Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trong số tú nữ, hậu đích danh ta đến Vĩnh Thọ cung.
Ta hiểu rõ trong lòng: hậu không ưa ta.
Thập tỷ thì giả bộ quan thật là mỉa mai, còn tự mình tiễn ta cửa, vẻ thắng chắc.
Nàng nào biết, ta chẳng người đầu tiên thị.
hậu gọi , chính hợp ý ta.
Đến Vĩnh Thọ cung, hậu giả vờ ân cần, han đầu gối, ban cho dược cao, dăm câu khách sáo.
Đợi đến khi giờ Hoàng thượng triệu phi tần qua, bà mới cho ta hồi cung.
Trên đường cung vắng, tiếng lục lạc leng keng dần gần.
Bọn giám khiêng kiệu ngang, trong màn sa thấp thoáng dáng thập tỷ trang điểm hoa, duyên dáng yểu điệu.
Ngọc Trúc thầm :
“Thập tiểu thư có phúc quá.”
Ta khẽ cười:
“Không, nàng xui xẻo .”
Ngọc Trúc ngơ ngác chưa hiểu, ta đã xoay người:
“Hoàng thượng đã định ai thị đêm nay, ắt không còn chuyện gì khác. , ta gặp Tần tỷ.”
Ta xách đèn lồng, về phía Phúc Ninh điện.
11
Chốn thâm cung, người người đều giỏi che giấu, ai cũng là kẻ diễn trò lão luyện.
có Tần tỷ không giả vờ trước mặt ta, ta cũng không diễn với nàng.
Phúc Ninh cung treo đèn lồng đỏ, ta cùng Tần tỷ ngồi thảnh thơi, uống trà chuyện phiếm.
Nàng :
“Thập kia, có phải đối thủ của ?”
Ta lắc đầu:
“Nàng giống phụ thân ta, giỏi nhẫn nhịn, giỏi giả người hiền, nhưng khó cưỡng nổi cám dỗ.”
Tần tỷ cười:
“Đã không cưỡng nổi cám dỗ, tất chẳng xa. Ta đoán, Từ Chiêu Nghi sớm muộn cũng tìm đến các .”
Tần tỷ là đệ nhất phi trong hậu cung, nhưng thân phận thật là con tin.
Tần gia lực hiển hách, Hoàng thượng đã e dè từ lâu, từng mượn cớ g.i.ế.c phụ thân nàng, nâng đỡ huynh nàng lên tướng bù nhìn.
ngày Tần tướng dám tạo phản, thì mạng của Tần tỷ chính là cái giá.
Ba ngày sau, khắp cung đã lan tin: phi không ưa thập tỷ.
Đó là lời đồn Tần tỷ cố ý tung .
Thập tỷ cẩn thận, không dám khỏi cửa, sợ rước họa.
Nàng gõ cửa phòng ta, mang đến tấm vải:
“An , chúng ta thẳng thắn với nhau thôi.
Tỷ ruột thịt, ta không hại . Giờ cả hai cùng vào cung, chẳng thà đồng hiệp lực, cùng nhau tranh sủng.”
Ta giả vờ ngây ngô:
“Tranh sủng nào?”
Thập tỷ cười:
“ Hoàng thượng sủng ái ta, ắt khiến phi không vừa lòng, sau này khó tránh họa.
Chi bằng ta theo về phe Từ Chiêu Nghi — bà ấy bất hòa với phi đã lâu, theo cùng cũng được che chở.
Ta bị phi ghét, thì , cùng là nữ nhi Thư gia, tất cũng chẳng khá hơn.”
Ta tủm tỉm :
“Tỷ đã theo Từ Chiêu Nghi nhanh vậy, hẳn đã nhận được lợi lộc chứ?”
Thập tỷ véo má ta, cười mắng:
“Nha đầu quỷ tinh ranh!”
tấm vải không mua được lòng ta, cuối cùng nàng phải chia nửa chỗ tốt Từ Chiêu Nghi ban cho.
Ta liền bảo Ngọc Trúc đem bán lấy bạc, để hối lộ kẻ dưới.
Từ hôm đó, ta cùng thập tỷ ngoài mặt tỏ người của Từ Chiêu Nghi, đối đầu với Tần tỷ.
Có Từ Chiêu Nghi che chở, thập tỷ hưởng lợi lộc, tính tình dần trở nên hống hách, chẳng còn giữ vẻ thận trọng trước kia.
Còn Hoàng thượng, cuối cùng cũng nhớ đến ta — vị Tài ưa mặc áo thêu hoa ngọc lan.
