Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
01
Chắc hẳn Tạ Quân Lệnh không thể ngờ, ta vờ đem lòng quyến luyến hắn suốt ba năm.
Ba năm ấy, hắn vẫn đắc ý tưởng rằng đã hoàn toàn nắm được ta trong tay.
Nào đâu, ta chỉ khoác lên mình vẻ thanh đạm như cúc để diễn cho hắn xem. Bởi ta , Tạ gia ưa chuộng một dâu hiền nhu nhã, Tạ Quân Lệnh cũng chỉ muốn một thê đoan trang như .
Gả Tạ gia, từng là lựa chọn đúng đắn và khôn ngoan nhất ta.
đến khi Hoàng thượng hạ chỉ tú, ta đứng trong sân, khẽ lướt tay qua nhành hải đường, khẽ cười.
— cung, ta muốn cung.
02
Hoàng thượng đăng cơ ba năm, đây là lần đầu tiên tú.
Ý chỉ Thái hậu, tất muốn đại khai quy mô.
Thư gia chúng ta có cả thảy mười hai tiểu thư đích xuất.
Bỏ những người đã xuất giá, năm người; lại trừ những kẻ đã định thân, chỉ lại ba.
Phụ thân hỏi: ai nguyện tham gia tú? Ba tỷ muội ấy đều giơ tay.
Ta vội chạy sảnh, thở hổn hển:
“Con cũng muốn !”
Phụ thân cau mày:
“ nhi, con đã định hôn Tạ gia, há lại quên ư?”
“Phụ thân, con Tạ gia chỉ mới có ý kết thân, chưa hề thức nạp sính. Con vẫn có tư cách dự .”
“ con Tạ Quân Lệnh chẳng phải… một lòng một dạ ?”
“Chưa từng.” – Ta , giọng lạnh lẽo như nước mùa thu. – “Con Tạ Quân Lệnh chỉ là thanh mai trúc mã, ngoài ra chẳng có gì khác. Xin phụ thân chớ hủy hoại thanh danh nhi.”
Phụ thân ta chợt nhận ra mình lỡ lời, lại trách ta dám khai làm ông khó xử, liền trừng mắt:
“Lỗ mãng, vô phép! Ra sau đứng!”
Không một vị tỷ tỷ nào lên tiếng giúp ta, chỉ cúi đầu liếc ta, oán hận đứa út này cũng muốn chen chân tú.
Buổi trưa, Tạ Quân Lệnh đến cửa.
Nha hoàn Ngọc Trúc lo lắng:
“Tiểu thư, Tạ đến, có phải sẽ làm khó người không?”
Ta đặt quạt tròn xuống:
“Từ khi quyết định tham gia tú, ta đã sẽ có hôm nay. Ta ứng phó được.”
03
Trong hoa viên, Tạ Quân Lệnh hấp tấp tìm đến.
Ta lạnh lùng nhìn hắn, khiến hắn lúng túng.
“ nhi, vốn nhu thuận, thanh đạm như cúc, hẳn sẽ không cung, đúng không?”
Ta lùi một bước, lặng im nhìn hắn.
Hắn vẫn chưa ư?
“ nhi, … muốn gì? Là trách ta chậm nạp sính ? Được, ta lập tức chuẩn bị! Chỉ một năm, không, nửa năm! Trong nửa năm ta tất rước về !”
Ta mỉm cười thâm trầm:
“Tạ , lời chàng , ta quả thật nghe chẳng .”
Sắc mặt hắn chợt tái , dưới ánh dương càng thêm nhợt nhạt như tờ giấy.
Ta khẽ , giọng uyển chuyển chua chát:
“Lệnh đường từng nhiều lần ngỏ lời mập mờ mẫu thân ta, bóng gió muốn ta. treo lơ lửng ba năm, chưa hề tiến thêm bước nào. Nay lại muốn ta chờ thêm nửa năm nữa, là coi thời gian ta chẳng đáng một đồng, hay coi gia tộc ta chẳng đủ giá trị?”
Tạ Quân Lệnh vội xua tay:
“ nhi, muội lầm !”
“Ta không hề lầm. từng rủ ta thả diều, cũng rủ tiểu thư Lý gia hội chùa, lại tiểu thư Triệu gia gặp gỡ mấy lần. ta , xin thẳng một câu: nam có thể nhiều người, thê chỉ có một.”
Tạ Quân Lệnh nghe gần như bật khóc:
“ nhi, ta chỉ mình , những người khác đều là tùy hứng!”
ta , trước mặt người khác, hắn có khi cũng ta chỉ là tùy hứng?
