Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
2.
Ta đã quỳ trong từ suốt ba canh giờ.
Xương gối dường như đã nghiền nát da thịt, dính chặt nền gạch lạnh lẽo.
Vết thương mấy hôm trước vừa mới lành, hôm nay đã sa sầm mặt mày ném mấy đóa hoa ngọc lan có cánh hơi héo úa xuống trước mặt ta.
「Hay cho một kẻ ‘lanh lợi tinh xảo’, đến Bồ Tát cũng dám lừa gạt! Ta đã sớm với ngươi, hoa dâng cúng phải là hoa đẫm sương giờ Mão, vừa héo là phải thay bông mới, phải tươi roi rói.」
Bà nghiến răng:
「Ta ngươi là cố tình đắc tội với Đại Sĩ, muốn khiến cho làm của con trai ta bị cản trở!」
ma ma áp giải ta quỳ xuống từ , đến đệm hương bồ cũng không cho dùng.
đặc biệt dặn phải có người đứng bên cạnh trông chừng ta quỳ cho đủ nửa ngày.
Trong lòng ta thấp thỏm không yên, mong phu quân tan ca trở về sẽ đến cứu ta.
Đêm ta đã với chàng hôm nay ta phải ra ngoài cúng bái sư phụ, chàng là người nhân hậu nhất, nếu chàng nghe tin ta bị phạt, nhất định sẽ tìm đến giải vây cho ta.
Thế nhưng đồng hồ nước cứ tí tách trôi, mãi cho đến khi đầy, vẫn không chàng xuất hiện.
ta được người dìu ra khỏi từ , một tin dữ lớn hơn ập đến.
Phu quân của ta, cũng đã quỳ nửa ngày bên ngoài cung môn cầu xin cho Ngọc chúa.
Mấy hôm trước, Ngọc chúa vì chuyện chọn phò mã cãi nhau một trận lớn với , tức giận phạt nàng cấm túc.
Ngay Lý Quý phi đến khuyên can cũng bị mắng chửi.
Tin tức truyền về đến nhà, gần như ngất xỉu.
Hành động này kinh thế hãi tục.
phòng ngoại thích can chính, chúa ngay phò mã cũng phải chọn từ trong dân gian, huống chi là có hệ riêng tư với viên.
Chàng là một vị triều đình đã có gia thất, lại có thể bất chấp tính mạng gia đình, bất chấp tiền đồ sự nghiệp, liều c h í c cầu xin cho một vị chúa chưa hứa gả sao? May anh minh, không mạng chàng, cũng không cách chức chàng, chỉ đánh mươi trượng rồi cho người khiêng về nhà dưỡng thương.
người được đưa về phủ, sắc mặt trắng bệch, kiệt sức, dưới gối bầm tím một mảng lớn, phần dưới thắt lưng cũng da tróc thịt bong.
Ta sơ cứu loa, lập tức châm cứu bôi thuốc cho chàng.
tựa bên giường khóc, vừa gọi con trai của ta, con trai của ta, vừa mắng ta phải cẩn thận một chút đừng làm chàng bị thương.
Trong mắt phu quân thoáng lên vẻ áy náy: 「Mẫu thân, trong lòng con hiểu rõ. Nếu con không giúp cho Ngọc , sẽ không có ai dám cầu xin cho nàng ấy nữa.」
vừa khóc vừa mắng:
「Con có tư cách và thân phận gì cần con phải ra mặt?」
Phu quân yếu ớt cười:
「Con đã hứa với Ngọc , sẽ bảo vệ nàng ấy đời.」
「 tuy là bậc cửu ngũ chí tôn, nhưng cũng là phụ hoàng của Ngọc . Tình hình đã giằng co mấy ngày rồi, cần có người cho ngài một lối thoát.」
「Nếu lần này con bị trị tội, con làm sao đối mặt được với liệt tổ liệt tông nhà họ Tạ, làm sao đối mặt được với mẫu thân ở nhà, lại làm sao đối mặt được với mười năm đèn sách khổ luyện của con!」
「Con bất hiếu, đã mẫu thân phải lo lắng sợ hãi.」
người họ xin lỗi người này, có lỗi với người kia, nhưng không một lời nào nhắc đến người thê tử chính thức là ta.
Ta thầm bĩu môi, châm kim mạnh hơn một chút.
Phu quân đã chiếm giường, ta đành phải đến khách xá ngủ.
Nào ngờ ban ngày bị nhiễm lạnh, ngủ đến nửa đêm ta phát sốt.
Sốt đến mê man, trong cơn mơ màng có người vắt một chiếc khăn lạnh buốt đặt lên trán ta, nhẹ nhàng lau hạ nhiệt.
