Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6.
Tạ Hành Chi không cảm xúc: 「Sao vậy? Phu nhân không muốn?」
thường ta có hơi chậm chạp, may mà vào thời khắc mấu chốt luôn có linh tính mách bảo.
Ta viện cớ rằng mình đến kỳ kinh nguyệt.
Chàng “ừ” một tiếng, không phân biệt vui giận. Chuyện cứ thế qua.
Đêm khuya, ta tránh người lén lút mò đến hậu viện.
Bức tường ở có một chỗ bị cành cây che khuất đã bị người ta đục một lỗ hổng, chỉ cần kê một chút là có trèo ra .
vừa chuẩn bị trèo , trong bóng tối đột nhiên lóe một ngọn đuốc.
Có người cầm đuốc chậm rãi bước ra.
Dưới ánh lập lòe, vẻ của Tạ Hành Chi trông thật kỳ quái, không phong thái ôn nhu như ngọc xưa.
Rõ ràng là một gương tuấn tú, lúc âm u đáng sợ như tu la ác quỷ.
Tạ Hành Chi đích nhốt ta vào đường.
Chàng cúi ta:
「Ta không quan tâm nàng muốn gì, muốn đi gặp . Trước khi tình hình ổn định, nàng chỉ có tốt vai trò phu nhân của ta. Kể cả phải diễn, nàng cũng phải diễn tiếp. Hãy ở mà suy ngẫm kỹ.」
Gần chàng cố tình diễn cảnh phu thê ân ái, dự định sẽ đưa ta xuất hiện trong buổi săn b.ắ.n mùa thu ba sau.
Vì vậy chàng không để ta đi.
Lần ta không quỳ. Đi đến trước bàn thờ, ta ngẩng bài vị toàn họ Tạ trên thần đài, huyết thống nối liền huyết thống, quyến nối liền quyến.
Ta là người , tại sao phải quỳ lạy tổ tiên hắn? Khi Tạ Hành Chi ra câu đó, ta đã biết người đêm đêm ấm áp với ta trước không phải là chàng.
là , sau ta mới nhận ra.
cũng không sao, ta không quan tâm phụ của đứa bé là , đứa con do chính mình sinh ra mãi mãi là con ruột.
Tạ Hành Chi họ Tạ không có lỗi với ta, mà là ta có lỗi với họ.
Đúng vậy, chỉ là chửi mắng, roi vọt, phạt quỳ, phạt chép sách thôi mà.
Có phu nhân chính thất thành ra bộ dạng như ta không? Ta thà rửa tay một cái cọc gỗ hắn luyện võ hơn.
Ba năm nay, ta phải dậy sớm hơn tất cả mọi người trong , mỗi sáng sớm phải đứng chờ trước cửa phòng chồng để cung kính vấn an, hầu hạ bà dậy rửa , thay quần áo, dùng bữa.
Khi trả lời phải cúi rũ mắt, năng nhẹ nhàng, lời nào cũng phải xưng “dạ”, chịu oan ức cũng không tranh cãi.
Khi đi vạt váy không vung quá bảy tấc, khi ăn phải nhai đủ chín lần, khi ngồi khoảng cách giữa hai gối không rộng hơn một lòng bàn tay…
Tay hạ thấp nửa tấc là bị đánh vào lòng bàn tay bằng roi mây, lưng cong nửa phân là bị đánh vào sống lưng bằng thước gỗ đàn hương, cao một ly là giây sau đã bị đánh vào bắp …
Ta không nhận biết gỗ tử đàn, gỗ hoàng hoa lê, chưa từng thấy hồng ngọc mắt mèo, lục bảo thạch, càng không hiểu hoa văn uốn lượn trên trang phục và đồ vật đại diện cái gì.
chồng chê ta nghèo hèn rách nát, ô nhục gia môn, lúc nào cũng chờ ta phạm một sai lầm lớn để con trai bà cưới một tiểu thư quyền quý.
Bà ta cố tình nhục, Tạ Hành Chi chỉ dỗ ta phải nhu thuận nhẫn nại, tuân theo 《Nữ Giới》, 《Nội Huấn》, ra vẻ như một tấm gương đạo đức hiếu thảo.
