Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
thân khóc xong.
Chợt thấy bản thân chẳng phải người thái tử thảm nhất.
Ông nhoẻn .
Song chưa kịp vui, nụ tắt.
Bởi thánh chỉ .
Thái giám ê a đọc cả một tràng.
ta chỉ còn hai chữ: đói quá.
Mãi khi mọi người cùng quay sang ta.
“Nhị tiểu thư, tiếp chỉ đi.”
Ta chỉ mình, ngơ ngác.
Ta? Tiếp chỉ?
Chuyện tốt đẹp nào lại rơi xuống ta ư?
thánh chỉ, nhiên là chuyện tốt thật.
Ta được chọn làm Thái tử phi, hihi.
thân thở dài: “Hôm nay thái tử khóc tám vị triều thần, hoàng thượng nói phải phạt hắn cưới một câm.”
“Không ngờ, đó lại là đứa câm nhà ta.”
Ta: không còn hihi nữa.
6
Cả phủ ngày đó đều chìm bầu không khí nặng nề.
Ai không biết còn tưởng nghe được tin dữ.
thân với thái tử vốn nước với lửa, giờ phút chốc thành thân thích.
Ngày ngày gặp , e rằng hắn cho thê thảm hơn.
Bảo Châu thì tro tàn, chỉ hận bản thân không phải là người câm.
Nàng cầm chén nước sôi, định đổ xuống cổ họng.
May thay, nàng sợ đau, nên thôi.
Mẫu thân thì dĩ nhiên dỗ dành ái nữ.
Muốn buộc nàng bên hông mình cho yên tâm.
Cả ba người đều u sầu, cơm chẳng đụng.
Chỉ lợi cho ta, ăn sạch.
Rất nhanh, lễ .
Ta ngồi trên giường, bụng đói dán sát lưng.
Lần mò được mấy nhãn khô, táo đỏ trên giường, lén ăn ăn để.
Bỗng khăn trùm vén lên.
Là Thương Lận.
Hắn , cướp táo tay ta, bỏ miệng mình.
“Đói thì sao không nói, để ta sai người chuẩn ?”
Hắn nhai nhồm nhoàm, bỗng dừng lại: “À, quên, nàng là người câm.”
Hắn an ủi: “Không sao, không nói được chẳng hề chi, miễn có thể mở miệng ăn cơm là tốt .”
Ta chớp mắt, đúng vậy.
Hắn lại : “Nàng muốn ai thì nói với ta.”
“Nàng chỉ tay, ta thay!”
Ta lại chớp mắt.
Hắn gãi , khó hiểu: “Lần trước sao nàng lại ta?”
“Có phải ta hung với tỷ tỷ nàng không?”
Đôi tai hắn đỏ lựng: “Thật ta không hề hung dữ, với thái tử phi, ta dịu dàng.”
Khóe miệng ta cong, viết lòng bàn tay hắn: [Tên ta là Thảo Nhi].
So với Bảo Thục, ta thích Thảo Nhi hơn.
Bởi đó là cái tên chính ta đặt cho mình.
Còn Bảo Thục, là người khác cưỡng ép mà thôi.
Thương Lận ngẩn , đỏ bừng: “Thì là thế…”
“Từ nay, ta gọi nàng là Thảo Nhi.”
Ta gật khàng.
Hắn cong , đút cho ta một táo.
Ánh mắt hắn lấp lánh, hít sâu: “Vậy thì chúng ta… sớm sinh quý tử…”
Hắn vội nhắm mắt: “Không! Ý ta là… sớm đi nghỉ!”
Ta gượng gạo gật .
lại vang lên lời bà già ở quê:
Phải mới sinh được con.
Hắn… muốn ta ư?
Ánh mắt ta lướt qua đôi hắn.
Đỏ mọng, đầy đặn.
Yết hầu hắn lăn nhẹ, cúi xuống ngậm ta.
Ta mở to mắt. Ối, ta sắp có con !
Hắn đỡ vai, ép ta nằm xuống giường.
“Ta không hề hung dữ, ta rất dịu dàng.”
Câu đó buông, ta biết hắn gạt ta.
Rõ ràng hung gấp.
Chẳng chút dịu dàng nào.
Không chỉ hắn lừa ta.
Mà cả bà già ở quê lừa ta.
bảo chỉ là có con mà?
7
Tuy ta là câm,
song vẫn có thể bật vài tiếng rên nghẹn.
Thái tử điện hạ, Thương , lại vui thích chẳng biết mệt.
“Thái tử phi, tiếng của nàng dễ nghe lắm. Nàng có thể gọi tên ta được không?”
Ta: ???
“Thái tử phi ngoan lắm, chẳng hề kháng cự.”
Ta kháng cự, chỉ là hắn đè phục.
“Thái tử phi, nàng mệt chưa?”
“Không đáp lời, tức là chưa mệt.”
Ta: …
8
Ngày hôm sau.
Ta chống lưng, bĩu trừng hắn.
Thương đỏ , tay che đi:
“Thái tử phi, chớ ta bằng ánh mắt thâm tình ấy ”
“Người ta xấu hổ đó ”
“Trời sáng, làm cái chuyện ấy, chẳng hợp lắm đâu ”
“Thôi được, để đêm hẵng hay. Không nói lời nào tức là đồng ý .”
Ta: ???
Ta đồng ý cái gì vậy?
phải cung thỉnh an Hoàng hậu, chúng ta không dám chậm trễ.
Trên đường, lòng ta lửa đốt, Thương siết c.h.ặ.t t.a.y ta, dịu giọng an ủi:
“Mẫu hậu ta, chỉ là ấm trà Long Tĩnh năm tám hai, một bình lão trà xanh, chớ sợ.”
Ta: …
Nghe vậy, lòng ta lại càng run hơn.
Hoàng hậu ngồi cao trên điện, chỉ nhướng mi ta:
“Nghe nói ngươi là câm, điểm ấy coi hợp với Thái tử.”
Một người câm, một lắm mồm. là đôi xứng lạ.
Thương vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta:
“Mẫu hậu, xin chớ cậy quan tài mà xì hơi, làm vẻ âm dương quái khí.”
“ sự này do hoàng ban, ta cùng Thái tử phi đương nhiên là trời sinh một cặp.”
“Hay mẫu hậu làm ghen Vệ vương nay hai mươi ba tuổi vẫn chưa thành thân?”
“Chuyện ấy dễ thôi. Hôm khác để hoàng ban cho hắn là được.”
“Đôi mắt Vệ vương thì sáng quắc, cứ chằm chằm ta. Chi bằng ban cho hắn một cô nương mù, xem càng thêm xứng đôi.”
Vệ vương vốn là con ruột của Hoàng hậu.
Ta không dám bật .
Là Thái tử phi, ta phải đoan trang.
Hạt tràng hạt tay Hoàng hậu xoay càng nhanh, gương lộ vẻ giận dữ:
“Vô lễ! Ngươi dám nói với bổn cung thế ư?”
Ta run rẩy, khuỵu gối toan quỳ.
Thương đỡ chặt:
“Có ta đây, nàng không cần phải quỳ trước bà ta.”
Lòng bàn tay hắn nóng hầm hập, mức khiến mắt ta sắp rơi lệ.