Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1.
Năm Kiến thứ bảy, một người họ hàng xa của Tạ gửi một biểu tiểu thư đến kinh thành lánh nạn, tạm thời ở lại Tạ .
Mẹ chồng không cho ta ra đón, ta bèn đứng từ xa .
biểu tiểu thư bước xuống từ xe ngựa có dáng người cao ráo, mày vô cùng phong lưu.
Niềm vui của mẹ chồng không sao che giấu được, bà kéo tay nàng tới lui, miệng không ngừng nói:
「Phải con đến sớm hơn vài năm thì tốt rồi.」
Phu quân thấy nàng cũng ngẩn người.
Nàng được sắp xếp ở khách xá bên trong.
Ta tình cờ gặp biểu tiểu thư trong sân.
Đôi đẹp dịu dàng của nàng lướt một vòng trên người ta, rồi dừng lại thấy đôi tay sưng vù củ cải.
là vì sáng nay vấn an dâng trà cho mẹ chồng, ta cúi lưng thấp hơn một tấc, liền ma ma quản giáo cho ăn một trận roi.
Ta giấu tay vào trong ống tay áo, cố tỏ ra đoan trang hỏi nàng ở trong phủ có điều không quen không.
Biểu tiểu thư có vẻ lơ đãng, không có ý muốn gần gũi, ta nói vài câu khách sáo rồi biết ý rời đi.
Tiểu thư nhà quan và một y nữ xuất thân từ chốn thị thành, quả thật chẳng có để nói với nhau.
Nàng trông rất quen , ta đi một đoạn xa mới nhớ ra đã gặp ở đâu.
Đêm giao thừa năm tân hôn, Thánh thượng mở yến tiệc đãi quần thần ngự uyển của hoàng .
Ta theo phu quân đến dự tiệc.
là lần đầu tiên ta được thấy một bữa yến tiệc của giới tộc.
Các tiểu thư nhà quyền ai nấy đều trang điểm tinh xảo, trâm cài tóc nấy đều lộng lẫy hơn người.
Ta chỉ đeo bộ trang sức bằng bạc duy nhất của mình, trông có phần xoàng xĩnh giữa ánh châu quang bảo khí rực rỡ này.
Nhưng cũng không sao, quan trọng nhất là được ăn cỗ.
Lý phi cùng Thánh thượng dự tiệc ở tiền điện, tiệc của nữ quyến ở hậu đình do Hoàng hậu ngồi chủ tọa, nhưng bà chỉ ăn vài miếng rồi rời đi nghỉ ngơi, giao lại cho Ngọc Phúc công chúa chủ trì.
Nghe đồn công chúa có dung mạo vô song, ta ngồi ở cuối, không rõ mặt nàng.
Chỉ biết heo sữa quay của ngự trù quả thật da giòn thịt mềm, nước thịt đẫm đầy, béo không ngấy, vừa vào miệng đã thơm ngào ngạt.
rượu đã ngà ngà say, công chúa bỗng gọi tên ta.
「Tài học của vang danh kinh thành, hẳn là người thê tử xứng đôi với huynh ấy cũng là một tài nữ, hay là ngươi ngâm một bài thơ ngay đây, thấy thế ?」
Giọng điệu này không giống đang khen ngợi.
Phu quân của ta, Tạ , sớm đã được chọn làm thư đồng cho Thái tử, Thánh thượng sủng ái Ngọc Phúc, cũng cho nàng theo học cùng Thái tử.
Hai người họ có tình thanh mai trúc mã.
Ta chỉ biết đọc thuộc lý thuyết y thư, làm thơ thì làm sao biết được.
Ta cung kính và hổ thẹn, nói rằng mình tài hèn học cạn, xin tự phạt ba chén.
Công chúa tỏ ra rộng lượng, lại nói:
「Ừm… Thôi được, vậy thì hãy gảy một khúc đàn góp vui cho các nữ.」
Mười tay này của ta, bảo chúng cân đo đong đếm thảo dược không sai một li thì còn được, chứ gảy đàn thì dù có vặn quắn cả lại cũng không làm nổi.
