Đêm giao thừa năm 1983, tôi bận rộn suốt cả ngày bên bếp lửa.
Bốn món mặn một món canh đã chuẩn bị xong. Nồi canh sườn hầm sen đã ninh suốt ba tiếng đồng hồ, đó là món Trần Thiệu Quốc thích nhất.
Khi anh ta đẩy cửa bước vào, phía sau còn có một người phụ nữ mặc áo khoác dạ trông vô cùng đắt tiền.
Cô ta giẫm lên mặt sàn tôi vừa lau sạch bóng, vừa đi vừa cắn hạt hướng dương, vỏ nhả đầy dưới đất.
Trần Thiệu Quốc đập một xấp tiền xuống bàn.
Ngay cạnh bát canh sườn vẫn còn đang bốc khói nghi ngút.
“Ba trăm đồng, cô về quê đi. Tôi và Lệ Bình tháng sau sẽ lĩnh chứng.”
Tôi bưng đĩa thức ăn cuối cùng đặt lên bàn, tay vẫn vững vàng như đá.
Ở kiếp trước, cũng chính vào lúc này, tôi đã q/uỳ trên nền gạch này cầu xin anh ta suốt ba ngày ba đêm.
Cầu xin đến mức đầu gối m/ài ra m/áu, vậy mà anh ta vẫn nhẫn tâm gọi người tống tôi lên chuyến xe về làng.
Sau đó, tôi sống cả đời quẩn quanh ở xóm nghèo, cho đến tận lúc ch/ết.
Kiếp này, tôi không q/uỳ.