Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Vất vả lắm mới được chuyển chính thức, liền người anh cùng cha khác mẹ đuổi việc.
Khó nhọc lắm mới thắng kiện, lấy được tiền bồi thường gấp đôi, người mẫu thân tám trăm năm không liên lạc lại mắc ung thư.
cùng tiêu sạch hết thảy tích góp, nàng vẫn nhắm mắt xuôi tay.
Ta, kẻ rỗng túi, trên còn ra tay đỡ một lão nhân, lại vu cho lừa đảo, mất thêm mấy vạn.
chớp mắt, ta từ kẻ bần hàn biến thành sao chổi xui xẻo.
Cái đời chó má này, còn để người ta sống chăng?!
5
Thế … chẳng sống !
Ta thử qua đủ mọi cách tìm chết.
Nào c.ắ.t c.ổ tay, nào treo , nào mở ga…
Ấy vậy hình ta có chút mệnh lớn.
Mỗi cách cái c.h.ế.t một sợi tơ.
Hay là… mua vé số?
Sờ túi, ngay cả tiền mua vé số không còn.
Thế lại càng c.h.ế.t thêm.
6
thứ n tìm cái chết.
Ta chiếc Thông Thiên, người đời gọi là “ Tử Vong”.
Tên ấy, nghe thôi bảo: khi c.h.ế.t ắt thiên . Quá cát tường.
“ này còn không chết, lão tử thề không c.h.ế.t !”
Ta coi nhận mệnh.
Bịch!
Lại đụng phải một cô nương mặc y.
“Xin lỗi.” – ta theo thói quen mở miệng.
cứ thế bước thẳng .
Đứng trên lan can, gió lạnh thổi run hai đầu gối.
Hay đổi cách c.h.ế.t khác nhỉ?
cao thế này… nước lại lạnh thế kia…
Một thoáng run chân, một cái trượt, ta nhắm chặt mắt.
không có cảm giác rơi tự do, chẳng có nỗi ngạt thở nước.
có… vòng ôm mềm mại phủ quanh thân.
“Thương Lẫm!”
Ta mở mắt.
Hóa ra chính là cô nương ấy.
“Ngươi… sao biết tên ta?”
Đối diện là đôi mắt hoe đỏ, ánh nhìn chan chứa tình ý, khiến tim ta khẽ run.
Ánh mắt ấy, nóng bỏng đến mức làm cả người ta nấu chín.
Chẳng lẽ…
Ta vội lảng:
“Không cần , ta biết , nàng thầm thương trộm nhớ ta phải không?”
A, sớm thế chứ!
Thế ta chẳng c.h.ế.t .
7
cô nương thầm mến ta ấy, lại biến mất.
Chẳng ai từng thấy qua nàng.
Ngay cả giám sát, không hề có bóng dáng nàng.
thấy ta một mình nhảy khỏi lan can.
Mặt ta trắng bệch.
Xong … Ta sinh ảo giác thật .
8
Về , mỗi chết, đầu ta lại hiện nàng.
cần nghĩ đến việc nàng sẽ vì ta rơi lệ, ta liền không dám chết.
Thế trời cao vốn chẳng để ta an lành.
Một buổi chiều nắng ấm, một chiếc xe thể thao lao điên cuồng trên phố.
Xe tông nát mấy cửa tiệm, lại đ.â.m trúng mấy người.
Không may, ta nằm số ấy.
Kẻ say xỉn bước xuống khỏi xe…
Nhìn kỹ, chẳng phải là người anh cùng cha khác mẹ của ta sao!
Hơi thở cùng, ta gào câu nguyện hoàn sinh:
“Nếu có kiếp , ta nhất định… nhất định không làm quỷ đói!”
Thật đói quá…
9
Thế là ta thai xuyên.
Xuyên ngay thành tử.
Chưa đến trăm ngày đã được phong vị tử.
Kiếp này, ta có song thân thương ta, có lụa là gấm vóc, có sơn hào hải vị.
Quả là phúc duyên trời !
Mười bốn tuổi, theo phụ hoàng đi săn.
Lạc vào núi hoang.
Thoát được thích khách, lại chẳng thoát nổi một con rắn nhỏ.
Đầu óc quay cuồng, tinh thần phải cháy!
Ta tự vũ:
“Lửa cháy cỏ non, gió xuân thổi lại mọc!”
“Ta đại nạn không chết, ắt có hậu phúc!”
“Thứ không g.i.ế.c nổi ta, cùng tất sẽ ta giết!”
Đúng lúc cho rằng bản thân phải gặp Diêm Vương, một muội xuất hiện.
À không, chẳng phải muội.
Là tinh!
Ta gắng sức níu lấy chân nàng, .
Nàng vẫn lạnh nhạt, chẳng mảy may động tâm.
Ta: Hừ, thú vị.
Nàng dửng dưng cái chết.
Ta: Ha, chẳng thú vị.
cùng, vẫn là ta dùng ba tấc lưỡi dỗ được nàng mạng.
Mạng ta giữ được.
nàng lại vứt bỏ mạng mình?!
Từng có một sinh mệnh tươi sáng mắt ta, ta đã không .
Nếu có thể lại một , ta ắt sẽ với nàng:
“Thà sống nhục, còn hơn c.h.ế.t oan.”
Khô khốc họng, cùng ta khuyên được nàng quay lại, lấy sinh mệnh ấy.
khi rời đi, ta ngắm khuôn mặt nàng, càng nhìn càng thấy quen thuộc.
Ta hỏi:
“Xin hỏi thư, quý danh là gì?”
Nàng hờ hững tay xuống đám cỏ bên , lạnh lùng xoay người bỏ đi.
Ta sững sờ:
“Cỏ?!”
“Cỏ! Nàng mắng ta đó!”
10
Về , ta lại gặp nàng .
Ta, nhất kiến chung tình.
Dù mối duyên ấy vốn bắt đầu từ kiếp .
Ta biết, nàng nhà chẳng hề được sống tốt.
Thế nên ta quỳ ở Dưỡng Tâm Điện, xin phụ hoàng hôn.
“Vừa mới khiến người ta khóc nấc, liền quay sang cưới nữ nhi người ta? Người ta chịu sao?”
Ta: “Phụ hoàng hạ thánh , ai dám trái? Huống hồ, chính phụ hoàng từng sẽ cho ta một cô nương câm làm tử .”
“Ta thấy nàng ấy rất hợp. Ngoài nàng ra, ta quyết chẳng cưới ai khác.”
“Người thiên tử, há có thể lời không giữ lời?”
Hoàng đế: …
“! ! hôn!”
11
“ tử … tử … chụt chụt…”
Bốp!
Ta ăn ngay một cái tát, giấc mộng tan tành.
mắt là nụ cười của nàng.
“Hoàng thượng, giờ phải thượng triều .”
“Vả lại, ta nay chẳng còn là tử , là… Hoàng hậu của chàng.”
Ta ý “chụt” một cái.
Đúng vậy.
Hề hề…
Nàng chẳng còn là tử .
Nàng là Hoàng hậu của ta.
— Hết —