Nếu chẳng phải ta ba năm nay nhẫn nhịn vờ thanh đạm, làm như chẳng thấy thói phong lưu hắn, e sớm đã hắn trở mặt.
Vì ta thẳng thừng:
“ , xin mời về.”
Mặt hắn biến đổi liên hồi, cười lạnh mỉa mai:
“Xem ra đã hạ quyết tâm dự . tưởng mình có thể hóa phượng hoàng trên cành cao ư?”
Nhanh như , bản chất đã bộc lộ.
Ta xoay người định , hắn lại kéo chặt cánh tay ta.
“Buông!”
“Không buông!”
Hắn ép ta gốc hạnh, toan cưỡng hôn:
“ là nhân ta, hôm nay ta phải biến chuyện thành sự đã !”
Ngay tại hoa viên ta dám cuồng vọng này, nếu thật gả cho hắn, chẳng phải ngày ngày chịu hắn sai khiến, quát mắng, đánh đập?
Ta sớm sai Ngọc Trúc dẫn gia đinh mai phục sau núi , vừa thấy tình bất ổn, lập tức xông ra.
“Vô lễ! dám khinh bạc tiểu thư ta!” – Ngọc Trúc vung gậy đánh tới.
Gia đinh dắt theo chó đen sủa vang.
Tạ Quân Lệnh hoảng hốt hét thảm, ôm đầu bỏ chạy:
“Thư Cẩm , ngươi cứ chờ đó!”
04
Khi ta rời hoa viên, mẫu thân đã đứng chờ bên cổng nguyệt.
Ta giật mình: “Mẫu thân, người lại ở đây?”
liếc mắt lạnh băng:
“Ai cho ngươi lá gan dám đắc tội Tạ Quân Lệnh?”
Ta im lặng.
“Ngươi quên , phụ thân hắn là nhị phẩm đương triều, quan lớn đè c.h.ế.t người, chẳng lẽ ngươi không lo phụ thân ngươi bị hại?”
Ta cắn môi: “ nhi không Tạ Quân Lệnh.”
“Chuyện cười! Nếu không , vướng víu suốt ba năm?”
Ta ngẩng lên, thất vọng nhìn :
“Khi xưa, ai lừa ta du ngoạn bỏ mặc giữa thảo nguyên? Ai mua chuộc sơn tặc bắt ta, bày ra màn anh hùng cứu mỹ nhân để Tạ Quân Lệnh lập ? là mẫu thân người.”
Mặt thoáng trắng bệch:
“Ngươi… ngươi ? Ai ngươi?”
Ta nhìn thẳng:
“Nếu mẫu thân thật muốn Tạ gia, chi bằng người gả .”
giáng cho ta một cái tát, nửa bên má tê rần.
05
Ta từ nhỏ đã , Thư gia, ai ai cũng là kép hát.
Phụ thân vốn là thư sinh nghèo, nhờ liên tiếp đỗ tam nguyên, mới trở thành tân sủng triều đình, có cơ hội cưới mẫu thân ta – thứ Hộ bộ thượng thư.
Vì danh vọng, phụ thân dựng nên hình tượng “phu quân si tình”, hơn ba mươi năm không nạp thiếp, cũng chẳng có thông phòng.
ông chẳng thật lòng thương yêu mẫu thân.
Không có thiếp, thì để như thỏ mẫu thân, sinh hết lứa này đến lứa khác, cho tới khi có được nhi .
Trong kinh ai nấy đều ngợi ca phụ thân là bậc hiền lương.
mẫu thân, thân phận thứ , muốn giữ thể diện mẫu thân đẻ, không chịu thua kém thất, nên cố gắng tỏ ra phu thê mặn nồng, không ngừng sinh nở.
Kỳ thực ta , chẳng những không phụ thân, chẳng nam nhân.
Vậy nên phụ mẫu như , tất sinh ra cả con hát.
Ta mười một tỷ tỷ trên đều giỏi khóc, cười, diễn, hát.
Vì tranh châu báu, tỷ muội khi thì bệnh, khi thì làm nũng, khi thì rửa chân cho mẫu thân, khi thì vá áo cho phụ thân.
phụ mẫu lại thú cảnh nhi tranh đoạt.
Chúng ta đều là con đích, đều rẻ rúng.
Bởi cuối mẫu thân cũng sinh ra một quý – Thập Tam đệ.
Hắn được cả nâng như châu như ngọc.
Hắn bám theo ta, ta thường lừa hắn tới chỗ vắng đánh cho một trận, cướp hết bạc trên người.
Thập Tam đệ chẳng những không méc, lần sau tìm ta chơi tiếp.