Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Phần 8

8.

Ta véo Cố Tốn một cái, nói:

「Chàng kích động hắn vậy, không sợ chó cùng dứt giậu sao?」

Cố Tốn n.g.ự.c đầy tự tin:

「Không ba ngày, hắn nhất định sẽ đến tìm chúng ta làm một cuộc giao dịch.」

Thiếp mời được đưa đến vào sáng hôm , Cố Tốn hẹn hắn ở một sơn trang ngoại ô kinh để mật đàm.

Tạ Hành Chi rất giữ bình tĩnh, vẫn giữ vẻ thong dong ung dung, chỉ có quầng thâm dưới là để lộ ra manh mối.

Hắn không cho rằng mình đã đến bước đường cùng, tay vẫn còn con bài tẩy.

Hắn nói Cố Tốn ban đầu dùng thân phận nữ nhi vào Tạ phủ, hiện tại hai phe đang đấu đá quyết liệt, này tung ra bê bối hắn thích mặc đồ nữ, Thánh thượng và triều sẽ nhìn hắn thế ? Cố Tốn làm ra vẻ khó xử, đau đớn nhượng bộ, lấy ra đơn hòa ly đã chuẩn sẵn.

Tạ Hành Chi đồng ý ký tên điểm chỉ ngay tại chỗ, những này sẽ trở bí mật vĩnh viễn.

Chàng nhượng bộ dễ dàng, Tạ Hành Chi sợ có gian trá, có do dự.

Cố Tốn lại thêm con bài tẩy:

「Ta còn có thể đảm bảo ngươi, Ngọc Phúc sẽ không đến làm phiền ngươi nữa.」

Tạ Hành Chi đã động lòng.

Ta và Tạ Hành Chi mỗi người ký tên điểm chỉ.

「Mong điện hạ quân tử nhất ngôn…」

Tạ Hành Chi khựng lại.

Ngọc Phúc từ tấm bình phong bước ra, đẫm lệ nhìn hắn đầy giận dữ:

「Hành Chi ca ca, sao lại là Ngọc Phúc làm phiền huynh? Chẳng phải huynh đã nói muội, là cô ta cậy ơn báo đáp, khiến huynh thân bất do kỷ sao?」

Sao lại có của ta nữa rồi?

「Hắn thật sự không muốn lấy thân báo đáp, chỉ cần dùng ngân lượng đuổi ta là được, cớ gì phải cưới ta vào cửa? Chỉ là dỗ dành thôi.」

「Ta không cho phép ngươi nói xấu huynh ấy! Hành Chi ca ca ơn báo đáp, sao ngươi lại còn vừa ăn cắp vừa la làng? nữa, không phải có tình ta, sao huynh ấy lại cam nguyện liều c h í c quỳ suốt một buổi dài bên ngoài cung môn để cầu xin cho ta?」

Ta dang hai tay ra:

「Bởi vì đó người đang được sủng ái trước mặt thiên tử, hắn lấy lòng là lấy lòng người phụ yêu thương con gái của mình.」

「Nói bậy! Ta không tin!」

Ta thở dài:

「Vậy tại sao lần này người gây ra rắc rối thật sự, hắn lại quay đầu ‘yêu’ người thê tử tào khang của mình rồi?」

Ngọc Phúc bước trước, níu lấy tay áo Tạ Hành Chi, nhẹ nhàng van xin:

「Hành Chi ca ca, huynh nói một lời ! Muội tin huynh, chỉ cần huynh nói là muội sẽ tin!」

 Mỹ nhân rơi lệ, trông thật đáng thương.

Tạ Hành Chi không nói một lời, không dám nhìn vào Ngọc Phúc.

Cố Tốn vừa cắn hạt dưa vừa xem kịch một cách thích thú.

Ta cũng lấy một vốc.

Tạ Hành Chi gượng cười:

「Tình nghĩa thời niên thiếu chung quy vẫn có. Chỉ là người là quân, ta là . Cũng chỉ có thể dừng lại ở đây thôi.」

Ngọc Phúc không chịu, lật tìm ký ức đủ loại chứng cứ để chứng minh tình của hắn.

「Muội nghe nói, Hành Chi ca ca giấu rất nhiều bức họa của muội, còn vào ngày đại hôn của muội đã say đến bất tỉnh nhân sự…」

Ta ngạc nhiên nói: 「Ủa? Thư phòng của hắn ngay cả ta còn không được tự ý ra vào, người không ở phủ, sao lại được này?」

Ta nhìn về phía một người khác cũng có mặt đó.

Cố Tốn điên cuồng lắc đầu, tự chứng minh mình sạch.

Ngọc Phúc ngẩn người suy nghĩ một lát, một tia tức giận hiện , nhưng vẫn cố gắng nói:

「Thì đã sao, điều đó chẳng lẽ không thể chứng minh hắn yêu ta sao?」

Cố Tốn “phì” một tiếng nhổ vỏ hạt dưa:

「Hắn thích diễn thôi. Vừa không phải lấy , lại vừa được nàng thiên vị.」

Ta thấy mặt Tạ Hành Chi xanh mét.

Hắn hít sâu một hơi, chỉnh lại y quan, cúi người vái chào:

tuổi làm thơ, bảy tuổi có thể làm phú, khổ học sách thánh hiền mười , may mắn là học trò của thiên tử. lấy , thì những gì đã học cả đời, kinh luân đầy bụng, e rằng đều đổ sông đổ bể. Dòng họ Tạ chỉ có một mình là con trai độc nhất, không thể phụ lòng mong mỏi của phụ mẫu và họ hàng. Ngọc Phúc điện hạ, tình nhi nữ thường tình, không phải là bến đỗ của .」

Cố Tốn dùng khuỷu tay huých ta:

「Hắn cũng đạo mạo nhân nghĩa vậy sao?」

Ta gật đầu. Chiêu quen thuộc rồi.

