truyền thông đều một tường vô hình chắn lại.

Không có một phóng viên nào tìm được cánh cổng của khu nội thành gọi là “Tường Đỏ”.

Cuộc sống của tôi không hề quấy rầy.

Bình yên đến mức tựa như mặt biển phẳng lặng trước bão giông.

Tôi và mẹ sống một cuộc đời giản dị mỗi ngày: đọc sách, nấu ăn, đi dạo.

Chúng tôi hiếm khi nhắc đến cha.

Nhưng ông vẫn như thể đang hiện hữu trong từng góc nhỏ của ngôi nhà.

Đến ngày đăng ký nguyện vọng.

Tôi không một chút do dự.

Đại học Thanh Hoa, khoa Vật lý, chuyên ngành Vật lý lý thuyết.

Đó là con đường gần thế của cha nhất.

Mẹ nhìn tờ giấy nguyện vọng, định nói lại thôi.

Cuối cùng chỉ khẽ thở dài.

“Đây là lựa của con.”

“Mẹ ủng hộ con.”

“Nhưng mà, Niệm Niệm, con đường đó… rất vất vả.”

Tôi gật đầu.

“Con không sợ.”

Vài hôm sau.

Trương Trì mang đến một bưu kiện.

Không có thông người gửi.

Chỉ có một con dấu bằng sáp đỏ.

Hoa văn trên đó là một đỉnh tuyết sừng sững.

Biểu tượng của Lôn.

Hơi thở tôi nghẹn lại.

bưu kiện ra.

Bên trong có hai món đồ.

Một thư.

Và một quyển , dày cộm, giấy đã ố vàng.

Thư là do giáo sư Tiền Viễn Sơn gửi đến.

Nét ông ấy mạnh mẽ, cứng cáp.

Trong thư, ông chúc mừng tôi đạt thành tích xuất sắc.

Cũng khẳng định tôi đã chuyên ngành.

Ông viết: khoa Vật lý của Thanh Hoa cũng chính là nơi cha tôi từng theo học.

Ở đó, tôi có thể tìm thấy dấu vết của ông.

Cuối thư, ông viết:

“Bạn học Chu Niệm, quyển này là do cha em nhờ tôi chuyển giao.”

“Ông ấy nói: khi nào em đủ khả năng hiểu toàn bộ nội dung bên trong, em sẽ có tư cách, để cánh cửa đó.”

Ánh mắt tôi dừng lại trên quyển kia.

Bìa da bò đã mòn vẹt đến mức không còn rõ hình.

Không có một dòng nào trên đó.

Tôi trang đầu tiên.

Một mùi hương quen thuộc, hòa lẫn thuốc lá và dầu máy, phả vào mặt.

Đó là mùi của cha.

Bên trong, không phải viết.

Chi chít những dòng viết : công thức, bản vẽ, và cả những ký hiệu tôi hoàn toàn không hiểu nổi.

Từ cơ học Newton căn bản,

đến thuyết tương đối và lượng tử học phức tạp,

rồi cả những lý thuyết vượt tầm hiểu biết hiện tại mà tôi chưa từng nghe qua.

Đó là hệ thống tri thức của cha.

Là đại dương tư tưởng của ông.

Tôi lật từng trang một.

Nét khi thì cẩn thận tỉ mỉ, khi thì nguệch ngoạc vội vàng.

Dường như có thể hình dung ra ông lúc thì trầm tư suy ngẫm, lúc lại như ánh chớp lóe lên đêm đen.

Trong cuốn này, tôi nhìn thấy một người cha hoàn toàn .

Không còn là người công nhân trầm lặng,

không còn là người cha nghiêm khắc những nguyên tắc cứng nhắc,

mà là một người tiên phong đơn độc đang khám phá chân lý của vũ trụ.

Một sư vĩ đại, trí tuệ để xây dựng nên những bản thiết kế đầy hoài bão.

Tôi cuốn vào đó, quên ăn quên ngủ.

Vài trang cuối cùng của cuốn lại được viết bằng mật mã.

Một loại mật mã phức tạp, dựa trên bảng tuần hoàn và các hằng số vật lý thiên văn.

Tôi bắt đầu thử giải mã.

Đó là một thử thách khổng lồ,

nhưng cũng là một trò chơi kích thích trí tuệ.

Là bài kiểm tra cha để lại cho tôi.

Thư báo trúng tuyển tới.

Tím Tinh Tế – màu đặc trưng của Đại học Thanh Hoa.

Trần Dương cũng nhận được thư báo của Đại học Bắc Kinh.

Cậu ấy tìm tôi.

Chúng tôi ngồi trên băng đá trong sân nhà,

giống như hai chiến binh sắp bước vào những chiến trường .

“Vậy là sau này, chúng ta sẽ là hàng xóm, cũng là đối thủ.” Cậu ấy cười nói.

Thanh Hoa và Bắc Đại, cách một tường. Vừa yêu vừa đấu.

“Tôi sẽ không thua cậu đâu.” Tôi đáp.

“Dĩ nhiên rồi.”

Mùa hè ấy, chúng tôi nói rất nhiều.

Về quá khứ, về tương lai.

Nhưng cả hai đều ngầm hiểu mà né tránh điều quan trọng nhất.

Về gia đình tôi.

Về chiếc xe màu đen hôm ấy.

Có những chuyện, không biết… có lẽ lại là một cách để bảo vệ cậu ấy.

Trước ngày khai giảng,

tôi cuối cùng cũng đã giải được mật mã trong cuốn .

Không phải thông mật gì.

Chỉ là một đoạn .

Viết cho tôi.

“Gửi con gái yêu của cha,

Nếu con đang đọc những dòng này, tức là con đã trưởng thành.

Con đường trước rất dài, đầy rẫy chông gai.

Kẻ địch sẽ mọi cách để dụ dỗ, để đánh gục, để thao túng con.

Chúng sẽ tiền tài, danh vọng, và cả những điều con chưa từng tưởng tượng nổi.

Nhưng con phải nhớ –

Điều chúng ta gìn giữ, là mảnh đất dưới chân mình.

Là sự bình yên của hàng triệu người sau lưng.

Sứ mệnh này, cao hơn tất thảy.

Kể cả mạng sống của chúng ta.

Đừng sợ, cũng đừng khóc.

Cha để lại cho con một chiếc chìa khóa.

Nó nằm ở nơi tận cùng tri thức.

Hãy trí tuệ của con để tìm ra nó.

Nó sẽ dẫn đường, con đến bên cha.

Trên đỉnh Lôn, cha đợi.”

– Cha, Chu Sùng Sơn.

Tôi khép lại cuốn .

mắt lặng lẽ lăn dài.

Đây không phải một thư gia đình.

Mà là một bản di chúc.

Cũng là lời thách thức cho một cuộc chiến.

Cha ơi, con hiểu rồi.

Từ hôm nay, con không chỉ là con gái của cha nữa.

Mà là một chiến sĩ — người sẽ bảo vệ Lôn.

Vũ khí của con là trí tuệ.

Chiến trường của con chính là Thanh Hoa viên.

Tùy chỉnh
Danh sách chương