12
Ma ma lau người cho ta, có mấy nha đầu bưng tới những bức xuân đồ.
Ma ma cười bảo:
“Tiểu tài có chỗ không hiểu, cứ việc chúng ta.”
Ta ngẩng đầu, đôi mắt trong veo thỏ trắng, khẽ :
“Ma ma, những họa bản này… còn không?”
Ma ma sững người, bật cười:
“Tiểu tài còn xem nữa ư? Những phi tần khác trước khi hạ thánh thượng đều đỏ bừng mặt mày, e thẹn vô cùng. người còn xem thêm, quả là đầu tiên đấy.”
Ta điềm nhiên đáp:
“ hạ thánh thượng là bổn phận, ta việc ta phải , có gì thẹn?”
Ma ma cười sâu:
“Tiểu tài tiền đồ khó lường được.”
Ta cong mày, khẽ cười:
“Xin nhận lời cát ngôn của ma ma.”
Đêm đến, Hoàng thượng tắm gội, hương trầm phảng phất, vừa xem tấu chương vừa chờ ta.
Khi ta được đưa tới long sàng, người nhẹ nhàng vén chăn, ánh mắt lướt qua thân thể ta.
Ta học theo tư trong xuân đồ, động tác táo bạo, Hoàng thượng lập tức có phản ứng.
Người ôm lấy ta, hừng hực trời long đất lở, ta thì mềm giọng cất lời bằng tiếng Triều Tiên.
Hoàng thượng nghe rất thích, càng thêm cuồng nhiệt, gân xanh nổi trên cổ.
Ta hưởng thụ lạc thú xác thịt, nhưng không hề có nửa phần chân tình.
Ta rất rõ ràng, Hoàng thượng có tắm gội hương liệu hay mồ hôi đầm đìa, chung quy cũng coi ta là món đồ chơi.
món đồ chơi hơi giống bóng hình “bạch nguyệt quang” trong lòng người.
ta chẳng mảy may để .
Bởi ta chẳng cầu con người của Hoàng thượng, ta Hậu vị.
Hoàng thượng coi ta là trò vui, ta coi Hoàng thượng là bậc thang.
Mục tiêu rõ ràng, không câu nệ tiểu tiết, đơn giản thôi.
13
Sau đêm, Hoàng thượng cho phép ta không cần dậy sớm.
Ngài tắm, ta lén nhìn tấu chương tối qua.
Tấu chương dính vương long dịch, chẳng dùng được, Hoàng thượng cũng không thu .
Trong đó ghi: Tân Triều Tiên dã lớn, đang luyện binh, đóng nơi biên ải.
Việc này khiến Hoàng thượng nhức đầu, bởi ngài không cho huynh trưởng của Tần phi — Tần đại tướng — cầm binh xuất chinh.
Tần gia đời đời công, thắng trận, dân quy phục, công cao át chủ, thiên hạ e loạn.
Hoàng thượng tắm gội xong, ta giả vờ ngủ say.
Ngài hôn khẽ đầu ngón tay ta, ném tấu chương vào lửa đốt.
Trở về cung, ta thấy ma ma của hậu mang bổ vật cho Thập tỷ tỷ.
Thập tỷ tỷ chẳng kiêng dè, nắm tay ta :
“ hậu ta sinh cho Hoàng thượng trưởng tử.”
câu ấy, trong mắt nàng tham vọng trào , khó che giấu.
thật sinh hạ trưởng hoàng tử, phú vô song, sao nàng chẳng động ?
Ta vẻ thân thiết:
“Tỷ từ khi ở nhà đã được kỳ vọng nhất, nay nhập cung càng được chú ý. Tỷ tất đứng ngôi cao, phúc lộc dài lâu.”
Thập tỷ tỷ nhìn ta đầy ẩn ý:
“Ngày sau ta được phong phi, An nhi cũng nhờ vinh hiển, có phải không?”
Ta cười:
“Đương nhiên! Tất cả đều nhờ tỷ cả.”
Nhưng ta biết, ngày ấy không bao giờ đến.
Bởi trước đó, Từ Chiêu Nghi đã kín đáo tìm ta:
“Kỳ thực ta coi trọng hơn. An tài , so với tỷ tỷ còn đáng tin hơn .
“Ta giúp trước mặt Hoàng thượng, cho cơ hội ngự, đừng để ta thất vọng.”
Ta giả bộ mừng rỡ phát cuồng, dập đầu cảm tạ:
“Tạ ơn Chiêu nghi! Tạ ơn Chiêu nghi!”
Vở kịch này, ta đã nhập vai rất sâu.