Công chúa lại gọi ta chơi đố vật trong hộp, phi hoa lệnh, kinh sử lệnh, ném tên vào bình… ta cũng không biết, chuốc cho đầy một bụng rượu.
Bày ra trăm thứ xấu hổ.
Các mệnh phu nhân và nữ trong đều ta, che miệng cười khúc khích.
Cho đến cuối cùng, một tiếng “choang” chói tai vang lên, công chúa ném vỡ chén rượu khiến cả tiệc im phăng phắc.
「 này cũng không biết, kia cũng không hay, một kẻ ngu dốt ngươi cũng xứng để gả cho sao?」
Ta không dám đáp lời, trán rịn ra mồ hôi.
Dù có ngốc đến cũng biết là mình đang nhắm vào.
Nhưng cơn giận của bậc lá ngọc cành vàng, ta chỉ có thể câm lặng chịu đựng.
Ta cúi đầu, thấy sủi cảo thịt cừu pha lê, gân heo hầm rượu, bánh đường hoa hồng… trước bỗng trở nên chẳng còn ngon chút .
Ta chịu đựng cho qua chuyện, một sau lén rời tiệc ra ngoài hóng gió, lại nghe thấy một câu nói vừa hờn vừa giận vọng ra từ sau hòn giả sơn:
「 , có phải huynh đã có thất rồi nên không muốn gần gũi với muội nữa không?」
Phu quân lạnh lùng xa cách của ta mặc cho Ngọc Phúc công chúa níu lấy tay áo mình.
「Chất từng ra tay chữa khỏi độc lạ cho tổ của thần. Thần… phải thay tổ báo ân.」
Chàng cúi đầu rũ , dáng vẻ vô cùng cung kính, lại có ba phần tủi thân.
Ngọc Phúc công chúa tức giận nói:
「Ta thấy nó vừa thô kệch vô lễ, lại còn vô học. Nghèo kiết x á c đến mức ta phát bực! Nếu không phải con tiện tì xen vào phá đám, sao huynh với muội lại đến nỗi uyên ương chia lìa!」
Sắc mặt phu quân sa sầm:
「Công chúa, xin hãy cẩn trọng lời nói.」
Ngọc Phúc công chúa rưng rưng chực khóc, trông vô cùng đáng thương.
Ta nấp mình sau cành cây và bóng đêm, thấy có chút buồn bã.
Rõ ràng từ định hôn ước đến cưới thê tử mới về nhà là cả hai năm trời, chàng chưa từng có một lời phản đối .
Thật kỳ lạ, ta chẳng làm cả, sao lại trở thành kẻ xấu phá hoại uyên ương chứ.
biểu tiểu thư kia lại có đến bảy, tám phần giống với Ngọc Phúc công chúa ta thấy đêm .
Ta chợt hiểu ra sao phu quân lại sững người lần đầu gặp nàng.
Sau biểu tiểu thư vào phủ, bóng người trên giấy dán cửa sổ thư phòng của phu quân đã trở thành một đôi.
ta thì chưa từng bước chân vào thư phòng của chàng.
Sau thành hôn không lâu, ta vốn định mang sách y của mình vào thư phòng.
Nghĩ rằng sau này hai phu thê cùng nhau đọc sách dưới đèn, cũng là một thú.
Nhưng lại phu quân khéo léo từ chối. Sắc mặt chàng điềm nhiên, lời lẽ uyển chuyển:
「 đọc sách, ta không quen có người bên cạnh, hơn nữa sách của ta thật sự quá nhiều, thư phòng đã không còn chỗ chứa, nàng hãy dọn một gian phòng khác để đặt sách đi.」
Ta hiểu, và cũng tôn trọng.
