Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

7

26

Nửa tháng không động phòng.

Đêm nay, Thương Lẫm vô quấn quýt, chẳng biết thỏa mãn.

Ban đầu hắn muốn trùm chăn nói chuyện.

Hắn ghé tai thì thầm:

“Ta nói nàng nghe một bí mật. Ta vốn đến từ một thế giới khác, nơi không hoàng đế, không thái tử, ai nấy đều bình đẳng.”

ở nơi , ta chẳng hề tốt. Không hoàng mẫu thương ta, cũng không nàng.”

Ta chớp .

Hắn nhíu mày:

“Nàng không tin ư?”

Ta lắc đầu.

Hắn nói gì ta cũng tin.

Dù hắn nói gà trống đẻ trứng, ta cũng tin.

Hắn hừ khẽ:

“Ta giận !”

Nheo , hắn lén dòm ta qua khóe :

“Dỗ ta đi!”

Ta bất lực bật , ghé lại.

Liền bị hắn đè xuống.

Trời vừa hửng sáng, hắn còn rỉ tai:

“Thêm lần nữa, không nói coi như mặc nhiên đồng ý.”

Ta hít sâu, mở mí nặng trĩu.

Một cước đá hắn khỏi giường:

“Cút…”

Thương Lẫm vui mừng:

“Ái chà!”

“Ta đã bảo , nàng nhất định sẽ mở miệng! Mau gọi ‘phu quân’ ta nghe nào!”

“Không gọi phu quân? Gọi tên ta cũng được!”

“Thái tử ? Tiểu Thảo Nhi?”

Mà ta đã ngủ say.

Hắn khẽ hôn trán ta, kiêu hãnh thì thầm:

“Tình yêu ta, quả là thần dược!”

27

Trong mộng,

ta bước thế giới Thương Lẫm nói.

Mọi thứ ta đều chạm được,

chẳng ai nhìn thấy ta.

Ngoại trừ—

“Chết không được, vậy thì vậy.”

Một gã đàn ông đội mũ lưỡi trai va ta.

Giây trước còn u ám, giây sau đã khúm núm xin lỗi.

Chính là Thương Lẫm!

Ta há miệng muốn gọi hắn,

không thể phát tiếng.

Hắn đã quay lưng đi.

Ta vội đuổi theo, thấy hắn bước lên giữa cầu.

Hắn lẩm bẩm:

“Lão thiên gia, lần này ta c.h.ế.t thống khoái đi.”

“Công đức đời này, xin để kiếp sau ta làm hoàng đế!”

“Này kiếp ta không nữa!”

Dứt lời, hắn trèo lên lan can, định nhảy.

Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc—

“Thương Lẫm!”

Ta lao tới, kéo hắn xuống.

Hai lăn lộn trên đất.

Lúc ấy, chung quanh ùa đến.

Ta hoảng hốt nhìn hắn.

Hắn nhoẻn :

nàng biết tên ta?”

Ta sững lại.

Má hắn ửng đỏ, ngượng ngập:

“Không cần nói, ta biết nàng thầm mến ta.”

28

“Thương Lẫm!”

Ta giật mình bật dậy từ trên giường.

Bắt gặp ngay đôi ngượng ngập, mang theo ba phần e thẹn Thương Lẫm.

“Hoàng , nàng thừa đi.”

“Thừa rằng nàng cũng yêu ta đến không cách nào dứt bỏ. Câu đầu tiên thốt chính là tên ta, đến trong mộng cũng không ngừng gọi ta.”

Ta nhào tới, ôm chặt lấy hắn.

Thương Lẫm khẽ ngẩn , vòng tay ôm lại:

vậy? Mơ thấy ác mộng ư?”

Ta khẽ gật đầu, nơi khóe còn vương giọt lệ:

“Ta mơ thấy chàng muốn tìm chết…”

“Đừng chết, ta không phép chàng chết.”

Ngón tay Thương Lẫm run nhè nhẹ, hắn bật khẽ:

“Được, hoàng ta.”