Chàng thật sự bất lực trong chuyện sao? hôm đó chàng bảo ta cứ học quy củ, chồng liền không dám một lời nào.
Phụ của Tạ Hành Chi mất sớm, họ Tạ vốn dĩ do chàng quyết định.
Chỉ là chàng không có tâm mà thôi.
Mấy hôm trước ta kiểm kê đồ đạc của mình, vào phủ mấy năm mà ít đến đáng thương, vài bộ quần áo, vài món trang sức.
Nhiều nhất là hòm sách y chưa phơi.
Lấy ra mới phát hiện sách y vẫn tốt, trong đã bị ẩm mốc đến không rõ chữ.
Giống hệt như người trong phủ vậy.
vàng ngọc, trong giẻ rách.
Ta nhấc một , đá đổ bàn thờ.
Tro hương bay tung tóe, đèn lăn lóc, bắt vào tấm rèm dài, hơi nóng bỏng rát khiến đường thường lạnh lẽo thấu xương nay ấm hơn cả mùa xuân.
Tạ Hành Chi cũng không ngờ ta to gan lớn mật đến vậy.
Khi chàng đẩy mạnh cửa xông vào, suýt nữa đã tức điên .
Chưa kịp mở miệng quở trách, chàng đã thấy bài vị tổ tiên đang rung trong ngọn mà kinh hãi tột độ, vội vàng ra lệnh người hầu dập .
Tạ phủ yên tĩnh trong chốc lát đã trở nên náo nhiệt. chồng người dìu đến, sợ hãi đến biến sắc mấy lần, miệng không ngừng la hét.
Hoàn toàn quên mất đã dạy ta “vui không cười lớn, giận không cao giọng” như thế nào, cũng không giữ quy củ “vững như dòng nước, vạt váy tĩnh lặng” khi đi .
「Đồ đàn bà độc ác! họ Tạ không chê ngươi xuất hèn mọn, ăn ngon mặc đẹp, đã là đối đãi không tệ với ngươi, sao ngươi có lấy oán báo ân!」
Nghe hai người họ chửi mắng, sắc ta không hề thay đổi một chút, bước không hề di chuyển một tấc.
Tạ Hành Chi là người tiên phát hiện ra điều bất thường, chàng ôm lấy cổ họng, năng dần trở nên mơ hồ, ho khù khụ, trong chốc lát đã mềm nhũn như sợi mì đổ vào bát.
Không lâu sau, trong đường đã nằm la liệt một đám.
người trước đó đang tức giận ngút trời nay kinh hãi tột độ, chỉ có đảo mắt ta xem định gì.
Chậc.
Nghĩ nhiều quá rồi.
Y giả nhân tâm, ta đâu có g i ế c người bừa bãi.
Lúc bị phạt quỳ ở trước , ta đã chôn một vài bất ngờ nho nhỏ vào trong tro của lư hương, chính là để phòng trường hợp hôm nay.
Khi người ta phá cửa xông vào, la hét mắng chửi, trong lúc thở hổn hển sẽ hít đủ dược tính, cơ bắp sẽ thả lỏng và liệt mềm ra đất.
Ta bước ra .
Người xông vào đường bận rộn dập , bận rộn di chuyển người hít phải quá nhiều thuốc mà liệt trên đất.
Ngay cả lính gác cổng cũng bị ta chỉ huy đi giúp xách nước.
Không để ý đến ta, ta cứ thế bình thản rời đi dưới ánh mắt phẫn nộ của Tạ Hành Chi và chàng.
Họ họ đối đãi với ta không tệ, không biết món quà hậu hĩnh mà ta đáp theo ý họ, họ có hài lòng không.
Ta bước qua cánh cổng cao màu đỏ son của Tạ phủ, chầm chậm đi ra phố dài.
Tiếng vó ngựa dồn dập, xa đến gần, một vòng tay quen thuộc đã đỡ lấy ta trước khi ta ngã khuỵu xuống đất.
「Đừng sợ, tẩu đã rất tốt.」
Người đến vuốt ta.
Ta líu lưỡi: 「Liều lượng thuốc giải… ước tính hơi ít…」