Con người một khi đổ bệnh liền trở nên yếu đuối.
Những tủi thân kìm nén ban ngày cứ thế tuôn trào ra.
「Khó chịu quá… đau quá… chân cũng đau…」
Mặt ta nhăn lại thành một cục.
Ta nắm chặt tay người đó, vùi mặt .
Nước mắt tuôn ra như suối không bao giờ cạn.
Người đó kiên nhẫn dỗ dành, nhẹ nhàng vỗ về an ủi.
Dịu dàng tựa như sóng nước Tây Hồ lăn tăn. tỉnh lại, bên cạnh không có ai, chỉ có chiếc khăn trên trán đã được thân nhiệt hong khô chứng minh đêm không phải là mơ.
Tiểu a hoàn hầu hạ ta đang ngủ gật dưới hành lang.
Nó là người của , ngày thường đối với ta cung kính thì thừa thân thiết thì thiếu, đêm hiếm khi lại cẩn thận đến vậy.
Ta suy nghĩ một lát, quay về phòng chọn một món trong số ít ỏi trang sức của mình thưởng cho nó.
Lại tự viết một đơn thuốc dựa theo triệu chứng của mình, bảo nó thuốc về, rồi cho nó nghỉ nửa ngày ngủ bù.
A hoàn kinh ngạc, cúi tạ ơn rồi ra ngoài.
Buổi trưa, ta châm cứu xong cho phu quân, chàng ý ta đứng lên ngồi xuống rất khó khăn.
Chàng hỏi ta: 「Phục Linh, có phải nàng không khỏe trong người không?」
Ta không muốn làm chàng bận tâm, đang định trả lời không sao.
Không may có người đến báo, ghé tai chàng mấy câu, gương mặt chàng dịu , ngẩn ngơ :
「Nàng ấy không sao… không sao là tốt rồi.」
Ta im bặt, cúi xuống.
Phu quân dường như cũng quên mất mình vừa hỏi gì.
Ngọc chúa được giải cấm túc không lâu, đã chỉ hôn nàng cho một vị tân khoa tiến sĩ.
Ngày đại hôn, ta cũng ra phố xem náo nhiệt.
Đoàn nghi trượng hoành tráng ngang ta.
Trên con ngựa cao lớn, nụ cười của vị phò mã trẻ tuổi có phần gượng gạo.
Phò mã nghi tân, không được phép triều làm . Con cái cũng không được nhậm chức ở kinh thành.
chúa, cái giá phải trả là bản thân và đời sau đều không làm .
Phu quân nhốt mình trong phòng uống rượu say khướt.
Tiểu tư thân cận của chàng sợ chàng uống đến c h í c , liền đến báo ta khuyên chàng về phòng nghỉ ngơi.
Phu quân ôm một , nằm giữa một đống giấy lộn xộn trên sàn.
Mở đôi mắt say mờ mịt, chàng nhìn ta hồi lâu mới nhận ra.
Chàng : 「Sao lại là ngươi? Không đúng, chính là tại ngươi! Ha, nếu không phải vì ngươi…」
Lời chưa dứt đã ẩn chứa một tia oán giận.
Haiz, lại là ta.
Bao nhiêu tội lỗi thế này sao ta gánh cho nổi.
Ta ra lệnh cho người mời tiểu đến.
tiểu đến rất nhanh, vừa nhìn đã hiểu rõ mọi chuyện.
Nàng cũng không biết đâu ra sức, rút cuộn nhét tay ta, rồi đỡ phu quân đang nằm ườn trên đất dậy.
tiểu cười tươi như hoa:
「Tẩu tẩu, huynh ấy uống say hồ đồ rồi, họa này phiền tẩu thu dọn giúp.」
người họ ôm sát nhau rời , phu quân dường như không có xương dựa hẳn người tiểu , ta lại kinh ngạc khi nàng vậy cao hơn phu quân một cái ! Trục cuốn trong tay ta đã bị vuốt ve nhiều đến mức nhẵn bóng như ngọc, là do chủ nhân thường xuyên mở ra xem.
Vật liệu làm nên không có thứ nào không quý hiếm, càng cho sự trân trọng của chủ nhân.
Trên đất vương vãi đủ loại họa nhỏ, đều vẽ cùng một người.
Ta mở cuộn ra.
Người trong xinh đẹp rạng ngời, giống như tiểu vừa rời , và càng giống Ngọc chúa hơn.
Cũng không có gì bất ngờ.
Ngoài cửa bỗng có tiếng động, là tiểu rồi lại quay trở lại.