“Ta sẽ không tìm chết. Nàng cũng không được tìm chết. Giữ lại mạng này, đợi đến khi chúng ta già đi, nhau rời khỏi thế gian.”

Ta bật , lệ tan tiếng :

“Nói giữ lời , phu quân.”

Hai vành tai Thương Lẫm đỏ bừng, bốc lửa.

“Nàng… Nàng…Nàng…”

“Gọi lại một lần nữa đi, ta nghe chưa .”

Ta khẽ đẩy hắn:

“Nghe không thì thôi.”

Thương Lẫm vội vàng, giọng lắp bắp:

! là ta quá xúc động thôi.”

“Hoàng , nàng thể mở miệng nói chuyện… ta thật sự… thật sự vui sướng vô .”

29

Ba năm sau.

Hoàng đế băng hà, Thái tử đăng cơ.

Trong lễ phong , Thương Lẫm nắm tay ta, nhau tiếp bách quan triều bái.

Đêm ấy, khẽ lay, chuông ngoài song ngân vang.

Thương Lẫm khoác lên vai ta một chiếc áo choàng, ôn nhu nói:

“Hoàng … không, giờ đổi xưng hô. Là Hoàng .”

“Hoàng , nổi, chớ để nhiễm lạnh.”

Ta rúc lòng hắn, nhẹ đáp:

“Đúng thế, nổi .”

Ấy là xuân.

Thương Lẫm nghiêm mặt, nói như thật:

“Đúng! lớn, chui giường ấm áp.”

“Đêm nay, trẫm sẽ hầu hạ hoàng nghỉ ngơi.”

Ta: ……

Ngoại truyện – Thương Lẫm

1

Ta là một đứa riêng.

Mẫu thân từng làm thiếp, thất bại trong việc thượng vị, đời dựa chút tiền thân ban phát mà lay lắt.

Ta hiếm khi gặp thân. khi ta cận kề tử vong, hắn ló mặt.

Thế là mẫu thân coi ta như cỏ cứu mạng, liên tục đẩy ta đến bên bờ cái chết.

“Đồ vô dụng! Sinh ngươi để làm gì?”

“Ngay cha ngươi cũng không cần ngươi!”

Ta không khóc, cũng chẳng nháo. Trái lại, ta mỉm hỏi:

“Vậy lúc trước không bỏ ta đi?”

“Là bỏ không được chăng?”

2

Từ , ta không còn quay về nhà.

Ta lao đọc sách, để thoát khỏi cái tổ thối nát kia.

tại trường, ta gặp anh cha khác mẹ.

May thay, ta không giống thân, hắn không .

cha luôn lấy lý do bận rộn với ta, lại ngày ngày đến cổng trường đón hắn.

Vỗ vai khen ngợi, đưa chìa khóa xe sang làm quà sinh nhật.

Không , ta không trẻ nữa.

Cần gì thứ gọi là tử thâm tình.

Đừng hỏi vì ta đỏ.

Chắc là ăn bánh bao chấm mù tạt cay quá thôi.

3

Rốt cục, ta cũng bị lộ thân phận.

Bàn học bị đổ sơn.

Sách vở đầy keo dán.

Giường ngủ vấy nước bẩn.

Mọi lấy danh nghĩa “ riêng” để trút giận.

Không , trường này ở không nổi, thì chuyển đi thôi.

Thiên hạ rộng lớn, ắt chỗ ta dung thân.

câu này ta nói quá sớm.

Bởi đi đến đâu, danh “ riêng” vẫn đeo bám đến .

Trở thành cái bia công kích tất .

Ta tự nhủ:

“Cố lên, Thương Lẫm! Ngươi là gián không dễ c.h.ế.t đâu!”

4

ta chợt : đời này, chốn nào cũng toàn thuốc trừ sâu.

Khó nhọc lắm cắn răng được đại học, thì gặp ngay dịch bệnh.

Cố sót qua dịch, lại chạm cửa ải khó tìm việc.

Khó khăn lắm tìm được một công việc, thì phát hiện chính là công ty kẻ thân hờ hững kia.

Tùy chỉnh
Danh sách chương