Nhưng các gian phòng ở Tạ phủ đều có công dụng riêng, lại không thể trống ra một phòng cho ta làm thư phòng.
Ta đành phải nhờ người đóng một kệ đặt trong phòng ngủ.
Mẹ chồng đã cằn nhằn lần, chê kệ đầy sách cũ kỹ chướng , không hợp với phong cách trang nhã của đồ đạc trong phòng.
Nhưng đây cũng không phải lỗi lầm to tát, không đến mức phải dùng đến pháp.
Ta dạ biết rõ, không hề cãi lại, mặc cho bà nói.
Mỗi ngày sau bữa tối, phu quân đến thư phòng của chàng, còn ta ở trong phòng ngủ.
Bên này sang bên kia, chỉ có bóng người mờ ảo hắt qua cửa sổ đối diện với ta.
vậy cũng coi là cùng nhau đọc sách dưới ánh nến rồi nhỉ. Giờ thì ta đã biết, hóa ra là có thể vào trong .
Ta không phải không hiểu sao mẹ chồng lại không hài .
Tạ mười tám tuổi đã đỗ tiến sĩ, được bổ nhiệm chức Hàn lâm viện tu soạn, hai mươi ba tuổi được thăng làm Chiêm sự phủ thiếu chiêm sự, tá cho Đông cung.
Có thể nói là một thiên tài trẻ tuổi.
Triều đình hiện chỉ có một hoàng tử là Thái tử, nếu không có bất ngờ, sau này chắc chắn người sẽ kế .
Phu quân tuổi còn trẻ đã trở thành tâm phúc của Thái tử, tiền đồ không thể đo lường.
Nếu có một người thê tử với nhà ngoại đắc lực, cũng sẽ bớt đi nhiều công sức.
thân của biểu tiểu thư là tuần phủ một tỉnh, nắm toàn bộ quân chính địa phương. Trong cung còn có một Lý phi được sủng ái nhiều năm là biểu tỷ của nàng.
Nhà họ Lý tuy gốc gác không ở kinh thành, nhưng cũng rất có ảnh hưởng trong triều.
Còn ta chỉ là một cô nhi, chẳng giúp ích được cho sự nghiệp của chàng.
Ta gõ cửa mang hoa quả đến, phu quân vẫn giữ vẻ ôn hòa, chàng đưa tay nhận lấy giỏ đựng đồ ăn, vô tình hay hữu ý che chắn ở cửa.
Chàng thấy tay ta đỏ sưng, biết ta lại phạt, liền thương nói:
「Sau này cứ gọi người hầu mang đến là được rồi.」
Sáng sớm hôm sau, chàng nói với mẹ chồng rằng hãy để hôm nữa mới dạy ta quy củ, nếu không vết thương mới chồng lên vết thương cũ, truyền ra ngoài sẽ không hay.
Mẹ chồng hừ một tiếng đầy mỉa mai, có chút không vui, nhưng chắc là ngày tới sẽ không bắt lỗi ta nữa.
Tháo bỏ trang sức, rửa mặt xong, ta đã mệt mỏi rã rời, tắt đèn đi ngủ trước.
Trong nửa mê nửa tỉnh, tay chợt thấy một luồng mát lạnh dễ chịu, ta mơ màng tỉnh dậy, tay bất giác co lại.
Chắc là phu quân đã từ thư phòng trở về, đang bôi thuốc cho ta.
Người đàn ông tưởng ta đang đáp lại mình, những tay đang nhẹ nhàng xoa bóp khựng lại một chút, rồi tức khắc cũng quấn lấy rắn, đan vào giữa những tay của ta.
Phần thịt mềm ở đầu của chàng xoa xoa gốc tay ta, dấy lên một cơn ngứa ngáy.
Phu quân đọc sách thật chăm chỉ, lật sách nhiều đến nỗi tay cũng chai sạn đi rồi.
Nhưng ta mang hoa quả tới, tay của chàng trông rất trắng trẻo mịn màng ?