Ngọc Phúc cười thê thảm:

「Nói thì hay lắm, thật sự thanh cao vậy, vậy tại sao huynh lại lừa muội rằng, huynh và muội là tình lưỡng tình tương duyệt?」

ngay từ đầu huynh nói những lời này, muội sao có thể làm phiền? Chẳng lẽ đàn ông thiên hạ đều c.h.ế.t hết rồi, ta đường đường là một , lại không phải huynh thì không được sao?」

Ngọc Phúc đau lòng tột độ, lập tức rút bội kiếm, cắt bào đoạn nghĩa, sải bước rời .

Nghe nói khi về, nàng đã lập tức xử lý một cung nữ thân cận hầu hạ.

Tạ Hành Chi mất hết mặt mũi, cũng vội vàng cáo từ.

Ta vui vẻ cầm đơn hòa ly xem.

Vậy là kế hoạch lớn của đời người coi đã hoàn viên mãn.

Cố Tốn nhướng đôi phượng nhìn ta:

「Vừa rồi sao đột nhiên lanh mồm lanh miệng thế? Không ngốc nữa.」

À thì…

Ta nhìn trời nhìn đất, nhìn kiến tha lá, chính là không nhìn chàng.

Trên mặt đau nhói.

Chàng véo má ta nói:

nghĩ rằng cứ ngốc vậy là có thể vác bụng bầu bỏ chạy sao?」

Ta kinh ngạc nhìn chàng.

Sao chàng ? Rõ ràng lắm sao? Cố Tốn cười nhẹ:

ta bảy tuổi đã tận tai nghe nói. Bây giờ ta hỏi , gặp được người mình thích, có chạy nữa không?」

Đôi long lanh ấy trùng khớp đôi ký ức.

Ta dứt khoát ngửa bài: 「Chạy chứ. Chàng là tử, còn phiền phức cả Tạ Hành Chi.」

Ta không muốn từ một hố lửa lại nhảy sang một hố lửa khác đâu.

Cố Tốn không giận, kéo dài giọng nói:

「Ồ — thế có nghĩa là thừa nhận thích ta rồi?」

Sơ suất .

Tạ Hành Chi cho rằng phe Thái tử đã gây dựng triều nhiều , phần thắng lớn , ngờ không bao lâu , hậu nhiều mưu hại tự phanh phui, Thánh thượng nổi giận, Thái tử cũng phế truất.

Phe Thái tử tan tác, hắn giáng đến một vùng đất chướng khí để làm tri huyện.

Thực ra thái độ của Thánh thượng sớm đã có dấu hiệu, chỉ là Tạ Hành Chi chưa từng nếm mùi thất bại, nóng vội muốn khôi phục địa vị cao của mình, hoảng hốt không chọn đường.

Ngày đường, mẹ chồng cũ mặc bộ quần áo vải thô mà trước đây bà khinh thường nhất, thu dọn hành lý chất xe bò. Không có người hầu kẻ hạ, bà bận đến tóc tai rối bù, mồ hôi đầm đìa.

Từ xa nhìn thấy ta, bà lập tức cúi đầu vờ không quen, vội vàng thúc giục người ta đánh xe bò .

Tạ Hành Chi cúi đầu trên xe, không có nhìn thấy chúng ta không.

này cũng không còn quan tâm đến thể diện nữa, hắn vẫn còn chức quan để làm, đó là nhờ nhà họ Tạ đã tán gia bại sản để giữ lại.

Cố Tốn dìu ta từ trên xe ngựa xuống, bây giờ bụng đã lộ rõ, có nặng nề.

Ta nhìn cổng lớn Tạ phủ có khái, Cố Tốn ghen, hỏi ta chẳng lẽ còn nghĩ đến kẻ dối kia hay sao? Ta quay đầu lại kỳ lạ nhìn chàng, ta là loại người đó sao? Ta rõ ràng là đang nhìn quầy bánh ngọt ở cổng lớn! Thèm món này mất, he he.

Trước đây mỗi lần ra khỏi phủ đều phải mua.

Cố Tốn từ thú nhận mạo danh hành sự vui vẻ thì trở nên hay ghen tuông, toàn hỏi những câu đâu đâu, không phải chàng quyết đoán ra tay, có phải ban đầu ta định sinh con Tạ Hành Chi không?

Ta thẳng thắn nói: 「Không muốn sinh con hắn, ta có thể nhịn ba sao? Ta hỏng não à?」

Lần này thì hỏng thật rồi, lời vừa nói ra, suýt nữa làm Cố Tốn tức đến ngất . Chàng cười một cách âm hiểm, ghi vào cuốn sổ nhỏ.

khi con ra đời, những món nợ này chàng đều từng món từng món thanh toán sạch sẽ.

này ta không chạy được.

Không phải ta không giữ nguyên tắc, mà là điều kiện chàng đưa ra hấp dẫn.

「Cho ta một danh phận, ngày mai ta sẽ đóng dấu phê chuẩn lập nữ y y quán. Thế ?」

Tuy là vậy, nhưng tự do còn quý .

đế thì hay lắm sao? Cố Tốn hôn nhẹ khóe môi ta.

「Lại mở cho nàng một y quán nữa ở kinh , nàng chỉ cần mỗi ngày tan ca nhớ về nhà là được.」

Chậc, hy sinh cái tôi nhỏ bé vì cái tôi lớn vậy!

giao.」

Tùy chỉnh
Danh sách chương